Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt quãng đường, cô vô cùng cẩn thận, ngay cả khi ở khách sạn cũng dùng tên thật. Cô tài nào hiểu nổi tại bọn chúng thể tìm cô nhanh đến .
Vương Chính Long lắc đầu: "Xin , thông tin của khách hàng chúng buộc giữ bí mật."
Đôi mắt Kiều T.ử Lâm đảo nhanh khắp phòng. Bảo cô im chờ c.h.ế.t ư? Không đời nào! Chỉ cần cơ hội, cô nhất định sẽ bỏ chạy.
Một tên côn đồ tiến đến mặt Vương Chính Long, : "Đại ca, thế , thôi chảy nước miếng . Đại ca, khi tiễn cô lên đường, cho em vui vẻ một chút ."
" đó đại ca! Gái ngon thế mà bỏ qua thì phí quá!"
Cuối cùng vẻ bình tĩnh mặt Kiều T.ử Lâm cũng rạn nứt, lộ chút kinh hoảng. Sống c.h.ế.t cô thể màng, nhưng sự trong sạch thì thể!
Vương Chính Long bỏ qua vẻ hoảng hốt mặt Kiều T.ử Lâm, lớn : "Anh em, nếm thử mùi vị của cô Kiều đây ?"
Ánh mắt của đám đông quét qua Kiều T.ử Lâm, như thể đang một cơ thể trần trụi.
"Lũ khốn nạn các !" Kiều T.ử Lâm gầm lên một tiếng.
Cô nhanh ch.óng chống tay lên sô pha, đạp văng hai gã , lao nhanh phòng ngủ, rút một con d.a.o găm từ gối.
Vương Chính Long nhạo: "Ha ha! Cô Kiều, cô dùng con d.a.o găm bé nhỏ đó để đối phó với chúng ? Hay cô nghĩ chỉ dựa nó là cô thể trốn thoát? ngại cho cô , trong ngoài khách sạn đều là của . Dù hôm nay cô thoát khỏi căn phòng thì cũng thoát khỏi khách sạn ."
C.h.ế.t tiệt! Xem cô thật sự thoát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-5.html.]
Khóe miệng Kiều T.ử Lâm nhếch lên, cô lạnh: "Nếu thương, rời cũng dễ như trở bàn tay. bây giờ thì đúng là thoát nữa ."
Vương Chính Long : "Vậy thì ngoan ngoãn chiều em một chút . Trước khi c.h.ế.t còn nhiều đàn ông phục vụ như , cũng coi như là phúc của cô ."
"Nằm mơ!" Kiều T.ử Lâm gằn giọng.
Cô nhanh ch.óng thu d.a.o , chút do dự đ.â.m thẳng n.g.ự.c .
Máu tươi theo lưỡi d.a.o b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Kiều T.ử Lâm ngã thẳng xuống giường, đôi mắt mở trừng trừng lên trần nhà. Tuổi 21 như hoa, cô đến thành phố Hoàn Nam một chuyến, cuối cùng ép đến bước đường tự sát. Cô cam tâm!
Cô cam tâm!
Cô rốt cuộc là ai, là ai cô c.h.ế.t, là ai dồn cô đến bước đường !
Vì cam tâm, đôi mắt Kiều T.ử Lâm vẫn hề nhắm , cứ trừng trừng lên trần nhà. Chiếc áo sơ mi trắng cô m.á.u nhuộm đỏ , trông vô cùng đáng sợ.
Một gã đàn ông chiếc áo sơ mi nhuốm m.á.u của Kiều T.ử Lâm, run rẩy : "Đại ca, phụ nữ c.h.ế.t mà mặc đồ đỏ... sẽ biến thành lệ quỷ đó."
"Cút! Mày g.i.ế.c ít lắm mà còn tin mấy thứ đó?" Gã đàn ông cạnh tát một cái đầu tên .