"Là..." Lê Mạch định giải thích thì trong cổ họng trào vô thứ gì đó. Anh nôn ọe.
"Lão đại!" Bốn Kiều T.ử Lâm đều Lê Mạch dọa cho sợ hãi, ai nấy đều lo lắng đỡ lấy Lê Mạch, giúp vỗ lưng.
Lê Mạch nôn là thể nào dừng , cứ nôn mãi, nôn mãi, đến cuối cùng mật xanh mật vàng cũng nôn hết.
Mấy họ đều lo sốt vó, nhưng bất lực, thế nào để giúp Lê Mạch ngừng nôn.
"Là do dị năng cạn kiệt! , chắc chắn là như ! Lúc nãy lão đại ném quả cầu tím chắc là tiêu hao hết dị năng . Vì đưa trong, còn cố gắng dùng sét dẫn xông , gắng gượng rút cạn dị năng trong nên mới nôn ngừng như ."
Lúc ở xe, Kiều T.ử Lâm xem xong một cuốn tiểu thuyết, trong đó đến việc khi dị năng tiêu hao quá mức sẽ xuất hiện triệu chứng nôn mửa, cơ thể suy nhược, cuối cùng thậm chí sẽ hôn mê bất tỉnh.
"Như gây tổn thương gì cho lão đại ?" Mạnh Thần vội vàng hỏi.
Kiều T.ử Lâm lắc đầu: "Trong sách chỉ dị năng cạn kiệt sẽ nôn mửa, cơ thể suy nhược, cuối cùng hôn mê bất tỉnh. Chờ tỉnh thì cơ thể sẽ yếu hơn một chút. Đương nhiên đó chỉ là trong sách, còn thực tế thế nào thì ai ."
"Lão đại, vì chúng mà chịu khổ ." Giang Mộc Phàm vẻ mặt u ám.
Nếu họ mạnh hơn một chút, lão đại vì họ mà cạn kiệt dị năng.
"Lão đại, bây giờ? phát hiện hình như yêu mất !" Diệp Tường đỡ Lê Mạch, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái và kính trọng.
Giang Mộc Phàm chịu thua, tức tối hét lên: "Tay Mơ, thể bớt sến súa ? Người yêu quý lão đại nhiều lắm, tranh thổ lộ mặt chúng như , là quá coi chúng gì hả!"
Diệp Tường lập tức : "Chỉ cần trong mắt lão đại là đủ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-37.html.]
Thấy hai trò, Mạnh Thần liền lên tiếng ngăn cản: "Thôi ! Lão đại như mà các còn tâm trạng đấu võ mồm ?"
Hai lập tức ngoan ngoãn im miệng. Họ cũng lo lắng cho lão đại, chẳng qua chỉ dịu bầu khí một chút mà thôi.
Lê Mạch nôn thêm mười phút nữa mới dừng . Kiều T.ử Lâm vội vàng đưa chai nước khoáng mở sẵn cho .
Lê Mạch uống một ngụm nước súc miệng, đó yếu ớt mấy họ : "Từ giờ trở , theo sự sắp xếp của Lão Mạnh. Thu thập vật tư, tìm cách rời khỏi đây hội quân với Lão Tam và những khác. Sáng mai, bất kể tỉnh , đều xuất phát về thủ đô."
"Rõ!" Mọi đồng thanh gật đầu, dám chậm trễ mệnh lệnh của Lê Mạch.
Lê Mạch liếc Kiều T.ử Lâm, nghiêm túc với Mạnh Thần: "Bảo vệ cho Tiểu Kiều, đừng để cô thương thêm nữa..."
Lê Mạch còn hết câu, mềm nhũn, ngã gục xuống. Diệp Tường và Giang Mộc Phàm lập tức đỡ Lê Mạch đến một chỗ sạch sẽ, để tạm nghỉ đất.
Mạnh Thần giúp Lê Mạch lau mồ hôi lạnh trán, phân phó : "Đỡ lão đại lên lưng . Ba các bắt đầu thu thập vật tư , đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng, mỗi thứ lấy một ít."
"Lão Mạnh, để cõng lão đại cho."
"Lão Mạnh, là để cõng lão đại !"
Giang Mộc Phàm và Diệp Tường gần như đồng thanh .
Mạnh Thần tháo ba lô của xuống đưa cho Diệp Tường: "Các mà cõng lão đại thì ai lấy vật tư? Nhiệm vụ của là bảo vệ Tiểu Kiều, còn nhiệm vụ của các là thu thập vật tư. Nhanh lên, đỡ lão đại lên lưng ."
Giang Mộc Phàm và Diệp Tường há miệng định gì đó, nhưng cuối cùng gì cả, hợp lực đỡ Lê Mạch đặt lên lưng Mạnh Thần.