Mạt Thế, Tôi Được Nam Chính Trọng Sinh Cứu Vớt - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:37:51
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chiếc nhẫn gian đáng lẽ trao cho Cố Dao Cầm từ lâu . Tại trì hoãn đến tận bây giờ?” Cố Lan Tranh thắc mắc. Dựa tính cách của Trương Cảnh Sơn, một khi vật phẩm mà Cố Dao Cầm khao khát, chắc chắn sẽ vội vã dâng tặng cho cô .

Lưu Miểu nở một nụ bí ẩn:

“Dù cũng là bạn thanh mai trúc mã của . rằng sẽ chia tay, nhưng khi dứt khoát, hãy để giữ chiếc nhẫn quà sinh nhật cho Cố Dao Cầm. Không gì quý giá hơn một chiếc nhẫn gian.”

rằng cô chắc chắn sẽ cảm động và đồng ý gắn bó với . còn tuyên bố sẵn lòng lùi bước, để thành ước nguyện cho bạn nhất và cũng là yêu. Trương Cảnh Sơn tin tưởng, và đó báo với Cố Dao Cầm rằng viện nghiên cứu còn giá trị gì nữa.”

Lưu Miểu bật một tràng khẽ:

đoán kịch bản của khép , nên thể dùng chiếc nhẫn để thấy tương lai nữa. khi tận mắt chứng kiến cảnh Trương Cảnh Sơn cô g.i.ế.c, và nhận những điểm tương đồng đáng ngờ giữa cô và Cố Dao Cầm, tiến hành điều tra.”

“Qua những thông tin thu thập , vai trò của cô trong dòng chảy cốt truyện dường như quan trọng hơn nhiều, thậm chí khả năng là nhân vật phản diện trung tâm. Vì , quyết định tìm gặp cô.”

Lưu Miểu đưa tay , khuôn mặt đượm một nét buồn bã giả tạo:

“Lần ngoài , và Trương Cảnh Sơn dối rằng chúng sẽ tìm kiếm thêm những Tinh hạch đẽ để tăng phần lộng lẫy cho món quà của Cố Dao Cầm. với Cố Dao Cầm, bảo rằng chúng sẽ để khai thác thêm dữ liệu từ viện nghiên cứu công nghệ cao. Cô vui vẻ chấp thuận.”

“Trước lúc lên đường, mang theo bộ Tinh hạch tích lũy qua nhiều năm, chỉ để đặt cược cô.”

Ánh mắt cô lóe lên vẻ nhẹ nhõm:

“Có vẻ như canh bạc của đặt đúng chỗ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-toi-duoc-nam-chinh-trong-sinh-cuu-vot/chuong-10.html.]

thấy nó trong mộng.”

Cố Lan Tranh nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn xuống mặt bàn, khẽ thở dài:

“Tuy nhiên, vẻ như muộn. Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, Cố Dao Cầm chính là Nữ chính xây dựng sẵn, thì Vầng hào quang nữ chính của cô gần như thiện. Cô đoán sai, là nhân vật phản diện, chỉ là một hình mẫu tương phản để cô tất chương cuối cùng cho hào quang đó.”

Lưu Miểu thoáng tỏ sửng sốt, chau mày, cam lòng phản bác:

“Vẫn là muộn ? Nếu đến sớm hơn một chút nữa…”

“Cũng hẳn là muộn, chỉ là thể đảm bảo thành công tuyệt đối. Chúng chỉ thể suy yếu lợi thế mà cô đang nắm giữ, đó tùy cơ ứng biến. Nếu cô vẫn tiếp tục.” Cố Lan Tranh gõ nhẹ lên mặt bàn, vẻ mặt bình thản:

“Chỉ cần điều chỉnh một vài chi tiết nhỏ trong cốt truyện là đủ. Dù thể đẩy cô rơi xuống vực sâu, nhưng việc giữ cô mãi mãi ở ngưỡng 90% mỹ cũng đủ khiến cô phát điên.”

Theo sự thấu hiểu của Cố Lan Tranh về Cố Dao Cầm, việc bao giờ chạm tới thành công tuyệt đối sẽ khiến cô suy sụp hơn cả việc lật đổ .

“Đã là Hào quang nữ chính, thì mạng sống của cô thể tước đoạt. Dù thế nào nữa, cô sẽ bảo tính mạng, thể c.h.ế.t. , tước một vài thứ quan trọng của cô thì khả thi.”

Cố Lan Tranh giơ hai ngón tay lên, vẽ một vòng tròn tượng trưng quanh ngón tay còn , giải thích:

“Giống như việc cô t.ử vong khi đỡ đòn cho Trương Cảnh Sơn, nhưng vẫn c.h.ế.t . Mặc dù Dòng chảy cốt truyện vẫn tiếp diễn theo hướng Trương Cảnh Sơn tiến đến Thành phố K, sự xuất hiện của cô chỉ là một biến nhỏ đe dọa đến sinh mệnh của Nữ chính, nên nó hệ thống phát hiện.”

 

Loading...