Chỉ trong vài giây, phụ nữ lũ Zombie xâu xé, chỉ còn trơ xương cốt và nội tạng.
"Ọe..." Những phía , bất kể nam nữ, thấy cảnh tượng đều thụp xuống đất nôn thốc nôn tháo.
Họ từng thấy Zombie ăn thịt , nhưng cảnh tượng một bầy Zombie cùng xâu xé một như thế thì đây là đầu tiên họ thấy.
Hình ảnh đó thật sự quá ghê tởm, quá kinh hãi.
Hình ảnh kinh hoàng, mùi m.á.u tươi nồng nặc cộng thêm mùi hôi thối ghê tởm khiến Kiều T.ử Lâm gần như thở nổi. Sắc mặt cô tái nhợt, thở cũng trở nên dồn dập.
Cô mặt chỗ khác để trấn tĩnh thì vô tình phát hiện sắc mặt nhóm Mạnh Thần cũng tái . Họ đều là con , đối mặt với cảnh tượng như , cảm thấy ghê tởm, chịu nổi cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ , Kiều T.ử Lâm cũng bình tĩnh hơn nhiều. Ít nhất cô sẽ cảm thấy quá vô dụng, vướng chân .
khi thấy Lê Mạch, cô một nữa đả kích sâu sắc. Lê Mạch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cảnh tượng kinh hoàng đó ảnh hưởng.
"Lão đại, vẫn là bình thường đấy chứ?"
Những lời Kiều T.ử Lâm vốn dĩ chỉ định nghĩ trong lòng, ai ngờ miệng lời mà . Cô c.ắ.n môi, hận thể c.ắ.n đứt lưỡi .
Kiều T.ử Lâm ơi, mày sống nữa hả?
Lê Mạch thản nhiên Kiều T.ử Lâm, cũng tức giận, chỉ : "Sớm muộn gì cũng sẽ quen thôi."
, trong cái thế giới đầy rẫy Zombie , những cảnh tượng như chắc chắn sẽ thường xuyên xuất hiện, sớm muộn gì họ cũng sẽ quen.
tận thế chỉ mới bắt đầu, họ cũng là đầu tiên thấy cảnh tượng như , mà Lê Mạch quen ?
Kiều T.ử Lâm cũng nên khả năng thích ứng của quá mạnh, là bình thường nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-52.html.]
Mắt thấy lũ Zombie một nữa di chuyển về phía , Lê Mạch lạnh giọng lệnh: "Đừng ngẩn đó nữa! Chuẩn chiến đấu! Giang Mộc, di chuyển mấy chiếc xe phía giữa đường, tường phòng ngự."
Giang Mộc Phàm lập tức , chỉ phất tay một cái là ném chiếc xe trống bên cạnh giữa đường.
"Làm gì đấy! Đó là xe của chúng !" Một gã đàn ông to con tức giận hét lên.
"Đừng động xe của chúng !" Một phụ nữ bám lấy chiếc ô tô nhấc lên, bắt đầu c.h.ử.i đổng: "Các dựa cái gì mà dùng xe của chúng ? Muốn lấy xe chặn Zombie thì lấy xe của các !"
Những khác cũng vô cùng bất mãn, gào lên: " ! Dựa cái gì mà dùng xe của chúng ? Phải dùng thì dùng xe của các chứ!"
"Sao các vô đạo đức như ! Không xe, chúng còn lên đường thế nào nữa!"
"Không cần để ý đến bọn họ, tiếp tục ." Lê Mạch lạnh lùng liếc những đó, lạnh giọng : "Không vật gì che chắn, đợi Zombie xông tới, các còn nữa?"
Những đó hé miệng, phản bác nhưng phản bác thế nào. Nếu Zombie thật sự kéo đến, họ chỗ nào để trốn.
Có vẫn phục, nhỏ giọng : "Thì cũng nên dùng xe của chứ."
Lê Mạch liếc lên tiếng, giọng lạnh tanh: "Cô lấy xe , cũng lấy xe , thì còn chặn zombie gì nữa? Cứ để chúng tới ăn thịt hết các cho xong."
Anh ngừng một nhịp, tiếp: " cũng ngại nhắc các một câu, xe của chúng ở phía . Giờ rút lui thì vẫn còn kịp."
Lời của Lê Mạch , càng thể câu nào. Người vốn dĩ thể , bây giờ ở là để cứu họ. Nếu họ còn dám oán thán một câu, mà bỏ thật thì lẽ họ cũng sẽ Zombie nuốt sống giống như phụ nữ .
Hai gã đàn ông chạy như điên đường cuối cùng cũng tới nơi. Thấy xe của dùng để chặn đường, một trong hai tên lập tức c.h.ử.i ầm lên: "Mẹ kiếp! Mau dời xe cho chúng tao qua!"
Gã đàn ông còn cũng c.h.ử.i lớn: "Mau mở đường ! Bằng đợi chúng tao qua thì nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t chúng mày!"