Tô Mỹ Ngọc đến gần, liền tới bên cạnh Kiều T.ử Lâm, sờ lên gương mặt phần mệt mỏi của cô: "Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xem, đây là nghỉ ngơi !"
Kiều T.ử Lâm lập tức : "Dì Tô, đừng lo lắng, con mới từ tường thành xuống, chỉ mệt một chút thôi."
Tô Mỹ Ngọc đau lòng : "Cái gì mà gọi là mệt một chút. Tiểu Kiều, con là một tiểu công chúa yếu đuối, thể cứng rắn như Tiểu Mạch . Lúc cần nghỉ ngơi thì con cũng nghỉ ngơi cho thật . Tiểu Mạch giống hệt ba nó, là một kẻ cuồng công việc. Con đừng theo nó, cái gì cũng tự yêu cầu bản theo yêu cầu của nó."
Được quan tâm, cảm giác thật , dù cô cho rằng là tiểu công chúa.
Cô kéo tay Tô Mỹ Ngọc: "Dì Tô, con thật sự việc gì ạ."
" là một con bé ngốc." Tô Mỹ Ngọc thấy nhà ăn bên cạnh, lập tức kéo Kiều T.ử Lâm trong: "Đi, dì hầm canh cho con, uống một ít canh nghỉ ngơi cho thật ."
"Con cùng con , lên tường thành xem thế nào." Lê Quốc Đống vỗ vai Lê Mạch, rảo bước về phía tường thành.
Kiều T.ử Lâm mới ăn cơm xong, nhưng Tô Mỹ Ngọc cố ý hầm canh, cô nỡ phụ lòng của bà, cho nên cũng lên tiếng từ chối.
Sau khi xuống, Tô Mỹ Ngọc liền múc nửa bát canh đưa cho Tiểu Kiều: "Buổi tối cần uống quá nhiều, nếu sẽ dễ mập lên đấy. Phụ nữ cần ngốc nghếch mà lấy đàn ông trung tâm, cũng học cách chăm sóc bản , nếu dù con trả giá nhiều đến , cuối cùng đàn ông vẫn sẽ vì con quá béo hoặc quá già mà vứt bỏ con thôi."
"Mẹ, như con là đàn ông đó ." Lê Mạch chút cạn lời.
Anh là loại đó ? Vậy mà chính ruột của thành như . Hơn nữa ruột đại nhân của con ơi, dạy hư con dâu của như thật sự ?
"Con trai ruột thì nào? Tiểu Kiều vẫn là con dâu , là con gái cưng của đấy!" Tô Mỹ Ngọc lườm Lê Mạch một cái, múc một bát canh cho .
"Không buổi tối uống quá nhiều ?" Lê Mạch bát canh trong tay, trong lòng kêu khổ thấu trời.
Anh cũng mới ăn cơm xong, một bát canh chút uống trôi.
Tô Mỹ Ngọc : "Con còn sợ mập lên ! Ngày nào cũng huấn luyện, sợ mập ."
"Đây chính là cái gọi là đối xử phân biệt." Lê Mạch trong lòng cảm thấy thật lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-495.html.]
Mẹ già con dâu , đến cả thằng con trai cũng cho rìa!
Kiều T.ử Lâm Tô Mỹ Ngọc và Lê Mạch tương tác với , uống hết nửa bát canh.
Có một như , Lê Mạch thật hạnh phúc.
"Dính cả miệng ." Tô Mỹ Ngọc lấy giấy ăn , lau miệng cho Kiều T.ử Lâm.
Thấy tóc Kiều T.ử Lâm rối, bà tháo mũ quân đội của cô xuống, dùng tay vuốt tóc cho cô vài cái.
Chuyện như thế Lê Mạch thường xuyên , nhưng khi Tô Mỹ Ngọc mang đến một cảm giác khác hẳn.
Đó là... cảm giác của một . Cảm giác yêu thương.
Kiều T.ử Lâm vẻ mặt dịu dàng của Tô Mỹ Ngọc, hốc mắt lập tức đỏ lên. Cô vươn tay ôm lấy eo Tô Mỹ Ngọc, tựa bà, lập tức bao bọc bởi tình thương của nồng đậm.
Cảm giác thật hạnh phúc, thật .
Hành động đột ngột của Kiều T.ử Lâm khiến Tô Mỹ Ngọc hoảng hốt. Bà lo lắng hỏi: "Sao con, Tiểu Mạch bắt nạt con ? Lại đây với dì, dì..."
"Mẹ..." Lê Mạch lắc đầu với Tô Mỹ Ngọc, dùng khẩu hình với bà: [Lâm nhi chỉ là một yêu thương thôi. ]
Từ lúc Lê Mạch còn nhỏ, Lê Quốc Đống bắt đầu dạy học khẩu hình. Lúc đó, khi quan hệ với còn , sẽ kéo Tô Mỹ Ngọc cùng luyện tập, cho nên Tô Mỹ Ngọc cũng hiểu khẩu hình.
Hiểu lời của Lê Mạch, Tô Mỹ Ngọc gì thêm, yên lặng để cho Kiều T.ử Lâm ôm .
Bàn tay dịu dàng của bà vuốt mái tóc ngắn của Kiều T.ử Lâm, lúc lúc , nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
Lê Mạch vui mừng mỉm .
Ba và lành, thật . Anh và Lâm nhi một gia đình ấm áp, Lâm nhi còn thể tìm thấy tình thương của mà cô hằng khao khát.