Một tay bà đẩy đầu Vu Vệ Quốc , tay còn thì luống cuống đập cánh tay đang ôm eo của . Trong lúc đó, tay bà vô tình chạm chiếc điện thoại trong túi áo.
, gọi điện thoại cầu cứu.
Tô Mỹ Ngọc vội vàng lôi điện thoại , nhấn giữ phím 1 để gọi cho Lê Quốc Đống.
Lê Quốc Đống, đang một đám vây quanh mời rượu, thấy điện thoại di động vang lên.
Ông lấy xem, thấy là Tô Mỹ Ngọc gọi. Ông một vòng xung quanh, thấy Tô Mỹ Ngọc , bèn dậy một bên để máy.
Cảm nhận điện thoại trong tay kết nối, Tô Mỹ Ngọc lập tức lớn tiếng : "Vu Vệ Quốc, đây là vườn hoa. Ông dám sàm sỡ như , sợ danh dự của tổn hại ?"
"Danh dự ? Ai mà thích em, ai mà bám riết lấy em buông? Hơn nữa như chẳng ? Chúng chỉ trích là cặp gian phu dâm phụ, đồng thời Lê Quốc Đống cũng sẽ lấy đó cớ để bắt em cút . Đến lúc đó, em sẽ là của ."
Danh dự ? Trước mạt thế, Vu Vệ Quốc lẽ còn coi trọng một chút, chứ bây giờ thì chẳng sợ gì cả.
Hắn cũng là thằng ranh con Dương Vân Hạo, chỉ vì một chút chuyện vặt vãnh mà dồn đến mất mạng.
Hôm nay cưỡng bức Tô Mỹ Ngọc, cùng lắm cũng chỉ là chỉ trỏ lưng, chứ chẳng ai dám đến tìm gây sự .
Đương nhiên, nếu Lê Quốc Đống thật sự vì một phụ nữ yêu mà gây sự với , thì cũng , và Dương Quốc Lâm sẽ cớ để chèn ép Lê Quốc Đống.
Tô Mỹ Ngọc ngờ Vu Vệ Quốc ý đồ như . Bà nhất thời quên hết thứ, giận dữ hét mặt : "Vu Vệ Quốc, ngờ ông đê tiện đến thế."
"Đê tiện thì ? Chỉ cần em, thì còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-482.html.]
C.h.ế.t tiệt. Lê Quốc Đống cuộc đối thoại của hai , mặt ngay lập tức sa sầm . Ông cúp máy rảo bước nhanh ngoài.
Lê Mạch vô tình liếc thấy sắc mặt khó coi của Lê Quốc Đống, chắc chắn chuyện gì xảy , vì thế kéo Kiều T.ử Lâm dậy, nhanh chân ngoài.
"Tiểu Mỹ, Tiểu Mỹ, em thơm quá." Vu Vệ Quốc đè Tô Mỹ Ngọc lên bồn hoa, đang cố gắng hôn lên môi bà.
Tô Mỹ Ngọc c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ngừng né tránh, nên mới thể nào chạm đôi môi đỏ của bà.
Tô Mỹ Ngọc sớm dồn đến phát điên. Bà ngờ từng tuổi mà còn sỉ nhục như . Mà Lê Quốc Đống điện thoại, đến bây giờ vẫn cứu bà.
Chẳng lẽ... chẳng lẽ ông mong cắt đứt quan hệ với đến thế , mong trở thành con chuột chạy qua đường đòi đ.á.n.h đến thế ?
Không, lẽ nên gọi điện cho con trai. bây giờ hai tay Vu Vệ Quốc giữ c.h.ặ.t, bà thể động đậy, cách nào để gọi điện thoại nữa.
Không đợi Lê Quốc Đống, Tô Mỹ Ngọc tuyệt vọng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài má. Bà vô vọng nhắm mắt , kiên quyết : "Vu Vệ Quốc, ông đừng mơ. Tô Mỹ Ngọc đời chỉ yêu duy nhất một Lê Quốc Đống. Đời , Tô Mỹ Ngọc sống là của Lê Quốc Đống, c.h.ế.t cũng ma nhà họ Lê. Ông chạm ? Cứ tùy tiện, dù cũng chỉ là một cái xác..."
Chưa đợi Tô Mỹ Ngọc dứt lời, Vu Vệ Quốc ai đó tóm lấy đ.ấ.m bay ngoài.
Lê Quốc Đống đ.á.n.h văng Vu Vệ Quốc , vội vàng đỡ Tô Mỹ Ngọc dậy, lo lắng hỏi: "Mỹ Ngọc, em ?"
Tô Mỹ Ngọc lắc đầu: "Lê Quốc Đống, cảm ơn ... cảm ơn đến."
Nếu đến, hôm nay bà c.h.ế.t ở đây . như lời bà , Tô Mỹ Ngọc bà chỉ phụ nữ của Lê Quốc Đống, cho dù ông để tâm đến bà nữa.