Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 580

Cập nhật lúc: 2026-03-12 21:25:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thôi, về tự pha còn ngon hơn trong tiệm."

Toàn là cà phê hòa tan, chỉ ngon mà còn đắt. Lần uống cà phê ở bên ngoài đắt , ở thủ đô chắc chắn còn đắt hơn, cho nên vẫn là nên lãng phí.

Nếu Lê Mạch uống cà phê, khi về cô sẽ cho một hộp cà phê hòa tan.

Lê Mạch Kiều T.ử Lâm, trực tiếp kéo cô trong, giải thích: "Có cà phê pha máy, hơn nữa còn miễn phí."

Miễn phí... Kiều T.ử Lâm ngẩng đầu liếc tấm biển hiệu!

Quán cà phê Mỹ Ngọc.

Hả! Thì đây là quán cà phê của dì Tô.

"Thiếu... Thiếu... Thiếu tá Lê..." Nữ phục vụ ở quầy thấy , lắp bắp chào hỏi. Nếu kỹ còn thể thấy một vệt ửng hồng mặt cô.

"Một phòng riêng." Lê Mạch thản nhiên .

"Vâng, mời ngài theo ." Người phục vụ , dẫn hai lên tầng hai, một gian phòng tên là Mặc Vân.

"Thiếu tá Lê, ngài xem phòng ạ? Hiện tại chỉ còn phòng thôi."

"Được." Lê Mạch kéo Kiều T.ử Lâm đến ở vị trí cạnh cửa sổ.

Trong lúc Kiều T.ử Lâm đang ngắm nghía gian phòng phong cách , Lê Mạch gọi một ít đồ ăn.

"Nơi thật tệ."

Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm cùng một chiếc ghế sô pha, tay đặt lên vai cô, : "Nếu em thích, chúng thường xuyên đến."

Kiều T.ử Lâm nhếch miệng : "Vậy chẳng dì Tô sẽ mệt c.h.ế.t ."

Lê Mạch véo nhẹ mũi Kiều T.ử Lâm: "Bà keo kiệt như . Hơn nữa, thể con dâu của vui, bà sẽ vui mừng."

Kiều T.ử Lâm bất mãn sờ sờ mũi: "Anh đừng lúc nào cũng động tay động chân ."

"Đây mà gọi là động tay động chân , thế thì ..." Lê Mạch cúi xuống ngậm lấy môi cô, kiêng nể gì mà hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-580.html.]

"Cốc cốc..." Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lê Mạch nỡ buông môi cô .

Anh l.i.ế.m môi, mới với phục vụ bên ngoài: "Vào ."

Người phục vụ đẩy cửa bước , lượt đặt những món họ gọi xuống.

Lê Mạch vô tình liếc ngoài. Trước một chiếc bàn tròn bên ngoài cửa phòng, một phụ nữ mặc áo đỏ đang . Anh khẽ nhíu mày để dấu vết, nhanh ch.óng thu tầm mắt.

Lê Mạch cho sữa và đường ly cà phê của Kiều T.ử Lâm, mới đưa đến miệng cô: "Nếm thử ."

"Ừm! Vị tuyệt." Giống hệt như vị cà phê uống mạt thế.

"Bảo bối nhà thích là ." Lê Mạch mỉm , đút cho Kiều T.ử Lâm uống một ngụm nữa mới pha ly cà phê của .

Kiều T.ử Lâm dùng thìa múc một miếng bánh kem mousse ăn thử. Bánh quá ngọt, cũng ngấy, cô hài lòng gật đầu, múc một thìa đút cho Lê Mạch ăn một miếng.

Lê Mạch mấy hài lòng: "Không đủ ngọt."

"Đã ngọt mà!" Kiều T.ử Lâm khó hiểu Lê Mạch.

Mình thấy , còn đủ ngọt, chẳng thích ăn đồ ngọt lắm ?

Lê Mạch múc một thìa bánh kem đút cho Kiều T.ử Lâm. Không đợi cô nuốt xuống, cúi sát hôn cô, dùng lưỡi lấy một nửa miếng bánh trong miệng cô.

Rời khỏi môi cô, ngon lành ăn hết miếng bánh trong miệng : "Lần đủ ngọt ."

"Đồ lưu manh." Kiều T.ử Lâm nhịn mà lườm Lê Mạch một cái.

Người đúng là cứ cơ hội là giở trò lưu manh.

Haiz! Trước đây rõ ràng như thế.

"Ngoan, chỉ lưu manh với bảo bối nhà thôi."

Nói , Lê Mạch múc một thìa bánh kem lớn đút cho cô, cúi bịt kín miệng cô . Lưỡi khuấy đảo trong miệng cô, cuối cùng cuốn một ít bánh kem mới mãn nguyện rời .

 

Loading...