Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 94: Kết Thúc

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:50:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tiểu Hồ phát hiện thái độ của Lục Át đối với xảy lớn chuyển biến, đó cũng lạnh nhạt, nhưng ít nhiều vẫn duy trì cách, nhưng buổi sáng , trở nên dính .

Dường như suốt ngày đều chuyện khác thể , thường xuyên liền xuất hiện bên cạnh nàng.

Sau đó chính là Đại Bàn đưa chuột cho nàng, Lục Át cũng đóng cửa trại nuôi chuột.

Đây là những gì nàng , nàng là, Lục Át gặp con tiểu ma gà lén lút hút ma khí nhiễm bệnh .

Lúc tiểu ma gà béo lên một vòng lớn đang ghé một nhiễm bệnh thương ở vai hút ma khí, cái mỏ nhọn mổ từng cái, y như chim gõ kiến bắt sâu, kéo từng đoàn ma khí đang nhúc nhích , nuốt chửng một , đàn ông đột nhiên xuất hiện, nó suýt chút nữa sặc c.h.ế.t.

Nó ngơ ngác đàn ông, rõ ràng hồ ly thủ thuật che mắt cho nó, còn thể thấy ?

Lục Át khẽ, xuyên qua hàng rào ngăn cách gian phòng cách ly vươn tay về phía nó: “Lại đây.”

Tiểu ma gà do dự một chút, chậm rì rì qua.

Lục Át đặt nó lòng bàn tay sờ sờ đầu, bất đắc dĩ : “Ít nhiều cũng là một ma vật, hiểu cách tu luyện ma khí, chỉ một mực ăn thôi?”

Ngón tay thon dài b.úng một cái đầu gà, tiểu ma gà lập tức mở to mắt, đó chậm rãi nhắm mắt , bắt đầu hấp thu thông tin khổng lồ đột nhiên dũng mãnh trong óc.

Chuyện trong chốc lát là vô pháp tiếp tục việc, Lục Át những nhiễm bệnh trong gian cách ly sắc mặt t.h.ả.m đạm tràn ngập mong đợi – mong đợi khỏi bệnh tiếp theo sẽ là .

Đem tiểu ma gà đen kịt cất trong túi, Lục Át tìm Bạch Tiểu Hồ.

“Lôi Công Thụ? Ngươi trong gian của loại cây ?” Bạch Tiểu Hồ xong yêu cầu của đầu tiên là nghi hoặc, đó hoài nghi mà nheo mắt: “Trong gian vốn dĩ cả một phiến Lôi Công Thụ, hiện tại chỉ còn đến một nửa, đều là ngươi đào khi ?”

Lục Át ho khan một tiếng: “Ta về sẽ từ từ bồi thường cho cô, hiện tại thứ quan trọng.”

Bạch Tiểu Hồ xem xét một hồi lâu, tuy rằng chút đau lòng nỡ nhưng vẫn đồng ý giúp đào cây.

Vì thế Căn cứ Bạch Thủ liền thêm một loại cây cối xinh phóng điện, còn một thực vật kỳ kỳ quái quái, thủ lĩnh căn cứ, Lục Át căn bản cần giải thích gì với khác, cũng cần bất kỳ che giấu nào, dù một khi lệnh, căn cứ lực việc gieo trồng là .

Không lâu đó, t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm bất ngờ đời, bán chạy như tôm tươi.

Mà cùng lúc đó, Bạch Tiểu Hồ cũng bắt đầu ngừng thu nhận công đức tràn ngập cảm kích từ khắp nơi thế giới.

Căn cứ Bạch Thủ đạt vinh quang vô thượng, trong lúc nhất thời sống sót sôi nổi đến đầu quân, trong tình huống đông vật liệu cũng thiếu, căn cứ nhanh ch.óng khuếch trương, thế như chẻ tre mà quật khởi, trở thành đầu trong vô căn cứ, quyền lên tiếng lớn.

Hai tháng , Căn cứ Bạch Thủ phát biểu một bản thuyết minh, dự đoán trùng triều biến dị sẽ xuất hiện, hơn nữa đưa một loại dịch ăn mòn thể khắc chế trùng triều. Các căn cứ khác nơi tin tưởng nghi ngờ, chỉ mua nhiều loại dịch ăn mòn , còn theo hướng dẫn của Căn cứ Bạch Thủ bắt đầu gia cố căn cứ, xây dựng các loại tiện ích, gieo trồng kỳ hoa dị thảo mua về từ Căn cứ Bạch Thủ. Mà nơi thì cảm thấy Căn cứ Bạch Thủ chuyện giật gân, tin.

Mấy tháng , trùng triều biến dị quả nhiên xuất hiện, tất cả các căn cứ chuẩn trừ bỏ lúc đầu luống cuống tay chân một trận, đó cơ bản nhẹ nhàng ứng phó, mà các căn cứ chuẩn thì thương vong t.h.ả.m trọng, hối hận sâu sắc vì Căn cứ Bạch Thủ.

Sau trùng triều biến dị là triều biến dị diện, thế giới dường như trở dáng vẻ rừng rậm hoang dã nguyên thủy, hoa cỏ cây cối trong một đêm trở nên vô cùng rậm rạp, động vật biến dị trở nên cường tráng hung tàn và quái dị.

trong và ngoài Căn cứ Bạch Thủ trồng đầy những thực vật vốn dĩ là “loại biến dị”, bất kể là cây cối cao to, cỏ nhỏ mảnh mai, những nơi thực vật sinh trưởng, thực vật biến dị căn bản vô pháp tồn tại, động vật biến dị cũng gian sinh tồn, bởi bất kể ngoại giới biến hóa thế nào, Căn cứ Bạch Thủ và vùng đất lân cận bình yên vô sự.

Mà những căn cứ từng mua hạt giống cây giống của Căn cứ Bạch Thủ và nỗ lực gieo trồng cũng tương tự việc gì, những căn cứ tựa như từng hòn đảo nhỏ sạch sẽ tươi mát trong hoang dã nguyên thủy, ngoại giới quấy rầy.

Trong đó Căn cứ Bạch Thủ tự nhiên là hòn đảo nhỏ lớn nhất, theo lượt các quyết sách chính xác, tất cả ý thức theo Căn cứ Bạch Thủ mới cơm ăn, nhiều căn cứ lớn nhỏ xa ngàn dặm di chuyển tới gia nhập Căn cứ Bạch Thủ, căn cứ ngày càng lớn, đầu tiên là gồm thâu Căn cứ Giang Thành, tiếp theo bộ Giang Thành cũng chứa nổi nó, bắt đầu chậm rãi khuếch trương xung quanh, năm thứ ba của mạt thế phát triển đến chiếm cứ bộ tỉnh, tổng cộng trăm triệu nhân khẩu.

Thời gian giữa hè lúc, Bạch Tiểu Hồ ở bờ suối, suối nước trong suốt chảy qua khe đá, lấp lánh trong suốt một vùng, hiện giờ mảnh đất lấy Giang Thành trung tâm , sinh thái khôi phục, những nguồn nước như thế cũng đều trở nên sạch sẽ thanh triệt.

Bên cạnh nàng một con cửu vĩ bạch hồ, lười biếng vẫy chín cái đuôi, một bên cục đá một con gà con màu đen, gia hỏa cũng thông suốt, vốn dĩ đều ăn ma khí ăn đến béo một vòng, đột nhiên gầy thành công, còn trở nên lợi hại, bộ Căn cứ Bạch Thủ hiện giờ trở nên non xanh nước biếc, khí trong lành, một phần lớn nguyên nhân là nó hấp thu tất cả ma khí ô trọc thành của .

Một con mèo lớn vằn hổ màu xám nhạt lưng ghé bên dòng suối, một móng vuốt từng cái khều nước, thỉnh thoảng liền sờ lên một con cá, “răng rắc răng rắc” ăn đến vui vẻ.

Con cá chính là hậu duệ của linh cá trong gian, hương vị cũng vô cùng tồi.

Phía dòng suối là khu rừng nhỏ, là căn phòng nhỏ của Bạch Tiểu Hồ, một con hồ ly, so với khu nhà phố đông đúc , nàng vẫn thích ở trong núi rừng hơn, cho nên khi điều kiện cho phép, liền tạo cho một khu rừng nhỏ, dọn căn nhà gỗ trong gian .

Bỗng nhiên, Cửu Vĩ Hồ nâng nâng đôi mắt, tiếp theo Bạch Tiểu Hồ cũng cảm nhận điều gì, đầu , nở nụ : “Lục Át.”

Lục Át với nàng : “Cái đuôi, còn ?”

Bạch Tiểu Hồ giật , nụ lập tức biến mất: “Ngươi… Chuẩn xong ?”

Mới đầu Lục Át còn chuẩn xong, cho nên thể đưa đuôi cho nàng, hiện tại nếu loại lời , nghĩ đến là chuẩn xong, nhưng nàng bỗng nhiên do dự.

Nàng đuôi khổ sở, nhưng đây cũng là lý do nàng lấy đuôi của khác.

“Nếu , thôi bỏ ?”

Lục Át nhướng mày: “Thật ?”

“Ờ, nếu ngươi chia một cái đuôi, một cái là đủ .” Bạch Tiểu Hồ vươn một ngón trỏ, “Hai năm nay dùng đuôi đây của , còn dây buộc tóc của , luyện một cái đuôi giả đặc biệt xinh , lấy cái đó đổi với ngươi.”

Lục Át khẽ, tự nhiên mà giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Đến đây .”

Bạch Tiểu Hồ tùy ý kéo , con hồ ly lớn đang ghé núi đá khó chịu mà dùng đuôi vỗ vỗ mặt đất, dậy theo.

Người của Căn cứ Bạch Thủ ước chừng chín ngày chín đêm thấy thủ lĩnh của bọn họ, cũng may hiện tại bộ hệ thống căn cứ vô cùng thiện, thủ lĩnh ngay cả khi biến mất 90 ngày đều thể vận hành , bằng khẳng định sẽ hỗn loạn.

Chín ngày , khu rừng nhỏ xuất hiện một con tiểu hồ ly dáng nhỏ xinh ngây thơ, lông trắng như tuyết, tiểu hồ ly chín cái đuôi lớn, mỗi cái đều lông xù tròn vo, cùng dáng hồ ly thoáng chút hợp, nhưng vẫn xinh .

Bạch Tiểu Hồ chạy vội nhảy b.ắ.n trong rừng, thoán lên cây nhảy xuống, ngừng thích ứng cái đuôi mới của , thật sự là sung sướng cực kỳ.

Tuy rằng đuôi mèo cùng thể hồ ly của nàng còn thực xứng đôi, nhưng cái đuôi mọc nàng, về chậm rãi liền sẽ càng dài càng giống đuôi cáo.

Nàng bỗng nhiên dừng , đầu, miệng phun nhân ngôn: “Lục Át, ngươi cũng biến thành nguyên hình cho xem .”

Người đàn ông khoanh tay n.g.ự.c tựa một cây, khóe miệng mỉm nàng vui vẻ trong rừng, đột nhiên điểm danh, khựng : “Ta cứ .”

Bạch Tiểu Hồ dẫm lên t.h.ả.m cỏ chậm rãi trở về, ngẩng đầu : “Ngươi nối đuôi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-94-ket-thuc.html.]

Vốn dĩ nàng liền dùng đuôi giả luyện chế đổi lấy một cái đuôi thật của , ngờ tay liền bày cả chín cái đuôi mèo của mặt nàng, từng cái từng cái đều ở trạng thái lột , nàng cũng chỉ thể tự gắn .

Sau đó nàng đưa đuôi giả cho Lục Át, cũng nối .

Lục Át ho khan một tiếng: “Ta nối , dùng còn thuần thục lắm, về sẽ cho cô xem.”

Tiểu hồ ly nghi ngờ .

Lục Át bế nàng từ mặt đất lên: “Mỗi sợi đuôi của cô đều hoạt động tự nhiên ? Cho xem.”

Thủ đoạn sang chuyện khác cũng quá thô ráp, nhưng Bạch Tiểu Hồ cũng vạch trần , thoải mái mà nép lòng , động đậy cái đuôi.

Vào ban đêm, Bạch Tiểu Hồ bỗng nhiên tỉnh , căn phòng nhỏ, ánh trăng bầu trời, bỗng nhiên , một trận khí tức thuộc về Cửu Vĩ Thiên Hồ kỳ thật từ trong thể nàng vô thanh vô tức mà bộc phát , bốn phía tất cả mặt nước d.a.o động một trận, ánh trăng bầu trời cũng dường như run động một chút, tiếp theo tất cả dấu vết, dường như cái gì cũng xảy .

Bạch Tiểu Hồ tất cả đều xảy đổi, hiện giờ chủ nhân của thế giới là nàng, cái l.ồ.ng sắt , từ nay về thuộc về nàng quản.

Một vòng “Hồng Nhật” mà thôi, rốt cuộc chỉ là linh bảo ở trạng thái suy bại, thể đủ mạnh hơn một con Cửu Vĩ Thiên Hồ chân chính khôi phục .

Trên thực tế khoảnh khắc khôi phục thực lực, nàng liền thấu đây là thế giới do “Hồng Nhật” hình thành, nhưng , nàng cùng khí linh Hồng Nhật lập khế ước.

Ngoài , những gì nàng đây sở hữu, đến từ sự cảm kích và yêu thích của thế giới , khiến nàng cùng thế giới mỹ dung hợp, giờ phút mới thể vô cùng thuận lợi mà tiếp quản thế giới .

Từng luồng ký ức dũng mãnh trong óc, nàng yên lặng thẳng, tiếp nhận ký ức đến từ kiếp , hồi lâu mới mở mắt , biểu cảm phức tạp khôn kể, hóa là như thế , nàng và Lục Át, còn cùng nhiều chuyện như , thậm chí từng vì nàng từ bỏ tất cả, thậm chí cả tính mạng.

Phía truyền đến tiếng bước chân nhỏ, nàng xoay , đối diện với một đôi con ngươi đỏ đậm, nàng tức khắc nở nụ , xổm xuống: “Ba ba.”

Cửu Vĩ Hồ mắt đỏ nàng, run run cái đuôi phía , khuôn mặt tà mị cuồng quyến biểu cảm chút hậm hực, thổ lộ giọng hùng hậu của một đàn ông trưởng thành: “Con đều .”

“Trước đây , hiện tại cũng nên , cái thể một tia linh thức của ba , ba đến đây?”

“Chiến dịch Thượng giới hạ màn, con phân linh thức hạ giới đến tìm con, ở Bạch Thủ Sơn phát hiện con, lúc Hồng Nhật suýt chút nữa vỡ vụn, từ đó tiết lộ thở của con, con phát hiện.” Hồ ly mắt đỏ giải thích .

Bạch Tiểu Hồ lập tức : “Mẹ và các ca ca khỏe ?”

“Bọn họ đều khỏe, con cũng khỏe, bọn họ liền an tâm .”

Bạch Tiểu Hồ ngẩn : “Ba ?”

“Tia linh thức của con thể duy trì lâu như đến cực hạn, con hiện giờ thành chủ nhân của Hồng Nhật , nhưng còn thể dễ dàng ngoài, con vượt qua thiên kiếp, hiện giờ cái đuôi cũng , chờ con ngoài, Thiên Đạo liền sẽ mang con Thượng giới, cho nên con khôi phục, chuẩn sẵn sàng.” Con hồ ly mặt Husky nghiêng nghiêng đôi mắt đỏ của nó, tình nguyện mà thừa nhận, “Thằng nhóc cũng tệ lắm, tuy rằng hiện tại mất cái đuôi, nhưng cái đuôi của vốn dĩ là luyện hậu thiên, mất hậu quả tính nghiêm trọng, con thể cho một , là thể cho thứ hai, nếu mang cùng , ít nhất thể độ kiếp. Đương nhiên, mang theo cùng liền đơn giản.”

Bạch Tiểu Hồ lập tức : “Đương nhiên dẫn cùng , ba ba, , nhất với con trừ các , con cùng tách .”

Hồ ly mắt đỏ hừ một tiếng, khó chịu mà đầu .

Bạch Tiểu Hồ : “Ba ba ngươi cũng cảm thấy , bằng ngươi lựa chọn đ.á.n.h thức ký ức của , còn cảm thấy sẽ với con, giúp đỡ con, sẽ bất kỳ điều gì bất lợi với chuyện của con.”

“Đó là bởi vì chính dấu hiệu khôi phục ký ức, dễ dàng đ.á.n.h thức, giống con gái ngốc của con, rõ ràng nhận thấy nhiều điều thích hợp như , còn chỉ một ngây ngô, đ.á.n.h thức con , sợ là còn thành công, tia linh thức của con liền hao hết!”

Bạch Tiểu Hồ phục mà chu chu môi, đó ôm lấy cổ hồ ly: “Ba ba, con sẽ mau ch.óng tìm các .” Nàng đỏ hốc mắt, nhưng cũng giống đây, nghĩ đến nhà liền sẽ thật sự thương tâm.

Ở thế giới cũng coi như là c.h.ế.t qua một , nàng trở nên trưởng thành vài phần.

Hồ ly mắt đỏ thở dài, cũng dùng đuôi nỡ mà sờ sờ đầu con gái.

Con gái của , từ nhỏ liền ngây thơ yếu ớt, nhưng kết quả chịu khổ nhiều nhất cũng là nàng.

Bên khu rừng, một con mèo trắng lớn ngượng ngùng tới, phía kéo một cái đuôi vô cùng xinh , nhưng cũng vì quá mức xù lông khổng lồ mà trông chút kỳ lạ, thậm chí vẫy cái đuôi , đều chút khó khăn.

Bỗng nhiên mèo trắng nhận điều gì, lắc biến hóa trở thành một đàn ông hình cao lớn, thon dài, xoa xoa mồ hôi trán, nhanh ch.óng về một hướng.

Trước căn phòng nhỏ, Bạch Tiểu Hồ trong lòng ôm một con b.úp bê lông xù, an tĩnh buồn bã mà , Lục Át nhẹ bước chân, thấy con b.úp bê trong lòng nàng một chút linh tính, cũng còn thể động đậy, trầm mặc một chút, nhẹ giọng hỏi: “Tiền bối ?”

Bạch Tiểu Hồ gật gật đầu: “Lục Át, lâu lâu thể thấy ba ba bọn họ.”

Lục Át chần chờ một chút, sờ sờ đầu nàng: “Ngày đó sẽ đến.”

Hắn dời một chút sự chú ý của nàng, bên cạnh nàng hỏi: “ , cô vì gọi là ba ba?”

“A, cái a, đại ca gọi là phụ mẫu , nhị ca gọi là cha , đến lượt thể , liền cảm thấy cũng một cách gọi giống , một cách gọi của phàm nhân, liền gọi ba ba .” Bạch Tiểu Hồ quả nhiên hứng thú lập tức liền cao lên, cùng Lục Át về những chuyện thú vị trong quá khứ của .

Hai liền chuyện mấy trăm năm vẫn luôn vẫn luôn , bỗng nhiên Bạch Tiểu Hồ hỏi: “Lúc ngươi vì g.i.ế.c tộc trưởng Xích Ô Tộc?”

Nàng chằm chằm hai mắt đàn ông, đàn ông rũ rũ hàng mi dài như lông quạ: “Ta giúp cô, loại chuyện Cửu Vĩ Hồ tộc các ngươi thể , chỉ trở nên gay gắt mâu thuẫn, thể .”

Bạch Tiểu Hồ thò gần, cách chỉ mấy centimet: “Vậy ngươi thể kịp thời như , vặn hai bên náo loạn túi bụi, ngươi liền g.i.ế.c ? Ngươi – vẫn luôn chú ý ?”

Lục Át nàng một cái, dời ánh mắt, một lát mới lặng lẽ kể : “Ta lúc cửu vĩ tu luyện thành thục, tìm cô, xem, các ngươi cùng Xích Ô Tộc liên hôn…”

Nàng là một chịu yên, khi giúp tu cửu vĩ bao lâu, liền chạy đến nơi khác chơi, vững vàng tu luyện mấy năm, rốt cuộc đem cửu vĩ tu luyện đại thành, gấp chờ nổi mà động phủ, đến Bạch Thủ Sơn nàng qua để tìm nàng, ai ngờ liền nàng liên hôn với thiếu tộc trưởng Xích Ô Tộc.

Khi đó tâm tình… cũng thế.

Bạch Tiểu Hồ xem hiểu, trong lòng nàng chút đau, nhẹ giọng hỏi: “Vậy ngươi vì ngăn cản?”

Lục Át: “Ta chỉ là một con mèo lang thang.”

Ngay cả khi luyện cửu vĩ, mặt hai tộc quý tộc đỉnh kim tự tháp tinh quái, giống như quái vật khổng lồ, thì tính là gì? Lại tư cách gì để ngăn cản?

Bạch Tiểu Hồ trong lòng càng đau, mật mật độn độn, nàng bỗng nhiên , vãn trụ tay : “Được , mèo lang thang, ngươi xem hiện giờ Hồng Nhật thuộc về sở hữu, sẽ tố hồi, dòng sông thời gian sẽ vẫn luôn chảy về phía , ngươi thế giới sẽ biến thành bộ dáng gì? Ngươi liền bồi khắp nơi lưu lạc, duyệt tận phong cảnh thế gian !”

Lục Át đầu chăm chú nàng, ánh trăng khẽ : “Được.”

Kết thúc đại cát! Không gì, lưu

 

Loading...