Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 83: Hồ Ly Trộm Điện Thoại
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:50:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải đến nửa ngày , Bạch Tiểu Hồ mới nhớ tới tiểu đồng bọn của .
Nàng theo đội ngũ nhân loại , âm thầm chằm chằm gã đàn ông đang nắm giữ "ảnh " của , rình rập cơ hội tay. cơ hội thật khó tìm, bên cạnh luôn , nàng thể cứ thế lao cướp đồ, nếu chẳng sẽ bao nhiêu thấy đuôi ?
Đi theo một hồi, bỗng cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, suy nghĩ hồi lâu cuối cùng mới bừng tỉnh đại ngộ: Mông Mông ? Tiểu ma gà đáng yêu nhà nàng ?
Hình như từ lúc tỉnh thấy nó , nàng suy nghĩ kỹ , giới t.ử gian tìm kiếm. Ý thức nhập gian, nàng chấn kinh: Linh khí trong gian trở nên loãng thế ? Tại nhiều cây cối c.h.ặ.t, hoa cỏ nhổ? Còn nữa, tại mọc một đống hạt thóc vàng rực thế ? Lại còn một loại rau dưa nàng từng thấy bao giờ?
Thậm chí, thậm chí còn cả quần áo nam nữ! Trông giống đồ thế giới mặc!
Tiểu hồ ly tự chạy gian, những thứ và dấu vết nên xuất hiện , nàng nhíu c.h.ặ.t lông mày, vô cùng nghiêm túc: Chẳng lẽ lúc nàng ngủ, kẻ nào lén lút đột nhập gian của nàng? Trông cứ như sinh sống ở đây lâu ! Ngay cả mấy bộ váy pháp y xinh của nàng cũng trộm mất.
Thật sự là thể nhẫn nhịn mà!
Không gian mất trộm, Mông Mông mất tích, ảnh của kẻ khác nắm trong tay, hồ sinh mà gian nan thế . Tiểu hồ ly thở ngắn than dài, bỗng nhiên —— di, đây là cái gì?
Nàng lôi một chiếc áo khoác nhỏ, một chiếc áo khoác màu phấn nộn, còn gắn thêm một cái đuôi giả xù lông, kỳ quái nhưng vặn một cách bất ngờ với dáng của nàng.
Hồ ly biến thành , thiếu nữ thanh lệ xinh cầm chiếc áo khoác nhỏ, lật qua lật hồi lâu, ánh mắt lộ vẻ suy tư, đó biến trở về thành hồ ly, cố chui chiếc áo khoác. Nàng dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng mặc , vụng về cài cúc. Đến khi nàng ngoài nữa, trời tối mịt.
Đoàn dừng nghỉ ngơi tại chỗ.
Tiểu hồ ly nhận đây là cơ hội , nàng lượn lờ trong bóng tối gần đó để thăm dò địa hình, đó chằm chằm nam nhân , chờ tách đoàn. Chờ mãi, chờ mãi, vẫn chịu riêng? Bọn họ cứ vây quanh đống lửa chuyện mãi thế? Có bao nhiêu chuyện để chứ!
Lúc tiểu hồ ly bắt đầu mất kiên nhẫn, những đang quanh đống lửa dường như cũng cảm nhận điều gì đó.
Ứng Trọng Dương nhỏ giọng hỏi: “Lão Lục, ngươi nhận thấy gì ?”
Lục Át nhàn nhạt đáp: “Ân.”
Cái tầm mắt thẳng lăng lăng quét tới quét lui , c.h.ế.t mà cảm nhận ?
“Đã theo từ buổi chiều .” Hắn .
“Chắc tang thi, lẽ là một con biến dị thú khá thông minh. Liệu là con mà ba gặp ? nó theo chúng gì?” Ứng Trọng Dương khó hiểu.
Ánh mắt Lục Át lóe lên, hiểu nghĩ đến tấm ảnh trong điện thoại. Có một trực giác ẩn hiện rằng, đối phương tìm đến là vì tấm ảnh đó.
Hắn bất động thanh sắc đặt điện thoại túi áo khoác, đó ném chiếc áo vùng bóng tối phía , đầu tiếp tục trò chuyện với .
Tiểu hồ ly đang chờ đến sốt ruột thấy cảnh , lỗ tai dựng lên, khẽ khàng tiếp cận, chui qua gầm xe, mò đến bên cạnh chiếc áo khoác, đào túi. Trong bóng đêm, bộ lông trắng của nàng vẫn khá nổi bật, còn mặc thêm chiếc áo khoác hồng phấn ren sáng lấp lánh.
Mọi tự chủ mà về phía nàng, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc nhưng dám phát tiếng động.
Tiểu hồ ly vẫn đang hì hục đào túi, cuối cùng cũng đào ! Chỉ là mới lôi điện thoại , một bàn tay to đè đầu của chiếc máy.
Hồ ly giật ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của nam nhân đang cúi xuống. Nửa khuôn mặt ánh lửa chiếu sáng, nửa còn ẩn trong bóng tối, đôi mắt đen nhánh phản chiếu ánh quang nhảy múa. Hồ ly dọa đến mức lông dựng cả lên, trợn tròn mắt.
Lục Át cúi đầu con bạch hồ ly nhỏ . Lông nàng trông trắng mềm, như một viên kẹo bông khiến sờ thử. Đôi mắt nàng trợn tròn xoe như dọa ngốc, biểu cảm sinh động cực kỳ, còn mặc một chiếc áo khoác là váy gì đó? Cúc áo còn cài sai, trông đáng yêu ngốc nghếch.
Một đàn ông vốn nuôi mèo nhưng hằng ngày luôn ghét bỏ nó ham ăn biếng như Lục Át, lúc nheo mắt , ôm sinh vật nhỏ bé về nhà. trong l.ồ.ng n.g.ự.c , cảm xúc đang trào dâng dường như chỉ dừng ở đó. Nó mãnh liệt và phức tạp hơn nhiều, khiến thậm chí cảm thấy khó lòng chống đỡ.
Hắn luôn cảm thấy đang chờ đợi điều gì đó, truy tìm điều gì đó. Trái tim suốt hơn hai mươi năm qua, dù là thắng lợi lớn niềm vui náo nhiệt đến mấy cũng gợn một chút sóng lòng. nếu thứ chờ đợi là một tiểu gia hỏa như thế , dường như cũng hợp lý. Thế nhưng, sự thật là khi thấy ảnh của nàng, trái tim rung động mạnh mẽ.
Hắn đưa tay , xoa đầu nàng.
Tiểu hồ ly bắt quả tang dám cử động, tròng mắt đảo sang trái , đảo sang những khác. Rất , bọn họ đều yên tại chỗ, ý định bao vây. Sau đó, ánh mắt nàng một nữa đối diện với nam nhân.
Tiếp theo, tròng mắt nàng từng chút một di chuyển sang trái, về phía nam nhân, đột nhiên lộ vẻ mặt hoảng sợ, mắt trợn mồm méo như thể thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. Nam nhân theo bản năng theo hướng mắt nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-83-ho-ly-trom-dien-thoai.html.]
Tiểu hồ ly chớp lấy cơ hội, ngoạm lấy điện thoại vắt chân lên cổ chạy mất dạng.
Lục Át: “……”
Mọi : “……”
Bạch Tiểu Hồ hì hục chạy một quãng xa, thấy ai đuổi theo mới nhả điện thoại xuống đất. Nàng nhe răng trợn mắt, ngậm cái thứ mệt quá mất, bao lâu nàng dùng miệng tha đồ vật.
Nàng vòng quanh chiếc điện thoại một vòng ngược chiều kim đồng hồ, một vòng thuận chiều kim đồng hồ, lấy móng vuốt cào cào, ấn ấn. Màn hình sáng lên, nhưng nàng vẫn dùng thế nào. Nàng cũng biến thành , vì dù tay thì vẫn là . Nàng loay hoay một hồi, đơn giản là nhảy lên dẫm mạnh một cái, trực tiếp nứt màn hình, đó lấy đà nhảy lên, dùng sức nặng ép nát nó.
Hô —— cái ảnh cuối cùng cũng hủy .
“Ngươi hủy diệt những tấm ảnh đó ?” Một giọng nam trầm thấp theo gió đêm truyền tới. Tiểu hồ ly giật ngẩng đầu, nam nhân xuất hiện từ lúc nào, bộ đồ đen của gần như hòa một với bóng đêm. Nàng chiếc điện thoại trong tay .
Cũng đen thui, nàng cái dẫm nát, cũng đen thui. Tuy nhiên, màn hình điện thoại của nam nhân đang sáng rực tấm ảnh của nàng.
Bạch Tiểu Hồ ngẩn một lúc tức giận. Hắn dùng đồ giả để lừa nàng! Nhân loại thật sự quá gian trá. Nàng bệt xuống đất, vô cùng bực bội.
Lục Át khẽ mỉm , chậm rãi tiến gần, xổm xuống với tiểu gia hỏa: “Muốn ảnh ? Theo .”
Ngươi đang cái gì ? Hoàn hiểu tiếng , tiểu hồ ly chằm chằm một lúc, lao cướp điện thoại. Nam nhân thành thạo vờn nàng. Hắn chỉ cần nhấc tay cao một chút là tiểu hồ ly nhảy nhót lung tung, quào cấu loạn xạ.
Cuối cùng tiểu hồ ly nổi cáu, túm lấy quần áo leo lên , đè mạnh lên lưng . Nam nhân đề phòng nàng đột nhiên trở nên nặng trĩu, nàng ép ngã lăn xuống sườn dốc bên lề đường. Sợ đè trúng tiểu gia hỏa, thuận tay ôm nàng lòng.
Lăn xuống đến đáy, Lục Át định bò dậy thì tiểu hồ ly trong lòng chui ngoài, đó lưng một vật nặng trịch đè lên. Lục Át định cử động thì bỗng nhận gì đó đúng, một bàn tay của con từ phía vươn tới, giật phắt chiếc điện thoại trong tay . Hắn thấy tiếng hừ đắc ý của một thiếu nữ.
Hắn nghiêng đầu , vặn thấy ánh trăng tàn, một tiểu cô nương đang đến cong cả mắt, đôi gò má căng tròn oánh nhuận, cùng mái tóc dài tung bay trong gió. Hắn nhất thời đờ , tim đập nhanh liên hồi.
Tiểu cô nương thấy đang , lập tức đưa tay che mắt . Bàn tay mềm mại ấm áp áp lên mắt, cảm giác đó thật khó tả, khiến tim nam nhân càng đập nhanh hơn. Hắn phản kháng, mà đưa tay giữ lấy bàn tay .
“Ngươi là ai?” Hắn thấp giọng hỏi.
Bạch Tiểu Hồ đương nhiên trả lời, vì nàng hiểu gì . Nghe thấy đang tiến gần, nàng lập tức ném điện thoại gian, bàn tay còn bịt miệng nam nhân để ngăn kêu .
Lục Át: “……” Che mắt thì thôi , còn bịt miệng…… Cảm giác như môi chạm lòng bàn tay mềm mại tinh tế, mang theo một mùi hương nhạt nhẽo nhưng vô cùng mê .
Bạch Tiểu Hồ gần như quỳ hẳn lưng , nghiêng tai tiếng bước chân ngày càng gần. Nàng gõ nhẹ đầu nam nhân một cái với lực đạo đủ để ngất nhưng gây thương tích. Xác định nam nhân bất động, nàng nhanh ch.óng chạy mất.
khi nàng rời , nam nhân đang sấp mặt đất mở mắt , lặng lẽ dậy.
Ứng Trọng Dương dẫn tới nơi, cuối cùng phát hiện đang ngẩn ngơ sườn dốc: “Sao ngươi ở đây? Con hồ ly ?”
Lục Át lặng lẽ . Thật sự, đây là đầu tiên thấy Ứng Trọng Dương chướng mắt đến thế. vì tâm trạng đang , thèm chấp nhặt, dậy phủi cỏ , mỉm : “Nàng sẽ thôi.”
Bọn họ sẽ còn gặp .
Bạch Tiểu Hồ lúc ngờ rằng nhân loại còn một loại kỹ thuật tà ác gọi là tải ảnh lên gian lưu trữ (cloud). Giải quyết xong một việc lớn, tâm trạng nàng cũng . Sau đó nàng bắt đầu cảm ứng vị trí của tiểu ma gà, nhưng ma khí ở thế giới quá nhiều và tạp loạn, một con tiểu ma gà lọt thỏm giữa chúng sinh, thật sự tìm thấy.
Nàng đành gác chuyện , bắt đầu cảm ứng vị trí của Miêu yêu. Di, khi xuyên qua, nàng rõ ràng cảm nhận trong thế giới thở của Miêu yêu, đây cảm ứng nữa?
Nàng chợt nghĩ đến điều gì đó, lấy từ trong gian một đôi giày. Một đôi giày lười màu nâu của nam giới. Nhìn còn mới đến chín phần, nàng đắn đo một chút, ghé mũi ngửi thử. Không mùi hôi, nhưng vương một tia thở nhạt nhòa của Miêu yêu.
A, chẳng lẽ đôi giày là của Miêu yêu để ? Chẳng lẽ nàng dựa một đôi giày để tìm ? Ai thì là mục tiêu nghi vấn, thì loại bỏ?…… Cái mô-típ vẻ quen tai quá nhỉ!
Vầng trăng khuyết cao tiểu cô nương đang ủ rũ phía , cũng sầu đến mức gầy một vòng. Cái khế ước mới trông vẻ ngốc nghếch thế nhỉ? Người ngươi tìm mới tách xong mà! Còn nữa, bao giờ nàng mới nhận sự tồn tại của khí linh là nó đây!
Sau đó, Bạch Tiểu Hồ hễ gặp ai là lén chân đối phương. Chân nhỏ quá, khớp; to quá cũng đúng. Trông vẻ vặn đấy, đây, thử đôi giày xem nào...