Mạt Thế, Tôi Được Nam Chính Trọng Sinh Cứu Vớt - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:00:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng lấp lánh từ viên đá quý phản chiếu hình ảnh cô gái đang ngơ ngác, sững sờ. Sau một lặng kéo dài, Cố Lan Tranh mới cất lời, giọng thoáng chút mơ hồ: "Đây rốt cuộc là...?"

 

"Thứ là gì thì dì cũng tường tận. Bà chỉ dặn cho con, còn về công dụng cụ thể, con tự khám phá." Mạnh Cẩn Tú lắc đầu, hồi tưởng sự việc với vẻ mặt bâng khuâng, kể tiếp: "Lúc đó bà đột ngột tìm đến dì, khiến dì lấy lạ. dặn dò hết sức cẩn trọng, cố gắng hạn chế ngoài, đó trao vật cho dì."

 

"Khi bà rời , dì vẫn còn cảm thấy khó hiểu. Chẳng bao lâu , Hoài Du cũng bất ngờ lên tiếng cảnh báo đề phòng, vội vã lên máy bay rời khỏi đây ngay trong đêm. Chỉ vài ngày đó, lũ sinh vật tựa như xác sống tràn ngập khắp các nẻo đường, điên cuồng c.ắ.n xé dân." Mạnh Cẩn Tú cau mày, nhấp một ngụm kết luận: "May mắn các con vẫn bình an. Lan Tranh, từ nay con cứ ở đây, nơi tuyệt đối an ."

 

Tạ Hoài Du đợi bà kết thúc lời , mới lạnh lùng xen : "Không cần phiền phức như . Đối với những dị năng giả như chúng con, việc tập trung ở cùng mới là phương án bảo vệ tối ưu nhất."

 

Ánh của Mạnh Cẩn Tú hướng về phía Tạ Hoài Du, chăm chú đ.á.n.h giá y từ đầu đến chân.

Tạ Hoài Du thản nhiên nhấp ngụm , đôi mắt cụp xuống, chăm chú quan sát dòng nước trong chén, bình tĩnh chịu đựng sự dò xét kỹ lưỡng từ Mạnh Cẩn Tú.

Bà Mạnh quan sát Tạ Hoài Du thêm một lúc, ánh mắt chuyển sang Cố Lan Tranh.

Cố Lan Tranh đang cúi đầu xem xét chiếc dây chuyền. Nhận thấy ánh của bà, cô ngẩng đầu lên, đối diện trực diện với Mạnh Cẩn Tú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-toi-duoc-nam-chinh-trong-sinh-cuu-vot/chuong-250.html.]

Mạnh Cẩn Tú chợt nở nụ , đôi mắt lấp lánh ý , bà liếc Tạ Hoài Du đầy ẩn ý đột ngột cất lời: “Mẹ đồng ý. Con chọn lựa thật sáng suốt, vô cùng hài lòng.”

Tạ Hoài Du lập tức sặc, ho khan vài tiếng, vội vàng đặt chén xuống mặt bàn.

“Sao con hoảng hốt thế? Mẹ là đồng ý , hai đứa cứ việc chung sống. Người trẻ nhiều chuyện để chia sẻ, còn già , xen .” Mạnh Cẩn Tú thong thả nhấp một ngụm , nở nụ rạng rỡ. Sau đó, như sực nhớ điều gì, bà sang Cố Lan Tranh, ôn tồn : “Nếu con tiện ở đây, ít nhất tối nay cũng dùng bữa cùng dì.”

Nói xong, bà dậy, rời khỏi phòng khách, lập tức sai chuẩn tiệc tối.

Gia tộc họ Tạ là một trong những thế lực hàng đầu tại căn cứ. Dù cuộc sống còn xa hoa như , họ vẫn duy trì một hầu chuyên trách công việc dọn dẹp và bếp núc.

Sau khi phân phó xong, Mạnh Cẩn Tú ló đầu phòng khách, vui vẻ : “Hoài Du, còn một thời gian nữa mới đến giờ dùng bữa, nhà cửa cũng gì thú vị để giải trí, con cứ ở đây trò chuyện với Lan Tranh .”

“Vâng ạ.” Tạ Hoài Du đáp lời trong sự bất lực.

Mạnh Cẩn Tú mãn nguyện rời . Chẳng bao lâu , bước , đặt một đĩa bánh quy lên bàn, nhẹ nhàng đóng cửa phòng khách khi lui .

Cố Lan Tranh lướt ngón tay viên đá quý gắn mặt dây chuyền. lúc Tạ Hoài Du định mở lời, mặt dây chuyền bỗng phát tiếng “cạch” khẽ. Cô cảm thấy đầu ngón tay một rung động nhỏ.

Cả hai đều kinh ngạc món trang sức. Phần trung tâm của mặt dây chuyền bật mở, để lộ một mẩu giấy nhỏ gấp kín, rơi xuống đùi Cố Lan Tranh.

Cố Lan Tranh nhặt mẩu giấy lên, đặt dây chuyền sang một bên mở nó .

Loading...