Lúc Lê Quốc Đống nhận điện thoại của Lê Mạch xong, trở phòng họp, đang vỗ tay nhiệt liệt để cổ vũ các dũng sĩ bảo vệ đất nước.
Lê Quốc Đống đến mặt Nguyên soái, tắt micro . Hành động của ông lập tức khiến bất mãn, Nguyên soái cũng sa sầm mặt ông.
Sống c.h.ế.t của những ông sớm còn bận tâm, nhưng những vô tội trong căn cứ, hơn nữa họ còn ở đây ít nhất hai năm nữa, thể để căn cứ xảy chuyện .
Nghĩ , Lê Quốc Đống nghiêm túc : "Bên ngoài bắt đầu tuyết rơi ."
"Việc , mới báo cáo ." Nguyên soái Lê Quốc Đống, vẫn vô cùng bất mãn với hành động của ông.
Lê Quốc Đống để tâm đến sự bất mãn của Nguyên soái, tiếp tục : "Nếu tuyết rơi lớn, mà x.á.c c.h.ế.t bên ngoài vẫn dọn dẹp xong, chúng sẽ tuyết bao phủ, lúc đó dọn cũng . Một khi những x.á.c c.h.ế.t đó phân hủy, hậu quả sẽ thế nào, cần chắc các vị cũng ."
Hiện tại, bên ngoài căn cứ là x.á.c c.h.ế.t. Nếu đống t.h.i t.h.ể thật sự phân hủy hết, sẽ mang đến cho căn cứ một t.h.ả.m họa khác.
Vợ của một cán bộ là bác sĩ, vì ông cũng hiểu về virus. Nghe Lê Quốc Đống , sắc mặt ông lập tức trở nên khó coi: "Dịch bệnh. Một lượng lớn t.h.i t.h.ể phân hủy sẽ gây dịch bệnh cho căn cứ."
Lời thốt , niềm vui mặt thế bởi sự lo lắng tột độ.
Nguyên soái cuối cùng cũng hiểu mối nguy hại, hét lớn: "Còn ngây đó gì? Lập tức sắp xếp , khi tuyết lớn nhất định dọn sạch t.h.i t.h.ể bên ngoài. Nhớ kỹ, nếu tuyết rơi mà vẫn dọn xong, thì đội tuyết cũng dọn cho sạch."
"Rõ." Mọi đồng thanh đáp, vội vã rời khỏi phòng họp.
Một ngày vốn đáng để ăn mừng khiến trong căn cứ rơi một cuộc khủng hoảng khác.
Nguyên soái đích lệnh, tất cả dân trong căn cứ kể già trẻ, gái trai đều thể nhận nhiệm vụ cổng thành đào tinh hạch, xử lý x.á.c c.h.ế.t.
Thế là khi thủy triều zombie kết thúc, căn cứ rơi guồng xử lý x.á.c c.h.ế.t kể ngày đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-532.html.]
Tuyết lớn cho họ nhiều thời gian, ngay đêm đó kéo đến, nhưng hề dừng , vẫn ngừng nghỉ xử lý x.á.c c.h.ế.t.
Dịch bệnh, một thứ đáng sợ bao. Họ thoát khỏi thủy triều zombie, c.h.ế.t trong dịch bệnh.
Kiều T.ử Lâm ngẩng đầu tuyết rơi càng lúc càng dày, khỏi nhíu mày: "Mạch, cứ thế là cách ."
" ! Có lẽ vẫn thể đổi việc dịch bệnh sẽ đến." Lê Mạch lên trời một cách bất lực.
Chẳng lẽ chúng thật sự đấu ông trời, thật sự thứ đều định sẵn ?
Kiều T.ử Lâm nhíu mày, đột nhiên trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ: "Sao chúng dồn hết x.á.c c.h.ế.t một chỗ khi tuyết phủ kín mặt đất? Như , dù tuyết phủ kín, chúng chỉ cần canh giữ từng đống xác, đào tinh hạch đốt."
"Bà xã, em đúng là quân sư của ." Lê Mạch nâng mặt Kiều T.ử Lâm lên hôn chụt một cái.
"Ngoan, mau lấy hai chiếc xe nâng đây, dọn sạch chỗ cổng lớn , sẽ gọi điện cho ba, bảo ông điều thêm xe nâng tới."
"Được." Lần Kiều T.ử Lâm tiện tay thu hai chiếc xe nâng, ngờ lúc dùng đến.
Cô gọi Mạnh Thần và Vương Tam Nhạc , lái xe nâng dọn xác zombie ở cổng lớn.
Lê Mạch gọi điện thoại cho Lê Quốc Đống, bảo ông nhanh ch.óng điều xe nâng đến.
Lê Quốc Đống nhận điện thoại xong, liền điều động bộ xe nâng trong doanh trại ngoài.
Nghĩ rằng các quân khu khác chắc chắn cũng nghĩ cách , ông lượt gọi điện cho của ba quân khu còn để cho họ .