Mạt Thế, Tôi Được Nam Chính Trọng Sinh Cứu Vớt - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:01:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

sang trao đổi ánh mắt với Tạ Hoài Du và Mặc Nghiễm. Sau một thoáng trầm ngâm, Tạ Hoài Du lên tiếng: “Có khả năng ký ức của tác động.”

 

“Dị năng hệ tinh thần ?” Cố Lan Tranh lập tức hỏi, ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Trong thời kỳ mạt thế, ngoài việc thôi miên, năng lực tinh thần khả năng bóp méo nhận thức là điều dễ xảy nhất.

 

“Khả năng cao.” Tạ Hoài Du gật đầu tán thành. “Chỉ riêng ký ức về diện mạo cho méo mó. Rõ ràng là nhằm mục đích ngăn chặn tiết lộ phận thật sự của đó.” Anh cố gắng lục tìm trong ký ức kiếp , nhưng hề khơi gợi bất kỳ thông tin nào liên quan, điều chứng tỏ kẻ chủ mưu che giấu bản cực kỳ kín kẽ trong quá khứ, đến mức một ai .

 

“Ngày mai…” Cố Lan Tranh định trao đổi thêm với Tạ Hoài Du, nhưng cô nhận thấy ánh mắt đột ngột đổi. Ngay đó, nhanh ch.óng kéo cô lùi về phía lưng , tay lập tức kích hoạt luồng điện màu xanh nhấp nháy, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu.

 

Xẹt xẹt…

 

Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng bỗng vang lên những tiếng thở dốc hổn hển. Người đàn ông trói cúi gằm mặt, cơ thể bắt đầu co giật dữ dội, đồng thời phát những âm thanh kỳ dị.

 

Hạ Thần Phong cầm đèn pin tiến gần, luồng sáng rọi thẳng cơ thể gã. Trên làn da , những vết nhăn nheo và dấu hiệu thối rữa bắt đầu xuất hiện, màu da chuyển từ trạng thái bình thường sang trắng bệch, nhanh ch.óng ngả sang màu xám xanh. Một mùi hôi thối kinh khủng bắt đầu tỏa nồng nặc.

 

“Trời đất ơi, biến thành xác sống !” Hạ Thần Phong kinh hãi thốt lên, bàn tay run rẩy ngừng, ánh sáng từ chiếc đèn cũng vì thế mà lắc lư dữ dội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-toi-duoc-nam-chinh-trong-sinh-cuu-vot/chuong-161.html.]

Người đàn ông trói giật mạnh thể, giống như đang siết c.h.ặ.t cổ họng mà giãy giụa trong đau đớn. Hắn phát những tiếng thở hắt như âm thanh của một chiếc ống bễ rò rỉ. Sau một hồi vặn vẹo kinh hoàng, gã đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt lồi to, miệng há rộng, khuôn mặt nhăn nhúm như thể đang mang một chiếc mặt nạ da , sắc da dần chuyển từ xám xanh sang xám đen.

 

“Cứu ! Cứu với! c.h.ế.t! c.h.ế.t !” Gã gào lên bằng một âm thanh khàn đặc, kỳ quái, miệng vẫn mở to, thể tiếp tục vặn vẹo thành những tư thế dị thường, vượt quá giới hạn sinh học của con . Mùi thối rữa càng lúc càng xộc thẳng khứu giác.

 

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết lập tức im bặt, đó là những tiếng gầm gừ khàn đục. Gã bắt đầu điên cuồng vùng vẫy, cố gắng lao tới chỗ .

 

Cố Lan Tranh ló đầu từ phía lưng Tạ Hoài Du, chăm chú quan sát bộ quá trình. Cô nhận khác biệt gì mấy so với một xác sống thông thường, ngoại trừ việc sức mạnh dường như vượt trội hơn một chút. Vì trói quá c.h.ặ.t, gã chỉ thể quẫy đạp điên cuồng như một con cá giật khỏi mặt nước.

 

Tạ Hoài Du hề do dự, rút thanh đường đao sắc bén trong tay và vung thẳng xuống cổ gã. Cái đầu rơi xuống sàn nhà, lăn lông lốc vài vòng, thể gã giật mạnh vài cái bất động.

 

Căn phòng lập tức chìm sự tĩnh lặng tuyệt đối.

 

“Sao đột nhiên biến thành xác sống chứ?” Hạ Thần Phong dán mắt cái đầu đang lăn lóc sàn nhà, vẫn thể hồn. “Vừa nãy còn bình thường, chẳng chỉ b.ắ.n vài phát đạn thôi ?”

 

Tạ Hoài Du dùng thanh đường đao rạch một đường sâu phía hộp sọ của cái xác. Tại vị trí mà lẽ tinh hạch màu xám, phát hiện một viên đá nhỏ kỳ lạ, nó tỏa ánh sáng lấp lánh dị thường ánh đèn vàng ấm áp.

Loading...