Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 534

Cập nhật lúc: 2026-03-12 21:23:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn đôi mắt ngấn lệ nhưng vẫn quật cường thẳng mắt , Tô Lăng cảm thấy tim như kim châm, nhói đau.

Cô ngốc, em dần dần ăn mòn trái tim ?

Tô Lăng đột nhiên cúi đầu, chút khách sáo c.ắ.n lên môi cô, càn xâm nhập khoang miệng, bắt lấy chiếc lưỡi mềm mại. Anh dựa cảm tính mà trao trọn nụ hôn đầu của cho phụ nữ .

Thấy cảnh , khóe miệng Kiều T.ử Lâm cong lên thành một nụ càng sâu. Tô Lăng, định là kẻ thua cuộc, bại trận tay phụ nữ tên Lý Nghiên .

"Thấy khác hôn mà em vui như , hôn em, em sẽ càng vui hơn ?" Lê Mạch nâng cằm Kiều T.ử Lâm lên, cúi đầu hôn lên môi cô.

Hơn một tháng , hơn một tháng hôn cô, nhớ đôi môi của cô bao. Không, chỉ là đôi môi, nhớ tất cả thứ thuộc về cô.

"Đồ ngốc , nhắm mắt ?" Tô Lăng rời khỏi môi Lý Nghiên, c.ắ.n nhẹ lên đó, vô cùng bực bội đôi mắt đang mở to như chuông đồng của cô. Sao phụ nữ ngốc như chứ?

Lý Nghiên từ từ nhắm mắt , nhưng ngay khoảnh khắc đó, nước mắt tuôn rơi. Cô ngốc, hôn thì nhắm mắt, chỉ là nước mắt thể kìm nén nữa, hễ nhắm mắt là sẽ rơi.

"Haiz!" Tô Lăng thở dài một , thấp giọng : "Anh trao nụ hôn đầu cho em , em còn cái gì nữa."

"Em..." Lý Nghiên vô cùng tủi , cô cũng , nhưng thể kìm nước mắt.

"Được , đừng nữa, sẽ chịu trách nhiệm với em, sẽ cưới em, thật đấy." Nói xong, Tô Lăng tấn công chiếc lưỡi mềm mại của cô.

Mẹ kiếp, hôn hóa sảng khoái và ngọt ngào như , thế sớm chiếm lấy nụ hôn của cô .

Sẽ chịu trách nhiệm, sẽ cưới . Anh thật sự cưới .

rằng yếu tố lớn nhất trong chuyện vì nụ hôn đầu, mà là vì lời hứa với Kiều T.ử Lâm, nhưng Lý Nghiên vẫn vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-534.html.]

Cô nghĩ chỉ cần bằng lòng chấp nhận cô, sớm muộn gì cô cũng sẽ chiếm hữu con .

Nghĩ đến đây, nước mắt cô càng rơi nhiều hơn, là những giọt nước mắt của niềm vui tột độ, của hạnh phúc.

"Còn nữa, sẽ hôn đến khi em nữa thì thôi." Tô Lăng lầm bầm đe dọa một câu, tiếp tục càn trong miệng cô. Ừm! Cảm giác thật tuyệt. ...

Thủy triều zombie và x.á.c c.h.ế.t đều xử lý xong, đương nhiên Nguyên soái là vui nhất. Căn cứ bảo vệ, ông vẫn là Nguyên soái, vẫn thể cao cao tại thượng.

Thế nên vị Nguyên soái vốn nổi tiếng keo kiệt cũng hiếm khi khen thưởng tất cả dân. Đương nhiên, vật tư để khen thưởng thể để một ông chịu .

Lão cáo già chỉ yêu cầu mỗi cổng thành nộp lên một phần tinh hạch thu , mà còn bốn quân khu lớn đều xuất vật tư để khen thưởng dân.

Yêu cầu của Nguyên soái đương nhiên chọc giận bốn vị tư lệnh quân khu, nhưng ai phản đối, đều ngoan ngoãn nộp lên tinh hạch và vật tư theo yêu cầu.

Thế là, trong lúc Nguyên soái mặt mày vui vẻ dẫn an ủi và phát vật tư cho dân, thì bốn vị tư lệnh tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Vật tư là họ bỏ , để cho Nguyên soái, kẻ chẳng cần bỏ thứ gì tiếng . Lão già đúng là ngày càng tính toán.

Dương Quốc Lâm càng tức hơn. Nghĩ đến hai đứa con trai của đều mất, một đứa còn do chính Nguyên soái hạ lệnh xử t.ử, cơn giận của ông liền bùng lên thể kiềm chế.

Cơn giận thể kiềm chế, tự nhiên tính toán gì đó. Nếu gì, thể hạ cơn giận của đây?

Thế nên, cái đêm Nguyên soái đang rầm rộ phát vật tư ở bên ngoài, Dương Quốc Lâm và Vu Vệ Quốc tụ tập với .

Dương Quốc Lâm Vu Vệ Quốc với vẻ mặt thâm trầm : "Lão Vu, quan hệ giữa nhà họ Vu các ông và Nguyên soái, nhưng tình hình hôm nay ông cũng thấy , ông như , chẳng coi chúng gì cả."

Vu Vệ Quốc cũng tỏ vẻ phẫn nộ, ông đập một phát xuống bàn , hừ lạnh : "Hừ! Việc sống việc c.h.ế.t đều do chúng , còn ông chỉ mát ăn bát vàng. Lại còn lão t.ử trung thành với ông , ông dựa cái gì."

 

Loading...