Hai cha con lên xe, Lê Mạch một nữa khởi động xe, rời khỏi doanh trại.
Kiều Tân Đông ngoan ngoãn, Kiều Quốc Lương vô cùng yêu thích, dọc đường đều nắm tay bé.
Nghĩ đến con gái nhiều thời gian chăm sóc thằng bé, ông : "Tiểu Kiều, con nhiều thời gian chăm sóc Đông Nhi, là để thằng bé qua chỗ ba , ba sẽ cho chăm sóc nó cẩn thận."
Kiều Tân Đông ngẩng đầu mong chờ Kiều T.ử Lâm. Cậu tuy thích chị gái, cũng thích huấn luyện cùng các Lưu Khôn, nhưng cũng mong tiếp xúc với ba nhiều hơn.
Không đợi Kiều T.ử Lâm lên tiếng, Lê Mạch : "Chú Kiều, Đông Nhi ở cùng nhóm Lưu Khôn, theo Tô Lăng huấn luyện sẽ ích cho thằng bé hơn. Tiểu Kiều đúng là nhiều thời gian chăm sóc nó, là chú cứ đón Đông Nhi về ở, mỗi ngày đến quân khu thì dẫn thằng bé theo."
Kiều Quốc Lương suy nghĩ một lúc, cảm thấy cũng tệ, thể ở cùng con trai, chậm trễ thằng bé, liền lập tức gật đầu: "Được, Đông Nhi cứ chờ ba mỗi ngày qua đón. Nếu ba bận, ba sẽ gọi điện thoại cho con, bảo con đến văn phòng của ba chờ, hoặc là để con ở tạm trong ký túc xá, ?"
"Vâng ạ." Kiều Tân Đông ngoan ngoãn gật đầu.
Cậu rể là vì cho , nên lý do gì để đồng ý.
Hơn nữa, thể ở cùng ba và chị, vui.
" là một đứa trẻ ngoan và hiểu chuyện." Kiều Quốc Lương ôm vai Kiều Tân Đông, vỗ vỗ.
Con gái lớn gả , bây giờ thêm một đứa con trai để yêu thương, thật .
Kiều T.ử Lâm đầu hai cha con ở ghế , cũng : "Đông Nhi, chị ở đây, em chị chăm sóc ba cẩn thận, ?"
Kiều Tân Đông nghiêm túc gật đầu: "Vâng ! Chị yên tâm, em sẽ chăm sóc ba ạ."
"Thằng bé ngốc, mới lớn từng mà đòi chăm sóc ba ." Kiều Quốc Lương tuy nhưng trong lòng vui, bèn xoa đầu Kiều Tân Đông : "Ngoan, chờ con lớn, ba già , sẽ để con chăm sóc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-553.html.]
Kiều Tân Đông quật cường : "Bây giờ cũng thể chăm sóc ba mà, Đông Nhi lợi hại."
Lời của Kiều Tân Đông một nữa thành công chọc Kiều Quốc Lương, ông một cách nghiêm túc: "Được, con trai nhà giỏi lắm, ba để con chăm sóc."
Về đến nhà, Kiều Quốc Lương liền : "Tiểu Kiều, sắp xếp phòng cho em trai con . Nhớ kê một cái bàn học, ngày mai ba sẽ tìm vài cuốn sách về, mỗi ngày còn thể dạy Đông Nhi sách."
"Đông Nhi, , chị dẫn em dọn phòng." Kiều T.ử Lâm xoa đầu Kiều Tân Đông, dẫn bé lên lầu hai.
Thấy hai chị em lên lầu, Kiều Quốc Lương và Lê Mạch cũng bếp nấu cơm.
Ăn tối xong, bốn chuyện vui vẻ, chẳng mấy chốc đến chín giờ. Thấy Đông Nhi dựa sô pha ngủ , Kiều Quốc Lương liền ôm lên lầu.
Lê Mạch ấn Kiều T.ử Lâm xuống sô pha hôn một hồi lâu mới buông cô , với vẻ nỡ: "Bảo bối, về đây."
Kiều T.ử Lâm gật đầu, gì.
"Lên ngủ ! Đừng tiễn, bên ngoài lạnh lắm." Lê Mạch hôn lên môi Kiều T.ử Lâm mấy cái nữa mới dậy ngoài.
Kiều T.ử Lâm theo mà ở cửa sổ theo .
Lê Mạch đến xe, thấy Kiều T.ử Lâm, vẫy tay với cô mới lên xe rời .
Lê Mạch trông vẻ tiêu sái, đầu mà rời , nhưng trong lòng buồn rầu.
Haiz! Còn gần một tháng nữa, để qua đây!
Ừm! Nhất định nghĩ cách lừa vợ ngoài hẹn hò một cách quang minh chính đại mới , bằng để chờ đợi mòn mỏi một tháng, chắc phát điên mất.