Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:41:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đắp mặt nạ xong, Tô Mỹ Ngọc đặt chiếc bát xuống, định rời thì Lê Quốc Đống nắm lấy tay. Anh thấp giọng : "Mỹ Ngọc, nghĩ yêu em mất ."

Cơ thể Tô Mỹ Ngọc cứng đờ. Bà tại chỗ, chút Lê Quốc Đống.

Lúc , bà chỉ cảm thấy chắc chắn là tai vấn đề, nếu thể sinh ảo giác .

"Mỹ Ngọc, yêu thêm một nữa ? Lần sẽ trân trọng em, sẽ bao giờ em đau lòng, sẽ bao giờ phụ lòng em. Anh như ích kỷ, là một tên cặn bã, xứng đáng để những lời như , ..."

Lê Quốc Đống kịp hết, đôi môi của ông hai cánh môi ấm áp phủ lên.

Lúc , Lê Quốc Đống trở nên lúng túng như một bé, thế nào.

Ngay lúc ông nhận nên chủ động hôn thì hai cánh môi ấm áp rời .

Hụt hẫng, cảm giác thật hụt hẫng.

"Lê Quốc Đống, em cần yêu thêm một nữa , bởi vì tình yêu em dành cho bao giờ phai nhạt, cho dù lúc em còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa."

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài má Tô Mỹ Ngọc. Tình yêu, thật sự yêu .

A! Đợi hơn hai mươi năm mới đợi những lời , bà cảm thấy c.h.ế.t ngay lúc cũng còn gì hối tiếc.

Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài theo cằm, nhỏ giọt xuống mu bàn tay của Lê Quốc Đống.

Đó là nước mắt của bà ? Lê Quốc Đống lập tức hoảng hốt, định dậy thì Tô Mỹ Ngọc ấn mạnh xuống giường: "Đừng cử động, mặt nạ còn khô."

"Mỹ Ngọc..."

"Đừng chuyện, lát nữa sẽ nếp nhăn đấy."

Nếp nhăn, ông gì mà sợ. nếu bây giờ bà chuyện với , thì cứ từ từ thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-486.html.]

Hơn nữa, đắp thứ lên mặt, đúng là tiện để chuyện với bà .

Hai im lặng trong hai mươi phút. Tô Mỹ Ngọc lấy nước ấm, giúp Lê Quốc Đống lau sạch lớp mặt nạ mặt, dùng khăn nóng lau mặt cho ông.

"Được ." Tô Mỹ Ngọc ném hai chữ đó định dậy rời .

Lê Quốc Đống nắm lấy tay bà, xoay đè bà xuống giường, ngón tay vuốt ve đôi mắt đỏ hoe của bà: "Khóc , mắt đỏ hết cả lên."

"Em..."

Không đợi Tô Mỹ Ngọc gì, một nụ hôn ấm áp rơi xuống đôi mắt bà, hết đến khác hôn lên đôi mắt phần sưng húp.

"Lê..."

Lê Quốc Đống dậy, : "Anh đột nhiên phát hiện đúng là một thằng ngốc. Có một vợ xinh như ở bên cạnh mà hưởng thụ, còn suýt nữa để cho kẻ khác chiếm tiện nghi. Không , ăn bù hết những năm tháng thiếu hụt mới ."

Mặt Tô Mỹ Ngọc đỏ bừng, lắp bắp : "Anh... ... ấu trĩ cơ chứ."

"Không ấu trĩ, mà là ghen tị. Răng đau buốt vì chua, dày cũng đau, mà tim thì còn đau hơn." Nói xong, Lê Quốc Đống cho Tô Mỹ Ngọc cơ hội gì thêm, trực tiếp phủ lên môi bà...

Một căn phòng ấm áp, cảnh xuân ngập tràn, một đêm rung động kéo dài đến tận khuya. Sau thứ ba Tô Mỹ Ngọc ngất và vô xin tha, cuối cùng chuyện mới kết thúc.

Người đàn ông bỏ đói hơn hai mươi năm, bây giờ mới chỉ thể coi như ăn một món khai vị.

phụ nữ kiệt sức, dù đói đến ông cũng nỡ tay nữa.

Ông dậy mặc quần áo chỉnh tề, xuống lầu một vài món ăn đơn giản. Lúc bưng lên lầu, phụ nữ giường ngủ say.

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của bà, ông chút nỡ đ.á.n.h thức, nhưng nghĩ đến việc buổi tối bà sẽ đói, ông vẫn lên tiếng gọi bà dậy, từng muỗng một đút cho bà ăn xong mới để bà tiếp tục nghỉ ngơi.

 

Loading...