Máy bay cứu hộ bay ban đêm tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, nên dù vẫn còn một ít vật tư kịp mang , đến tối, nhóm của Kiều T.ử Lâm vẫn quyết định ở khu công nghiệp.
Họ dự định sẽ nghỉ tạm tại đây một đêm, chờ đến sáng hôm mới về căn cứ.
Như thường lệ, Kiều T.ử Lâm cùng vài khác bố trí chướng ngại vật quanh khu vực. Xong xuôi, cô bên cửa sổ trong máy bay cứu hộ và gọi điện cho Lê Mạch.
"Ngày mai trở về quân khu, lập tức xuất hiện..." Lê Mạch một nửa thì đột nhiên im bặt.
Đợi vài phút vẫn thấy giọng của Lê Mạch, Kiều T.ử Lâm chút lo lắng, cô lên tiếng hỏi: "Sao , zombie lên đây ?"
Lại đợi vài giây, đầu dây bên mới truyền đến giọng của Lê Mạch: "Là A Nô, A Nô trở về , trông lắm, còn vài vết thương. Anh giúp nó chữa trị , nhưng trông nó ."
Kiều T.ử Lâm khỏi nhíu mày: "Sao thể, A Nô cấp bốn , chẳng lẽ còn zombie cấp cao hơn nó xuất hiện ?"
"Ai mà ? Anh đặt nó ba lô của , ngày mai em về tự ..."
Lê Mạch còn xong, Kiều T.ử Lâm hét lên một tiếng "A!"
Kiều T.ử Lâm thể tin nổi đang tường rào của một nhà xưởng bên ngoài máy bay cứu viện.
Khoảng cách của họ chút xa, nhưng Kiều T.ử Lâm thấy, đó mặc một bộ quân phục thẳng tắp, lúc đang dùng ánh mắt chằm chằm cô.
đó tuyệt đối là lý do khiến cô kinh ngạc. Điều cô ngạc nhiên chính là dung mạo của đó...
"Sao ?" Lê Mạch lo lắng hỏi.
"Em... em... Mạch, em thấy một , ..." Kiều T.ử Lâm lắc lắc cái đầu chút choáng váng của , mà nên tiếp như thế nào.
Người tường rào mấp máy môi, một câu gì đó.
Tuy cách xa, nhưng Kiều T.ử Lâm hiểu , đó bảo cô đây.
Kiều T.ử Lâm nhíu mày, cuối cùng vẫn với Lê Mạch: "Chờ em ngày mai trở về sẽ với , cúp máy đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-518.html.]
Vội vàng cúp điện thoại, cô dậy.
Kiều Quốc Lương thấy con gái đột nhiên dậy, cũng hỏi : "Sao ?"
"Ba, con ngoài một lát." Kiều T.ử Lâm ném những lời đó tới cửa, yêu cầu binh lính mở cửa máy bay cứu viện để xuống.
Kiều Quốc Lương chỉ cho rằng Kiều T.ử Lâm vệ sinh, nên cũng hỏi nhiều.
Xuống khỏi máy bay cứu viện, Kiều T.ử Lâm trực tiếp chạy về phía nơi đó đang .
Đợi cô chạy đến gần, đó trực tiếp dẫm lên tường thành nhảy xuống, nhanh ch.óng chạy màn đêm đen kịt. Kiều T.ử Lâm ngây một lát cũng nhanh ch.óng đuổi theo.
Người đó dẫn Kiều T.ử Lâm chạy một con hẻm nhỏ đen như mực. Vừa hẻm, Kiều T.ử Lâm liền hối hận. Sao theo đến đây chứ?
Nếu đây là một con thú biến dị hoặc thực vật biến dị biến hình, chẳng cô rơi bẫy của khác .
Nghĩ , Kiều T.ử Lâm xoay định rời , ngờ cơ thể mà thể động đậy.
Cộp!
Tiếng bước chân nặng nề tiết tấu từng bước một tiến gần từ phía . Cơ thể Kiều T.ử Lâm toát vô mồ hôi lạnh.
Cô cố gắng tiến gian, nhưng thể, hơn nữa lúc dường như cắt đứt liên lạc với gian hệ thống, ngay cả việc cảm ứng gian cũng thể.
Tại như .
Kiều T.ử Lâm nhíu mày: "CC, ?"
Đợi hồi lâu, cô đợi câu trả lời của CC, mà đợi một bàn tay lạnh như băng.
Bàn tay lạnh như băng của đó đặt lên vai cô, từ từ từ phía đến mặt cô. Ngón tay lạnh như băng của cũng từ vai cô, men theo cổ, từ từ trượt lên khuôn mặt trắng nõn của cô.
"Đẹp quá."