Những phần lớn là dân thường, chỉ chừng mười mang dị năng lẫn . Họ việc trong khu an để đổi lấy tinh hạch và lương thực. Công việc bao gồm nhiều nhiệm vụ khác , từ nhẹ nhàng như sắp xếp hồ sơ đăng ký của dị năng, cho đến lao động nặng nhọc như khai phá đất đai để canh tác.
Khu an Thành phố B lo ngại rằng việc khôi phục sản xuất lương thực quy mô lớn sẽ tiêu tốn nhiều thời gian, và nếu chỉ dựa việc tìm kiếm vật tư trong thành phố thì nguồn cung sẽ sớm cạn kiệt. Do đó, ban lãnh đạo sớm phân chia một khu vực rộng lớn trong phạm vi an để đất nông nghiệp, thuê dân trong khu đến khai hoang và gieo trồng. Việc tạo công ăn việc cho bình thường, giảm bớt gánh nặng cho kho dự trữ lương thực của khu an .
Cố Lan Tranh dòng đang , thầm nghĩ: “Không hổ danh là căn cứ Lê Minh mà Tạ Hoài Du từng ở , trụ vững đến cuối cùng, vượt qua cả thời kỳ giá rét khắc nghiệt. Họ sự chuẩn từ sớm, hướng tới tự cung tự cấp. Quả nhiên, các nhà lãnh đạo ở đây vô cùng sáng suốt và tầm xa.”
Ba họ rẽ theo hướng ngược , tiến về phía khu giao dịch. Trên con đường , phần lớn đều mang theo túi xách. Có đeo gọn gàng lưng, giữ túi n.g.ự.c, một tay siết c.h.ặ.t miệng túi, ánh mắt cảnh giác thỉnh thoảng đảo quanh.
Khu giao dịch sắp xếp giống như một khu chợ thời kỳ tận thế, hàng hóa bày biện dọc theo các dãy quầy. Phần lớn các gian hàng chỉ là một tấm bạt chống thấm trải nền đất, hàng hóa bày lên, còn bán thì bệt ở một góc.
Thời tiết còn quá oi bức, nhưng khu giao dịch đông đúc qua khiến khí trở nên ngột ngạt. Một bán hàng vì sợ nóng cầm tấm bìa cứng quạt, quạt trò chuyện với những vị khách dừng chân quầy.
Ở khu vực ngoài cùng, hàng hóa chủ yếu là nhu yếu phẩm và thực phẩm. Xen kẽ đó là một vài quầy bán đồ tạp hóa và sách vở. Nhu yếu phẩm bao gồm dầu gội, lược chải tóc, bày la liệt tấm bạt, thu hút khá nhiều dừng xem xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-toi-duoc-nam-chinh-trong-sinh-cuu-vot/chuong-224.html.]
Mặc dù ưu tiên hàng đầu đó là tìm kiếm vật tư lương thực, nhưng khi tình hình dần định, nhiều thể kìm lòng mà tìm kiếm thêm nhu yếu phẩm để nâng cao chất lượng cuộc sống.
Ba Cố Lan Tranh bước giữa khu giao dịch, lắng tiếng mặc cả, hỏi han của những xung quanh, tiếp tục sâu bên trong.
Càng sâu, hàng hóa càng trở nên thưa thớt hơn, kéo theo giá cả cũng tăng vọt. Số lượng các quầy cũng ít , nhưng ai nấy đều mang túi, ăn mặc tương đối chỉnh tề và sạch sẽ.
Các quầy hàng bên trong chiếm diện tích lớn hơn so với bên ngoài, mặt hàng cũng đa dạng hơn, nhưng chủ yếu vẫn là các vật dụng thiết yếu để sinh tồn trong tận thế, như nến, áo khoác dày.
Có một quầy hàng nổi bật hơn hẳn, chiếm một đất khá rộng. Quầy dựng lên vài tấm ván gỗ, đó treo đủ loại v.ũ k.h.í cận chiến. Từ d.a.o rọc giấy, d.a.o nhỏ cho đến mã tấu cỡ lớn, thậm chí còn cả đao Nhật và đoản đao, nhưng một v.ũ k.h.í vẫn còn vương vết m.á.u khô vỏ. Không rõ đó là do lột xác từ t.h.i t.h.ể là chiến lợi phẩm cướp từ khác.
Chủ quầy, một đàn ông đầu trọc, mặc áo ba lỗ, khuôn mặt phủ râu rậm, mang ba vệt sẹo d.a.o c.h.é.m rõ rệt, tựa lưng ghế. Ông ngậm điếu t.h.u.ố.c lá tự cuốn, phả làn khói mờ ảo. Khi nhóm Cố Lan Tranh dừng quầy, ông hề tỏ niềm nở, chỉ nhả một t.h.u.ố.c thản nhiên tuyên bố: “Cứ tự nhiên xem xét. Ở đây chỉ chấp nhận giao dịch bằng tinh hạch.”