"Tiểu Mạch, tới đây, tới đây, để chú cho cháu mấy món v.ũ k.h.í mới mà dùng." Mặc Dận Tường và Lưu Phong Nguyên dẫn theo hơn mười binh lính, ôm một ít nỏ gỗ lên.
"Nỏ ."
Lê Mạch nhận một chiếc nỏ từ tay một lính, nghiên cứu một lát, cầm một mũi tên đặt nỏ, nhắm một con zombie, vặn chốt.
Mũi tên "vút" một tiếng bay , đ.â.m thủng đầu con zombie đó bay đ.â.m thủng đầu thêm hai con zombie nữa mới rơi xuống đất.
Kiều T.ử Lâm mắt sáng rực lên, cũng cầm lấy một chiếc nỏ nhắm một hàng năm con zombie đang gần , nhẹ nhàng vặn chốt.
Mũi tên bay xuyên qua, trực tiếp xuyên từ đầu con zombie thứ nhất, xuyên thủng cả năm con zombie đang sát trong nháy mắt.
"Uy lực ..." Kiều T.ử Lâm mở to mắt.
Rõ ràng là một chiếc nỏ trông bình thường, thể lợi hại đến .
Lưu Phong Nguyên : "Lợi hại chứ! Mũi tên từ loại nhựa cây mà các mang về, còn dây cung thì từ gân của thú biến dị mà chúng đổi ở chợ. Chúng cũng đổi nhiều, chỉ hơn 50 chiếc nỏ, các dùng cho thật đấy."
"Được, sẽ tận dụng những chiếc nỏ ." Lê Mạch cảm kích với hai .
Hai họ tặng thứ lúc càng giúp cho các dị năng giả nhẹ gánh hơn.
"Mũi tên, cho tiếp tục chế tạo gấp rút , đợi xong sẽ cho mang đến. Ta và Phong Nguyên sẽ phiền nữa." Mặc Dận Tường một câu, dẫn Lưu Phong Nguyên rời .
Nhìn Mặc Dận Tường và Lưu Phong Nguyên rời , Lê Mạch lệnh qua tai : "Đội pháo binh, một đội lên đây."
Chẳng mấy chốc, đội pháo binh mặt. Lê Mạch bảo các binh lính phân phát nỏ cho họ, để họ cùng với những vận hành s.ú.n.g máy, dùng nỏ để đối phó với zombie.
Có thêm nỏ, tốc độ tiêu diệt zombie của cũng nhanh hơn nhiều.
Đương nhiên, dù họ đ.á.n.h thế nào thì lũ zombie phía vẫn hề giảm bớt, hơn nữa lượng còn đang tiếp tục tăng lên.
Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm tường thành suốt bốn tiếng, trời cũng dần tối. Lê Mạch cho lắp thêm mấy chiếc đèn tường thành, chiếu sáng cả khu vực, như cũng cần lo lắng sẽ zombie chui chỗ trống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-494.html.]
Tô Lăng và Mạnh Thần đúng hẹn lên tường thành, các đội cũng đổi ca xong xuôi.
Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm các binh lính vây quanh xuống khỏi tường thành, cùng đến nhà ăn ăn cơm. Bữa tối nóng hổi ăn bụng, sự mệt mỏi cả một ngày cũng vơi ít.
Ăn cơm xong, Lê Mạch dẫn Kiều T.ử Lâm đến nhà bếp, lấy hơn mười thùng nước lớn, bảo nhà bếp dùng nước để nấu cơm .
Đây đều là nước gian của Kiều T.ử Lâm, dùng nước nấu cơm thể giúp xua tan mệt mỏi hơn, cũng ích lớn đối với các dị năng giả.
Bây giờ tất cả đều đang dũng cảm chiến đấu, Lê Mạch tự nhiên xin Kiều T.ử Lâm một ít đồ để báo đáp .
"Thăng cấp , thăng cấp !"
Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm mới khỏi nhà ăn thì thấy một nhóm binh lính đang nghỉ ngơi hưng phấn reo hò.
Nhờ những quả táo mà Kiều T.ử Lâm lấy , thể chất của phần lớn binh lính đều cải thiện.
Hơn nữa, một ngày một đêm chiến đấu, đều học hỏi ít kinh nghiệm, thể thăng cấp cũng là chuyện bình thường.
Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm . Thủy triều zombie đến là một cơn ác mộng, đồng thời cũng là cơ hội để các binh lính rèn luyện.
Tin rằng khi đợt thủy triều zombie kết thúc, phần lớn các binh lính đều thể đạt đến cấp ba hoặc cao hơn.
"Tiểu Kiều, Tiểu Mạch."
Một giọng lo lắng vang lên từ phía . Hai thì thấy Tô Mỹ Ngọc đang xách một cái giỏ, sánh vai cùng Lê Quốc Đống tới.
"Ba, ."
"Chú Lê, dì Tô."
Hai chào hỏi hai vị phụ .