Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

! Đó là chuyện quá khứ. Nếu... nếu bằng lòng buông bỏ, bằng lòng tiếp nhận , vì cớ gì còn day dứt về quá khứ của chứ?

Nghĩ thông suốt , Lý Nghiên bật dậy khỏi giường, mặc quần áo : "Chị . Chị cùng em nhé! Tối qua Tô Lăng cũng nghỉ ngơi."

Biết Lý Nghiên còn day dứt nữa, Kiều T.ử Lâm trêu chọc: "Nhanh đau lòng ."

Lý Nghiên cũng hề e dè, thoải mái : "Chẳng em cũng đau lòng cho Thiếu tá Lê nhà em đó ."

"Đàn ông của em, em thể đau lòng ?" Kiều T.ử Lâm nhún vai.

Thấy Lý Nghiên sửa soạn xong, cô cũng liền kéo Lý Nghiên ngoài, lái xe đến cổng Bắc.

Xin chị, Lý Nghiên.

Em , nếu em sự thật, từ nay về trong lòng chị sẽ luôn khúc mắc khi thấy em. Chỉ cần em và Tô Lăng trò chuyện thêm vài câu, chị sẽ để ý, sẽ suy nghĩ lung tung. Em điều đó xảy . Em đ.á.n.h mất bạn như chị, càng trở thành lý do khiến chị buông tay tình yêu của .

Chị hãy yêu thật nhé.

Hãy để cảm nhận tình yêu chân thành, nồng nhiệt của chị. Em tin, sớm muộn gì cũng sẽ rung động, cũng sẽ đáp chị bằng một tình yêu còn mãnh liệt hơn thế.

Hai đến cổng Bắc. Sau khi chào hỏi các binh lính xung quanh, họ liền lên tường thành. Lê Mạch và Tô Lăng đều đang ở vị trí của , vẻ mặt kiên nghị chỉ huy nhóm dị năng giả bên cạnh.

"Tiểu Nghiên, những gì em thể giúp chị đều giúp . Có thể cho tâm ý trao cả trái tim cho chị , dựa chính chị thôi."

Kiều T.ử Lâm nhỏ giọng tai Lý Nghiên, nháy mắt với cô: "Cố lên."

Lý Nghiên gật đầu một cách tự tin, rảo bước về phía Tô Lăng.

Kiều T.ử Lâm cũng đến bên cạnh Lê Mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-509.html.]

"Mạch, đây, xuống nghỉ ngơi cho khỏe . Nơi giao cho em." Cô kéo Lê Mạch, bắt xuống mép tường thành, còn đắp chăn cho cẩn thận.

Thấy xung quanh ai chú ý, cô nhanh ch.óng hôn lên môi một cái.

Đây là một trong ít những Kiều T.ử Lâm chủ động hôn, tự nhiên cho Lê Mạch vui.

Anh đột nhiên đưa tay ôm lấy Kiều T.ử Lâm, hung hăng hôn lên môi cô một cái, l.i.ế.m l.i.ế.m, mới hài lòng rời khỏi môi cô. Anh c.ắ.n nhẹ tai cô, thấp giọng : "Lâm nhi, nhớ em."

Kiều T.ử Lâm chớp mắt: "Chẳng ngày nào chúng cũng ở bên ?"

"Lâu lắm ôm em thật c.h.ặ.t, lâu lắm hôn em thật sâu, lâu lắm ..." Lê Mạch càng ghé sát tai cô hơn, dùng một giọng còn thấp hơn để một câu.

Câu đó cho mặt Kiều T.ử Lâm đỏ bừng lên, cuối cùng đến cả tai cũng đỏ ửng.

Cô thẹn quá hóa giận, đẩy Lê Mạch , hung hăng lườm một cái, vỗ vỗ mặt , dậy vứt bỏ những cảm xúc nên tung dị năng về phía bầy zombie.

"Vẫn ngượng ngùng như ..." Lê Mạch vui vẻ , l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi còn vương mùi hương của cô, cuối cùng cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc Lý Nghiên cũng đến lưng Tô Lăng. Cô thu nụ mặt, nghiêm trang : "Lý Nghiên, đến báo cáo đội trưởng."

Tô Lăng thấy giọng của Lý Nghiên, đột nhiên đầu . Thấy Lý Nghiên đang khỏe mạnh bên cạnh , trái tim luôn lo lắng đề phòng của cuối cùng cũng thả lỏng. mà...

Tô Lăng gật đầu thật mạnh, dùng một giọng nhàn nhạt như thường ngày: "Ừm, ."

Lý Nghiên cũng buồn, tiếp tục : " ngủ một giấc ngon lành . Đội trưởng, nghỉ ngơi ! Để canh gác."

"Được." Tô Lăng gật đầu từ chối, xuống tường thành, kéo chiếc chăn mà Lý Nghiên từng đắp qua, đắp lên nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mùi hoa nhài thoang thoảng, hình như cũng tệ. Ừm! Ít nhất thì mùi hương , thích.

 

Loading...