Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tiểu Hồ một một hồ ly vật lộn với đống quần áo nhỏ.

Ai da, mặc quần áo khó quá mất.

Vì là kiểu che m.ô.n.g nên thể chui từ phía , chỉ thể chui từ phía . Cái móng nhỏ chỉnh đốn quần áo, tạo thành một tư thế thẳng, m.ô.n.g hướng định nhét , nhưng chạm tới là quần áo đổ nhào.

Nàng lật ngược bộ đồ , phần gấu áo hướng lên , chính cũng ngửa định chui , nhưng chui tới chui lui quần áo nhăn nhúm thành một cục mà vẫn .

Cuối cùng nàng chỉ thể dậy, duỗi hai chân , hai chân gian nan túm lấy quần áo, nhét chân . Ừm, chân trái lỗ chân trái, chân lỗ chân , vất vả lắm mới nhét xong, móng vuốt túm lấy quần áo kéo lên, xách lên, giống hệt đứa trẻ con tay chân ngắn ngủn tự mặc quần áo, cực kỳ tốn sức.

Khó khăn lắm hai chân mới mặc xong, nàng vật giường, cái bụng nhỏ phập phồng, mệt đến mức chỉ còn sức để thở.

Nghỉ ngơi một hồi lâu, nàng mới bò dậy, nỗ lực nhét nốt hai chân hai cái lỗ tương ứng.

A, hồ ly khó quá!

Không chiến đấu bao lâu, bộ áo khoác nhỏ cuối cùng cũng mặc xong, chỉ điều phần vạt áo phía mở rộng, mấy cái cúc cần cài mà móng vuốt nàng thử bao nhiêu cũng cài , đành tạm thời để .

Sau đó nàng bò vài bước giường, đầu cái đuôi khủng long răng cưa vểnh lên phía . Vì bên trong chắc là nhồi bông nên trông cứng cáp. Theo động tác bò của nàng, cái m.ô.n.g lắc qua lắc , cái đuôi đó cũng rung rinh theo.

Bạch Tiểu Hồ vô cùng hài lòng.

Nếu là nàng , chắc chắn sẽ chọn bộ đồ cái đuôi xù lông, nhưng hiện tại, thường mấy tháng , thẩm mỹ của nàng cũng đổi chút ít, cảm thấy loại đuôi cũng khá ho, dù cũng chỉ là quần áo thôi, mặc và vui là .

Nàng bỗng khựng , mải mặc đồ mà quên xem vết thương do sét đ.á.n.h lưng. Nàng lưỡng lự một chút, rút hai chân mới vất vả lắm mới xỏ , đầu lưng.

Sau lưng một mảng cháy sém, lông cạo sạch, bề mặt vết thương cũng khép gần hết.

Ai, lông của nàng, mất một mảng lớn .

Nàng đầu, tự l.i.ế.m l.i.ế.m vết thương đóng vảy, xong xuôi định mặc quần áo .

lúc , tiếng gõ cửa vang lên, giọng của Lục Át cùng mùi gà nướng thơm phức truyền : “Ta nhé.”

Nướng nhanh ?

Ngửi thấy mùi thơm, bụng Bạch Tiểu Hồ lộc cộc kêu như biểu tình, nàng nóng lòng ăn, lập tức kêu "ngao" một tiếng.

Mau !

Theo lý mà , chỉ một tiếng kêu như thì khó mà là cho cho , nhưng Lục Át ý của nàng, đẩy cửa bước . Trên tay là một cái khay lớn, mấy cái đĩa đậy nắp lớn, bên trong hiển nhiên đều là gà nướng.

Tiểu hồ ly nước miếng sắp chảy tới nơi, ở nguyên hình thì dễ khống chế những phản ứng bản năng cho lắm.

Lục Át thấy tiểu hồ ly đang giường, hai chân duỗi , bộ đồ màu vàng nhạt mới mặc một nửa, chỉ nhét hai cái chân mập , bộ lông trắng muốt mượt mà cho rối tung, trông chẳng khác nào kẻ ăn mặc xộc xệch.

Trong mắt Lục Át tràn ngập ý , lâu như mà vẫn mặc xong ?

Hắn đặt khay lớn lên giường, mở một cái nắp , một con gà nướng nóng hổi, lớp da bóng loáng màu vàng nâu, tỏa mùi hương cực kỳ dụ hồ hiện mắt.

Bạch Tiểu Hồ lập tức nhào tới.

Lục Át giữ , nắm lấy một cái chân của nàng, nhẹ nhàng cẩn thận nhét lỗ tương ứng áo, cái chân cũng tương tự, đó đỡ nàng lên, chỉnh đốn quần áo cài cúc áo n.g.ự.c cho nàng.

Hai chân của tiểu hồ ly đặt cánh tay rắn chắc của , giúp mặc quần áo, nàng cảm thấy mặt nóng lên, may mà lông dày nên .

Chỉ là tại tim đập nhanh nhỉ?

A, cảm thấy chút mất mặt. Dù nàng cũng con hồ ly ngốc nghếch tứ chi linh hoạt thật . Sau biến thành thì đối mặt với tên thế nào đây.

Trong lúc nàng đang nghĩ ngợi lung tung, một con hồ ly nhỏ mặc bộ áo khoác màu vàng chỉnh tề, m.ô.n.g còn vểnh một cái đuôi khủng long xuất hiện, trông cực kỳ đáng yêu.

Lục Át cái đuôi khủng long đó, trong mắt hiện lên tia , ngờ nàng thích kiểu , cứ tưởng nàng sẽ thích loại đuôi trắng xù lông hơn. Những cái đuôi đó thực cũng từ đuôi cáo thật, tuy so với nàng thì chắc chắn kém xa.

Hắn còn từng nghĩ nên bảo một bộ đính chín cái đuôi , nhưng sợ gợi chuyện buồn của nàng nên thôi. Hắn cũng nghĩ thông suốt, nàng chắc chắn là một con Cửu Vĩ Hồ, mất đuôi. Nhìn thái độ của nàng thì thấy nàng để ý chuyện , và nàng đến thế giới chính là để tìm đuôi.

Mà cái đuôi đó, chừng chính là ở .

Vậy nên ngay từ đầu nàng cứ chằm chằm m.ô.n.g , bảo hứa với nàng một chuyện, tất cả đều lý do cả. Nhìn chằm chằm m.ô.n.g là để xem đuôi , bảo hứa một chuyện e là đưa cái đuôi cho nàng?

Có đuôi Lục Át căn bản quan tâm, vốn dĩ đuôi, mà đến giờ vẫn thích ứng việc là Miêu yêu. Điều thắc mắc là, đuôi mèo hợp với hồ ly ? Hay là, thực mọc một cái đuôi cáo?

Những ý nghĩ đó chỉ thoáng qua, đặt tiểu hồ ly xuống, xoa đầu nàng : “Được , ăn , xé thịt gà cho ngươi.”

Nghe thấy thịt gà, Bạch Tiểu Hồ rốt cuộc thoát khỏi mớ suy nghĩ mất mặt, phản ứng đầu tiên là nhào thẳng con gà nướng mà gặm một trận. như thì bất nhã quá, mất mặt , thể mất mặt thêm nữa, hơn nữa…… bộ đồ nhỏ xem, quần áo thế thể bẩn ngay , đồ mệt lắm.

Thế là nàng ngay ngắn , vẻ một thục nữ, chờ Lục Át xé thịt gà cho .

Lục Át lót một tấm đệm bông lớn nàng, đeo găng tay dùng một , bẻ một cái đùi gà, xé một miếng thịt đưa đến bên miệng tiểu hồ ly. Hồ ly há miệng ăn .

Thịt gà nướng chín mềm, thêm chút gia vị miệng, hơn nữa là đồ trong gian nên vốn dĩ ngon, thịt gà còn mang theo chút linh khí, miễn bàn là mỹ vị thế nào.

Hồ ly nhai vài cái nuốt xuống: “Ngao ô!” Ngon quá!

Cảm giác càng đói hơn, nàng mở to mắt, háo hức cái đùi gà trong tay Lục Át, miếng thịt tiếp theo đưa tới. Một một hồ cứ thế kẻ đút ăn, vô cùng vui vẻ.

Lục Át: “Khát ? Có uống nước ? Có ăn chút trái cây ?”

Tiểu hồ ly: “Ngao ô ngao ô!” Ta ăn, ăn, ăn hết!

Lục Át đút cái gì nàng cũng ăn, chẳng thèm phân biệt luôn.

Lục Át lộ vẻ đau lòng, chắc là đói lả ? Lúc thấy nàng ngủ ngon quá nên nỡ đ.á.n.h thức.

Rất nhanh, bốn con gà nướng ăn sạch sành sanh, Lục Át bưng những món khác tới, tiểu hồ ly cũng ăn hết. Cơm, đút là nàng ăn; sủi cảo, một miếng một cái; mì sợi, cái phiền phức nhưng đổi vị cũng .

Cuộc đút ăn kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, tiểu hồ ly mới thỏa mãn ợ một cái, phịch xuống giường tỏ ý no. Mà nàng ăn lượng đồ ăn bằng mười đàn ông trưởng thành cộng .

Lục Át lo lắng sờ bụng nàng mấy , sợ nó nổ tung mất, may mà chỉ căng tròn chứ vấn đề gì khác, cũng bao nhiêu đồ ăn đó biến hết.

Tiểu hồ ly nghỉ ngơi một lát, ngao ô ngao ô bảo Lục Át lấy một cái bát sạch cho nàng. Nàng thả một bát nước linh tuyền, vùi đầu l.i.ế.m l.i.ế.m, thong thả tự sạch miệng và mặt . Ừm, đây là một con tiểu hồ ly yêu sạch sẽ.

Lục Át cứ thế dịu dàng nàng, cũng chuẩn sẵn khăn lông thể giúp nàng lau.

Tiểu hồ ly vệ sinh xong thì buồn ngủ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê chợt nhớ chính sự, rầm rì bò đến bên chân Lục Át, kéo quần áo , lặng lẽ .

Lục Át thuận thế bế nàng lên như bế em bé: “Sao ?”

Tiểu hồ ly tiếp tục rầm rì, chuyện nhưng , tức c.h.ế.t !

Lục Át trầm ngâm: “Ngươi gì với ? Có thể ?”

Viết? Tiểu hồ ly cái móng vuốt đầy lông của , cái kiểu gì?

Lục Át: “Nếu chuyện gấp thì cứ từ từ cũng .”

chuyện quan trọng lắm! Nàng còn bao giờ mới biến thành , hồ ly sốt ruột cựa quậy trong lòng đàn ông.

Thấy , Lục Át thật sự lấy giấy b.út . Hắn kẹp cây b.út móng vuốt hồ ly, bàn tay to nắm lấy cả móng vuốt và cây b.út: “Ngươi gì thì cứ dùng lực, sẽ nương theo lực của ngươi.”

Tiểu hồ ly suy nghĩ một chút, bắt đầu những chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Nàng dài dòng, chỉ về những nội dung tìm tòi từ não của Bát Vĩ. Vì thời gian quá ngắn nên thông tin nàng hạn chế, nhưng cực kỳ mấu chốt.

Thế giới quả thực tồn tại vì Lục Át.

Tại trở thành cái gọi là thế giới trong sách thì Bạch Tiểu Hồ , nhưng thể ví bộ thế giới như một cái l.ồ.ng gỗ, Lục Át chính là tù nhân nhốt trong đó. Còn những khác, sự vật khác, tất cả chẳng qua chỉ là phông nền để Lục Át cảm thấy là một bình thường, nhận bất kỳ điều gì bất thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-71.html.]

Cái l.ồ.ng đến một thời điểm nhất định sẽ tự động tan vỡ, trở một mốc thời gian nào đó trong quá khứ, thứ trong đó cũng sẽ khôi phục trạng thái lúc đó, bắt đầu trải qua chuyện một nữa, cứ thế lặp lặp .

Muốn kết thúc vòng luân hồi hai cách: Một là cho cái l.ồ.ng trở nên đủ kiên cố để nó thể chống sức mạnh "Tố hồi" khiến nó ngừng tan vỡ; hai là đập nát nó, như nó tự nhiên sẽ thể quá khứ nữa.

Đây là điều Bát Vĩ từng , và cũng gần giống với những gì Ứng Sĩ Khâm giấu giếm , cách mà cho rằng thể cứu vớt thế giới , chỉ là cách diễn đạt khác một chút.

một điểm mà Bát Vĩ , Khúc Hóa Niên và Ứng Sĩ Khâm cũng , đó là hai cách lượt hai phương thức thực hiện.

Một loại là dựa ngoại lực. Như Bạch Tiểu Hồ, linh khí nàng mang đến thể thiện thế giới , đương nhiên việc thể cần thời gian dài. Nếu Giới t.ử gian của nàng thể dung hợp thế giới , thì chỉ trong một giây thể khiến cái l.ồ.ng trở nên vô cùng kiên cố, nhưng gian trói định với Bạch Tiểu Hồ, trừ khi nàng c.h.ế.t, nếu gian sẽ mãi mãi chỉ theo một nàng.

Và sức mạnh bộc phát của Bạch Tiểu Hồ với tư cách là Cửu Vĩ Hồ cũng thể đập tan cái l.ồ.ng trong một kích, như chuyện sẽ kết thúc. Bát Vĩ chính là năng lực , nếu ả chắc tay từ lâu .

Còn một phương thức thực hiện khác mà đó Bạch Tiểu Hồ , là tìm tòi từ não Bát Vĩ, mấu chốt chính là Lục Át.

Lục Át là nguồn gốc ý nghĩa tồn tại của thế giới , một khi c.h.ế.t, thế giới cũng còn ý nghĩa tồn tại, cái l.ồ.ng tự nhiên sẽ tan biến thành hư vô. Còn một khi trở nên đủ mạnh mẽ, mạnh đến mức thể chống sức mạnh khiến thứ Tố hồi, tự nhiên thể trở thành chủ nhân của chính và của thế giới , khi đó thế giới phát triển thế nào sẽ do quyết định.

Tiểu hồ ly nghiêm túc từng nét: Hiện tại truy tìm căn nguyên ý nghĩa, cần khi vòng hủy diệt và Tố hồi mới diễn , hoặc là cái l.ồ.ng trở nên kiên cố, hoặc là Lục Át trở thành chủ nhân của cái l.ồ.ng. Chỉ hai con đường để .

Lục Át trang giấy đầy những chữ đen xiêu vẹo to nhỏ đều, khẽ nhíu mày hỏi tiểu hồ ly trong lòng: “ nếu cái l.ồ.ng thật sự trở nên kiên cố, ngươi sẽ thể rời đúng ?”

Tiểu hồ ly nhăn mặt, duỗi móng vuốt , sự giúp đỡ của Lục Át : Sau sẽ tính cách khác, sẽ cách thôi.

Lục Át gật đầu, nàng là Cửu Vĩ Hồ, chắc chắn thọ mệnh dài lâu, tự nhiên cũng nỡ để nàng chỉ sống một đời ngắn ngủi như phàm nhân. Cho nên, vẫn là nỗ lực mạnh mẽ lên, trở thành chủ nhân của thế giới mới .

Bạch Tiểu Hồ cũng nghĩ . Thế giới sẽ Tố hồi năm mạt thế thứ hai, đến năm thứ ba, hiện tại chỉ còn một năm rưỡi nữa……

Tiểu hồ ly ngao ô kêu hai tiếng, vung móng lấy một đống linh thạch, đôi mắt sáng lấp lánh Lục Át, ý tứ rõ ràng: Nỗ lực tu luyện tiểu t.ử!

Bạch Tiểu Hồ hiện tại tạm thời thể đưa Lục Át gian, nên tu luyện chỉ thể dựa đống linh thạch . Hắn nhanh ch.óng nhập định, Bạch Tiểu Hồ liền cuộn tròn bên cạnh ngủ. Không qua bao lâu nàng tỉnh dậy, Lục Át vẫn đang chìm trong thế giới của , hai mắt nhắm hờ, thở đều đặn, dáng thẳng tắp như tùng, gương mặt tuấn ánh sáng nhạt chiếu qua cửa sổ mang theo một phong thái khó tả, tóm thu hút.

Tiểu hồ ly nhịn ngửa đầu hồi lâu, đến mức mắt mỏi cổ đau mới xuống nghỉ ngơi. Thật là kỳ quái, đến ngẩn nhỉ?

Tiểu hồ ly suy nghĩ một lát gạt vấn đề sang bên, vặn vẹo cái cổ mỏi nhừ, chút nhàm chán bò tới bò lui. Lúc thì gặm móng vuốt, lúc thì ủi chăn, lúc thì xoay vòng vòng định bắt cái đuôi khủng long m.ô.n.g, lúc thì bám cửa sổ ngoài, cuối cùng nhịn nữa, ngoài hít thở khí.

Đây là phòng riêng của nàng, ở tầng ba. Nàng cái móng nhỏ của , lo bám tường, thôi thì cứ cửa chính cho lành. Nàng nhẹ nhàng nhảy xuống giường, đến cạnh cửa, chằm chằm cái tay nắm cửa ở cao, dường như cửa ải khó.

Một luồng bạch quang lóe lên, một con mèo béo với sự linh hoạt hề tương xứng với hình nhảy vọt lên, vặn tay nắm cửa lặng lẽ đáp xuống đất, nó như lập công mà kêu "miêu ô" một tiếng với tiểu hồ ly.

Bạch Tiểu Hồ liếc con mèo đang đắc ý . Trước là nàng bế tên tay, giờ lâm cảnh cùng độ cao với nó…… Nàng bất đắc dĩ nghĩ thầm, chui qua khe cửa ngoài.

Hành lang trống , nàng tới lui, với hình nhỏ bé hiện tại, cái gì cũng thấy mới lạ. Nàng vươn vai, lắc lắc m.ô.n.g, cái đuôi khủng long vểnh lên áo khoác cũng rung rinh theo.

Nàng thơ thẩn hành lang một lát định về. Dù xa quá tưởng là thú cưng bế mất thì , hơn nữa Lục Át đang nhập định, cũng cần hộ pháp.

Cũng Lục Át với khác về nàng thế nào, ai nàng thực là một con hồ ly ? Hôm nàng biến thành hồ ly hình như nhiều thấy……

Đang nghĩ ngợi, bỗng một cánh cửa mở , một đôi chân xuất hiện mặt nàng. Nàng ngước đầu lên, thấy một khuôn mặt trung tính khá quen thuộc mang theo vẻ nóng nảy: Trần Đáo.

Trần Đáo hình như là bạn của Thời Tiễn, nhưng đó theo Thời Tiễn từ Trọng Dương tiểu đội sang Bạch Thủ tiểu đội, nên nàng ít cơ hội gặp. Lúc Trần Đáo từ phòng Thời Tiễn , còn với Thời Tiễn trong phòng: “Ngươi đừng lo lắng quá, Bạch đội lẽ chỉ là việc tạm thời rời thôi.”

Tiểu hồ ly vểnh tai lên, tưởng nàng rời ?

Bỗng nhiên giọng Trần Đáo dừng : “Con ch.ó nhỏ ở thế ?…… Ơ, hình như ch.ó.”

Cô cúi tiểu hồ ly đất, con mèo quen mắt bên cạnh, hai con ở cùng hiển nhiên là đang chơi với . Cô hỏi Thời Tiễn: “Lục đội nuôi thêm thú cưng ? Còn mặc quần áo nữa, đáng yêu quá.”

Thời Tiễn từ trong phòng , thấy cục bông trắng muốt đất mặc bộ áo khoác màu vàng nhạt, hai tai vểnh lên, đôi mắt đen láy tròn xoe, bước chân và thở của cô đều khựng , đồng t.ử co rút.

Khác với Trần Đáo, là thể coi là tâm phúc của Bạch Tiểu Hồ, cô nhiều chuyện hơn. Hay đúng hơn, cô trong phạm vi phong tỏa thông tin.

Hôm đó Bạch Tiểu Hồ biến thành hồ ly, tuy lúc trời đất tối sầm, cát bụi mịt mù, mây đen như đè sụp căn cứ, lôi điện đ.á.n.h xuống từng đợt, đều lo xong, nhưng tường thành nhiều như , vẫn tận mắt chứng kiến cảnh Bạch Tiểu Hồ biến . Hơn nữa đó Bạch Tiểu Hồ mất tích một cách bí ẩn, Lục Át ôm khư khư một con bạch hồ ly, nên ít đoán chân tướng tưởng nổi đó.

những đó đều cấm khẩu. Chỉ Ôn Liên Sinh, Thời Tiễn và một ít chân tướng xác thực, đó là Bạch Tiểu Hồ thật sự biến thành một con hồ ly nhỏ.

Thời Tiễn chỉ thấy chuyện thật hoang đường, nhưng cũng hề nghi ngờ, chỉ là ba bốn ngày qua tiểu hồ ly đều do Lục Át đích chăm sóc, cô xem nên thấy tiếc nuối. Lúc , một con hồ ly trắng nhỏ ngay cửa phòng , cô gần như đoán ngay phận của nàng.

Sau cơn chấn động kinh ngạc, cô vẻ của tiểu hồ ly chinh phục. Lúc là thì như , lúc là hồ ly cũng thế . Kẻ cuồng cái như Thời Tiễn ngoài mặt thì cứng đờ nhưng trái tim bắt đầu rung động.

xổm xuống, thẳng mắt tiểu hồ ly: “Ta thể sờ ngươi một chút ?”

Tiểu hồ ly nghiêng đầu kêu một tiếng, giọng kiều mềm, mang theo vẻ non nớt trong trẻo của con non.

Tim Thời Tiễn run lên một cái, cái quá phạm quy . Cô đưa tay xoa xoa cái đầu mềm mại của tiểu hồ ly. Thật mềm, thật đáng yêu! Hình dáng thật của Tiểu Hồ đáng yêu đến thế !

“Ta thể bế ngươi một lát ?”

Tiểu hồ ly suy nghĩ một chút kêu một tiếng. Thời Tiễn liền cẩn thận bế nàng lên, cố gắng kìm nén biểu cảm, ghé sát nhẹ nhàng hít một thật sâu. A, đây là loại sinh vật đáng yêu gì thế !

thể Bạch Tiểu Hồ cứng đờ một chút, nàng cảm nhận khi Thời Tiễn cẩn thận bế lòng, một luồng ấm tương tự như Điểm đầu từ cơ thể Trần Đáo cơ thể . Nàng Thời Tiễn, trong mắt cô là sự yêu thích rõ rệt, hết xoa đầu nắn móng vuốt cho nàng.

Chẳng lẽ khi hồ ly, nhận sự yêu thích của khác cũng thể nhận loại sức mạnh kỳ lạ từ họ ? Nàng thể cảm nhận , Điểm đầu của những đó khi gian mở lưu trữ ở một nơi nào đó trong gian, điều nàng vẫn cách sử dụng loại sức mạnh đó, mà giờ thêm một loại sức mạnh mới……

Trần Đáo bên cạnh cũng thấy thèm: “Đây là hồ ly nhỉ, trông xinh hơn con mèo nhiều.” Cô đưa tay cũng sờ một cái, nhưng Thời Tiễn né tránh: “Ngươi sờ.”

Trần Đáo: “? Ngươi sờ mà.”

“Ta là nàng đồng ý !”

Trần Đáo vì thế cũng với tiểu hồ ly: “Ta thể sờ ngươi một chút ?”

Bạch Tiểu Hồ thấy sự mong đợi trong mắt cô nên cũng gật đầu.

Thời Tiễn: “……”

Con hồ ly còn kịp ấm chỗ bế mất, Thời Tiễn lạnh lùng phụ nữ duy nhất coi là bạn .

Bạch Tiểu Hồ ngoài dự đoán cũng nhận loại sức mạnh ấm áp tương tự từ Trần Đáo. Ngô, xem suy đoán của nàng lẽ đúng. Nàng hai , "u u" giãy giụa về phía cầu thang, vẻ chơi. Nàng cần thêm nhiều để kiểm chứng suy đoán .

Còn Lục Át á, hì hì, đang tu luyện trong phòng an mà, vả chẳng còn Đại Bàn và Mông Mông ?

Thế là ngày hôm đó, nhiều ở Bạch Thủ tiểu đội đều kinh ngạc, vì thấy Thời Tiễn bế một con hồ ly trắng nhỏ loanh quanh khắp nơi (cô giành hồ ly để tự bế). Bộ lông hồ ly đó thật sự trắng tinh, mềm mượt sáng, dáng vẻ nhỏ nhắn, đôi mắt ướt át, cái vẻ thông minh ngó xung quanh cực kỳ đáng yêu, còn mặc áo khoác nhỏ vểnh cái đuôi khủng long trông ngầu ngộ, dù là sắt đá đến thấy cũng mủi lòng.

Điểm phạm quy nhất là nàng cứ thấy ai là chằm chằm hai cái, kêu "u u" hai tiếng vươn móng vuốt đòi bế. Cái tư thế ai mà chịu nổi? Ngay cả một gã đàn ông thô kệch như Trương Mãnh cũng nhịn thở, run rẩy cẩn thận đón lấy bế hai cái, nếu áo tiểu hồ ly túi chắc chắn nhét đầy kẹo .

Ôn Liên Sinh thấy bàn tán về linh vật hồ ly gì đó, kinh ngạc xem thì thấy tiểu hồ ly đang vươn móng đòi bế.

Ôn Liên Sinh: “……” Đây hồ ly thật ? Đây thật sự là Bạch Tiểu Hồ biến thành ? Trước nàng cũng mặt nũng nịu dính thế . Hay là biến thành hồ ly thì tính cách cũng đổi luôn?

Bạch Tiểu Hồ thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ôn Liên Sinh liền hiểu ngay phận của . Nàng tức khắc cảm giác chột như quen bóc trần bộ mặt thật, nhưng nhanh ch.óng bình tĩnh . Nàng cũng là vì thí nghiệm thôi mà!

Đi một vòng, nàng thể khẳng định, cứ bế một cái là nàng nhận một chút năng lượng, nhiều ít, đậm nhạt. Nàng gọi đó là Điểm yêu thích, chỉ cần là thích nàng và bế hoặc sờ nàng thì đều sẽ ít nhiều cho nàng loại năng lượng . Và loại năng lượng cũng lưu trữ trong gian. Nàng hiểu rõ nguyên lý nhưng trực giác mách bảo nàng rằng những năng lượng cũng giống như Điểm đầu , đều ích.

Nghĩ , nàng bình tĩnh Ôn Liên Sinh, khi tiến gần, nàng vươn hai chân từ trong lòng đang bế về phía , ý tứ rõ ràng: Bế một cái nào.

Ôn Liên Sinh vẻ mặt ngơ ngác nhưng cũng chút thụ sủng nhược kinh đón lấy. Hắn từng nuôi thú cưng, cảm giác mềm mại ấm áp cho kinh sợ, chủ yếu là nghĩ đến việc đây là đội trưởng nhà , còn là đối tượng của bạn (dù chắc vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi), nên cảm giác như đang bưng một củ khoai nóng bỏng tay.

Cũng thật khéo, Lục Át lúc từ trong tòa nhà , ánh mắt quét qua liền như điện xẹt khóa c.h.ặ.t cục bông trắng đang Ôn Liên Sinh nâng tay. Nhìn tiểu hồ ly đang híp mắt vẻ mặt hưởng thụ và nhàn nhã, Ôn Liên Sinh đang nâng niu nàng, Lục Át nheo mắt , ánh mắt đầy nguy hiểm.

Ôn Liên Sinh: “……”

Sao tự dưng cảm giác như bắt gian tại trận thế ?

Cảm nhận luồng sát khí nguy hiểm, tiểu hồ ly đầu , cũng đờ , chột rúc sâu lòng Ôn Liên Sinh. Nàng cố ý thừa dịp nhập định mà lén chạy ngoài chơi nha.

 

 

Loading...