Sáng sớm năm giờ rưỡi, đồng hồ sinh học luôn đúng giờ của Lê Mạch khiến mở mắt.
Anh bật dậy khỏi tấm ván gỗ, liếc Kiều T.ử Lâm đang ngủ ngon lành cách đó xa.
Anh xòe bàn tay , một mầm cây màu lục từ từ nhú lên trong lòng bàn tay. Mầm cây trông tinh xảo, nhỏ bé như một cây lúa non mới nhú lên đồng ruộng.
chính cái mầm cây nhỏ bé như khiến gương mặt Lê Mạch lộ một nụ nhàn nhạt.
Dị năng hệ Mộc! Anh thể thức tỉnh dị năng hệ Mộc!
"Ưm..." Kiều T.ử Lâm khẽ rên một tiếng, mơ màng mở mắt.
"Tỉnh ?" Lê Mạch lên tiếng hỏi.
"Chào buổi sáng." Kiều T.ử Lâm theo bản năng đáp , mới về phía chuyện với .
Thấy Lê Mạch đang tấm ván gỗ, Kiều T.ử Lâm lập tức dậy hỏi: "Lão đại, tỉnh ? Có thấy chỗ nào thoải mái ?"
Lời cô dứt, những khác cũng đều tỉnh giấc. Thấy Lê Mạch tỉnh, cũng ân cần hỏi han xem chỗ nào thoải mái .
"Không gì thoải mái, còn thức tỉnh dị năng mới nữa." Lê Mạch đáp một câu, dậy đến bên cạnh Kiều T.ử Lâm, xổm xuống: "Nằm xuống , giúp cô chữa thương."
"Chữa thương..." Kiều T.ử Lâm ngơ ngác Lê Mạch, hiểu lắm ý của .
"Lão đại, thức tỉnh dị năng hệ Mộc ?" Mạnh Thần vội vàng hỏi.
" ." Lê Mạch gật đầu.
Kiều T.ử Lâm chớp chớp mắt. Hệ Mộc! Dị năng hệ Mộc trong truyền thuyết thể chiến đấu, thể bác sĩ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-45.html.]
Lê Mạch một nữa với Kiều T.ử Lâm: "Nằm xuống ! Tuy mới thức tỉnh, nhưng đảm bảo thể khống chế tự nhiên, sẽ cô thương ."
"Được!" Kiều T.ử Lâm ngoan ngoãn xuống.
Lê Mạch tiên đặt tay lên cánh tay của Kiều T.ử Lâm, phóng dị năng hệ Mộc, cho nó một vòng trong cơ thể Kiều T.ử Lâm.
Vừa xem xét xong, Lê Mạch liền nổi giận. Anh vui trừng mắt Kiều T.ử Lâm, tức giận : "Có đến hai vết thương, lúc cô gì cả? Hơn nữa, tim còn tổn thương nặng như ! Kiều T.ử Lâm, cô giỏi lắm! Bị thương nặng như mà còn dám đ.á.n.h với ?"
"Khụ! Cũng nghiêm trọng lắm , hơn nữa cũng gần khỏi ." Kiều T.ử Lâm hổ khẽ nhếch miệng.
Sớm Lê Mạch thể vết thương của , cô sẽ để Lê Mạch giúp chữa thương.
Không cô cứ thương mãi, mà chủ yếu là vì vết thương ở tim thật sự quá sâu. Bị thương nặng như mà cô còn thể tung tăng nhảy nhót, bất cứ ai đầu óc cũng đều sẽ thấy chuyện bình thường.
"Sao thương nặng như ? Vết thương ở n.g.ự.c cũng giống như s.ú.n.g b.ắ.n." Lê Mạch hỏi.
"Lúc đầu truy sát, trúng một phát đạn bụng. Sau đó chạy trốn đến khách sạn, xử lý xong vết thương thì bọn chúng đuổi tới, còn bao vây cả khách sạn, ..."
"Tóm là bọn chúng dồn đến đường cùng, nên tự dùng d.a.o găm đ.â.m tim."
Một phụ nữ dồn đến đường cùng mà chọn cách tự sát là vì điều gì, nhóm Lê Mạch ai cũng hiểu. Trong mắt Lê Mạch lóe lên một tia tàn nhẫn, gương mặt những khác cũng đều lộ rõ vẻ tức giận.
Kiều T.ử Lâm thở hắt một : "Có các cảm thấy ngốc ? cũng thấy hành động lúc đó của ngốc. Nếu một nữa, sẽ tự sát . Dù c.h.ế.t, cũng kéo theo vài tên c.h.ế.t chung."
Lê Mạch ngạc nhiên Kiều T.ử Lâm. Đây giống những lời mà cô sẽ .
Hay đúng hơn là hai ngày tiếp xúc, phát hiện cô đổi. Tính tính của Tiểu Kiều mạnh mẽ như bây giờ, cũng sẽ vì hiểu lầm mà vung tay đ.á.n.h .
Còn nữa, Tiểu Kiều luôn chú ý đến hình tượng.