Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:50:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc Lục Át đ.á.n.h bay ngoài, Bạch Tiểu Hồ rốt cuộc cũng bừng tỉnh, nàng biến mất tại chỗ, ngay đó xuất hiện ở phía Lục Át, đỡ lấy khi kịp rơi xuống đất.
“Lục Át!”
Khóe miệng Lục Át trào m.á.u, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ. Một kích của con Bát Vĩ Hồ đạo hạnh tám trăm năm, tuyệt đối bình thường thể chịu đựng nổi. Cho dù hiện tại coi là một tu sĩ.
Bạch Tiểu Hồ vội vàng nhét một quả trái cây tác dụng giữ mạng miệng , bàn tay ấn lên n.g.ự.c truyền linh lực , trừng mắt giận dữ Bát Vĩ: “Ngươi tìm c.h.ế.t !”
Nàng bao giờ với Bát Vĩ những lời nặng nề như , đúng hơn, nàng gần như từng lời với ai. Lúc cơn phẫn nộ của nàng lên đến đỉnh điểm, khuôn mặt thanh lệ trầm xuống, đôi mắt ẩn hiện sắc đỏ, bên bờ vực bùng nổ.
Bát Vĩ sửng sốt: “Chẳng qua chỉ là một kẻ thể cung cấp cái đuôi cho ngươi thôi mà, ngươi để ý cái đuôi đến thế ? Hay là , ngươi động tình với tên nhân loại ?”
Ả hì hì : “Ta là đang giúp ngươi mà. Thế giới vốn dĩ tồn tại vì , c.h.ế.t , thế giới tự nhiên sẽ tan vỡ, chúng cũng thể rời .”
“Ồ, ngươi còn cái đuôi đúng ? Nhân lúc c.h.ế.t, kích hoạt huyết mạch của lấy cái đuôi là , như sẽ c.h.ế.t nhanh hơn. Động thủ !”
Bạch Tiểu Hồ lạnh lùng ả.
Bát Vĩ thấy liền : “Không cần cái đuôi ? Vậy thì động thủ đây, đến lúc ngươi mất cả lẫn đuôi thì đừng trách .”
Bạch Tiểu Hồ lấy từ trong gian một khối linh thạch lớn nhét lòng Lục Át. Lục Át nắm lấy tay nàng, ho m.á.u: “Những gì ả đều là thật ?”
“Hết thảy đều là lời phiến diện của ả, tin, ngươi cũng đừng tin.” Sắc mặt Bạch Tiểu Hồ nghiêm túc, đầu tiên thể hiện sự cường thế mặt Lục Át, “Ta và ả đ.á.n.h thể sẽ chấn động gian, cho nên thể đưa ngươi trong đó, ngươi hãy tự chú ý né tránh.”
“Tiểu Hồ……”
Lục Át kịp hết câu một luồng lực lượng nâng bổng lên, đưa đến cạnh tường thành ở đằng xa. Thủ binh tường thành dàn trận sẵn sàng đón địch, thấy lập tức xuống mở cửa đưa Lục Át , nhưng Lục Át chịu , điều lúc ngay cả sức lực để dậy cũng .
Bạch Tiểu Hồ đưa cả một gà một mèo đang ngơ ngác đến bên cạnh Lục Át, đó xoay , một đối mặt với Bát Vĩ.
Bát Vĩ nàng những việc đó cũng ngăn cản, quyến rũ : “Ta g.i.ế.c , ngươi nhiều như thì ích gì? Tòa căn cứ ngăn , mà ngươi…… cũng ngăn .”
Phía ả đung đưa tám cái đuôi lớn. Mặc dù đằng xa đang bên như lâm đại địch, ả vẫn chút kiêng dè mà thả đuôi . Từng sợi lông tươi sáng xù bông, thô dài, mỹ lệ phi thường nhưng tràn đầy sức mạnh hủy diệt.
Mọi tường thành đằng xa thấy cảnh , ai nấy đều kinh hãi nhỏ. Trên một con thể mọc đuôi? Đây là…… biến dị ? Người biến dị là năng lượng, trở thành dị năng giả, còn đàn bà biến dị tám cái đuôi?
dù thế nào, điều đó cũng ảnh hưởng đến việc bọn họ dàn s.ú.n.g pháo, sẵn sàng khai hỏa kẻ nguy hiểm mới đại chiến một trận với dị năng giả của Bạch Thủ tiểu đội và Trọng Dương tiểu đội .
Bạch Tiểu Hồ lạnh nhạt cái đuôi của Bát Vĩ, hừ : “Cái đuôi thì ghê gớm lắm ?”
“Đương nhiên là ghê gớm . Lúc chẳng ngươi chỉ dựa việc nhiều hơn một cái đuôi mà đè đầu cưỡi cổ ? Hiện tại ngươi một cái đuôi cũng , tính là kém tận tám cái, cảm giác chắc là thú vị lắm nhỉ?”
Khóe miệng đàn bà nhếch lên một nụ trào phúng đầy đắc ý.
Ả là bạn duy nhất suốt mấy trăm năm của Bạch Tiểu Hồ, nhưng đó chỉ là Bạch Tiểu Hồ tự nghĩ như , thực chất ả vô cùng ghen ghét nàng.
Chỉ vì Bạch Tiểu Hồ sinh là Cửu Vĩ Hồ, nên nàng nghiễm nhiên cao hơn các loài hồ ly khác một bậc, cần tu luyện cũng tu vi mạnh mẽ. Cho dù gây tai họa, chỉ cần trốn đỉnh núi vài trăm năm là thể bình an vô sự, tu vi đến vẫn thể vượt qua lôi kiếp để vui vẻ phi thăng.
Còn ả thì ? Chỉ vì thiếu một cái đuôi mà dù thế nào cũng tu luyện cái đuôi thứ chín, định sẵn là thể phi thăng thành tiên.
Bạch Tiểu Hồ rõ ràng tuổi tác lớn hơn ả, nhưng vẫn non nớt như thiếu nữ đôi mươi, còn ả dù dùng hết cách cũng thể ngăn cản những nếp nhăn sinh nơi khóe mắt, chỉ thể dùng pháp thuật để lừa dối . Giống như việc ả chỉ thể trơ mắt sinh mệnh của từng bước đến hồi kết, còn đối phương thể đến Tiên giới bắt đầu một cuộc đời mới tinh, gần như vô hạn.
Ả thể ghen ghét? Làm thể cam tâm?
Bạch Tiểu Hồ bừng tỉnh hiểu điều gì đó: “Ngươi ghen ghét ? Ngươi căn bản hề coi là bạn?”
“Ta tại coi ngươi là bạn? Chuyện đến nước , cũng sợ cho ngươi . Nhìn ngươi nhốt Bạch Thủ Sơn, vui vẻ đến nhường nào. Mỗi đến thăm ngươi, ngươi tưởng thật sự bồi ngươi giải sầu ? Không , là đến xem trò của ngươi đấy!”
Bát Vĩ sờ sờ mặt , nở nụ , độc ác thì thầm: “Ngươi sinh là Cửu Vĩ thì , chẳng cũng chỉ thể nghẹn khuất ở Bạch Thủ Sơn đó mấy trăm năm, bên cạnh từng một rời bỏ ngươi mà ? Chỉ cần nghĩ như là thấy vui , chỉ cần ngươi vui, sẽ vui gấp bội. Mà hiện tại, cho dù ngươi những điều , ngươi thể gì chứ? Ngươi bây giờ đến một cái đuôi cũng .”
Bát Vĩ đắc ý chờ đợi Bạch Tiểu Hồ lộ biểu tình ảo não phẫn hận, nhưng , mặt nàng chỉ sự bình tĩnh, nếu tìm một chút d.a.o động thì đó chính là vẻ suy tư.
Nàng lẩm bẩm: “Nguyên lai ngươi nghĩ như .” Sau đó nàng ả bằng ánh mắt bình tĩnh pha chút thương hại: “Quả nhiên chỉ là một con Bát Vĩ, đúng là thiếu hiểu . Ngươi lẽ tưởng rằng mất cái đuôi là cách nào trị ngươi ? Hiểu của ngươi về Cửu Vĩ Hồ thật sự quá nông cạn.”
“Hôm nay sẽ cho ngươi , cho dù cái đuôi, ba ba ngươi vẫn cứ là ba ba ngươi!” Lời còn dứt, trong tay nàng xuất hiện một sợi dây cột tóc xù lông, lao về phía Bát Vĩ.
Bát Vĩ đang sự trào phúng thương hại của nàng cho tức giận, thấy nàng đ.á.n.h là đ.á.n.h liền lập tức nghênh chiến. Tám cái đuôi lớn phía theo động tác của ả mà lúc thì phòng thủ, lúc thì tấn công, khiến hoa cả mắt.
Trên tường thành, hai phụ nữ bỗng nhiên đ.á.n.h , cái đuôi của đàn bà thật sự linh hoạt và mạnh mẽ, giống như tám cánh tay bảo vệ ả kín kẽ, đồng thời còn thể phân vài cái để tấn công.
Mà vị đội trưởng Bạch Thủ tiểu đội mà bọn họ quen thuộc thế nhưng hề rơi thế hạ phong. Thứ màu trắng bằng chất liệu gì trong tay nàng thế nhưng thể lúc dài lúc ngắn, lúc thô lúc tế, còn thể phát bạch quang, giống như biến ma pháp , vung liên tiếp những tàn ảnh.
Chỉ là hai đ.á.n.h mà thế nhưng đ.á.n.h hiệu quả cát bay đá chạy, thiên địa biến sắc. Ở cách xa như mà từng trận kình phong vẫn thể thổi khiến bọn họ mở nổi mắt. Những trải qua đủ loại sóng gió mạt thế, ngay cả tang thi vây thành cũng từng nếm trải, lúc đều dựng tóc gáy, chỉ cảm thấy vô cùng nguy hiểm.
Từ từ, thiên địa biến sắc hình như là một cách khoa trương do tâm lý của bọn họ. Theo cuộc chiến của hai , bầu trời đỉnh đầu họ dường như thật sự đang tối sầm !
Mọi dám tin mắt , ngẩng đầu cảnh tượng gió nổi mây phun, những đám mây bắt đầu cuồn cuộn hội tụ che lấp bầu trời. Ngọa tào, đây là phim huyền huyễn đại diện ?
Lục Át nhanh ch.óng hấp thu linh khí trong linh thạch, cuối cùng cũng định thương thế, cũng thể lên. Hắn lập tức lên tường thành, về phía hai ở đằng xa.
Đó là một kiểu đấu pháp mà ngay cả dị năng giả cũng thể hiểu nổi. Bọn họ lơ lửng giữa trung, gian xung quanh dường như vặn vẹo, thứ xung quanh một luồng lực lượng vô hình nghiền nát.
Lục Át siết c.h.ặ.t tường thành, lớp xi măng cứng cáp vỡ vụn tay . Vết thương n.g.ự.c bắt đầu chảy m.á.u, nhưng dường như cảm giác , chỉ dán c.h.ặ.t mắt phía bên .
Hai một nữa tách . Quần áo của Bát Vĩ rách, tóc tai rối loạn, nhưng Bạch Tiểu Hồ dường như cũng khá hơn là bao. Bát Vĩ kinh ngạc nàng, nở nụ : “Không hổ là Cửu Vĩ Hồ, mặc dù thương đến mức vẫn mạnh mẽ như .”
Bạch Tiểu Hồ lau vết m.á.u nơi khóe miệng, nhạt giọng : “Vẫn hết .”
Khí thế nàng bắt đầu bành trướng nhanh ch.óng, mái tóc đen b.úi đầu bỗng chốc xõa tung, bay múa hỗn loạn trong gió, sắc đỏ trong mắt nàng càng lúc càng đậm.
Bát Vĩ bất giác lùi một bước. Khí thế Bạch Tiểu Hồ khiến ả cảm thấy sợ hãi từ tận linh hồn, đó là nỗi sợ tự nhiên của loài hồ ly bình thường đối với Cửu Vĩ Hồ. thể chứ? Nàng chỉ là một con hồ ly tàn phế mất hết đuôi, thể còn tác dụng uy h.i.ế.p đối với ?
Ngay đó, ả trợn tròn mắt. Chỉ thấy phía Bạch Tiểu Hồ, từng cái, từng cái đuôi màu trắng hiện . Những cái đuôi đó xù bông, to lớn, mỹ lệ đến mức khiến thể rời mắt, tỏa ánh sáng nhu hòa nhưng đầy mạnh mẽ. Mỗi cái đuôi đều dài gấp đôi chiều cao của nàng, cái thì lơ lửng đỉnh đầu, cái thì xoay quanh bảo vệ , cái thì lạnh lùng hướng về phía ả.
Vào khoảnh khắc nàng hiện đuôi, những đám mây trời càng lớn hơn, khắp thiên địa đều tối sầm xuống, cuồng phong gào thét khắp nơi.
Thế giới hư ảo tàn tạ dường như nhận thức đây là một loại sức mạnh thể đ.á.n.h vỡ và hủy diệt nó , nên bắt đầu điều động bộ năng lượng để tiêu diệt nó.
Bát Vĩ kinh hãi đến mức suýt rơi xuống từ trung: “Ngươi vẫn còn đuôi? Ngươi…… đúng, đây chỉ là ảo ảnh, đều là giả thôi.”
Bạch Tiểu Hồ ngẩng đầu, đôi mắt biến thành màu đỏ, khóe mắt chân mày phảng phất mang theo sát ý lạnh lẽo như Tu La bước từ vực sâu. Nàng lạnh lùng , tất cả cái đuôi nháy mắt vươn dài, lao thẳng về phía Bát Vĩ.
Trên tường thành, đều sững sờ.
Bọn họ thấy gì thế ? Phía Bạch đội trưởng cũng mọc đuôi ?
Hơn nữa hình như còn to hơn, nhiều hơn và lợi hại hơn. Một cái, hai cái, ba cái……
Bọn họ còn kịp đếm xong, hai trung lao đ.á.n.h .
Sau đó trời càng lúc càng tối, tiếng gió rít gào, cát bụi mịt mù, gần như mở nổi mắt, s.ú.n.g cũng cầm vững, cũng vững, chỉ thể từng một dựa tường chắn mà thụp xuống, nếu thật sự thể thổi bay mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-69.html.]
Tình hình trong cả căn cứ cũng tương tự như . Nhìn những đám mây hội tụ ngày càng nhiều đỉnh đầu, ép xuống ngày càng thấp, cảnh tượng còn đáng sợ hơn cả tận thế, khiến gan mật nứt , cảm giác như giây tiếp theo cả thành phố sẽ đè sụp, gần như nghẹt thở.
Mọi lũ lượt trốn các tòa nhà, chồng ôm vợ, lớn ôm trẻ con, run rẩy chờ đợi sự phán xét.
Bát Vĩ t.h.ả.m hại quất bay . Lúc ả đ.á.n.h bay Lục Át tùy ý bao nhiêu thì lúc ả thê t.h.ả.m chật vật bấy nhiêu. Một cái đuôi của ả thậm chí quất đứt lìa khỏi thể, nỗi đau đứt đuôi khiến ả đau đớn c.h.ế.t.
Ả đ.â.m sầm một ngọn núi, thể nhỏ bé gần như sụp đổ cả ngọn núi đó. Những loài động thực vật biến dị đáng sợ núi trực tiếp c.h.ế.t sạch trong cú va chạm kinh thiên động địa .
Bạch Tiểu Hồ nháy mắt xuất hiện mặt ả, đang định tung thêm một kích, nhưng lôi điện trong đám mây trời bắt đầu lóe lên. Nàng nheo đôi mắt đỏ rực ngẩng lên, vẻ lãnh lệ khiến khiếp sợ.
Nàng chằm chằm đám mây đen che kín bầu trời và những tia lôi điện màu tím nhỏ như rắn bò bên trong, trong mắt tràn đầy sự tức giận.
Bát Vĩ ha hả lên, bò khỏi hố, ho: “Ngươi xem, thế giới chính là yếu ớt như đấy. Ngươi chỉ mới bộc phát bộ thực lực hiện giờ, nó sợ đến mức điều động sức mạnh để uy h.i.ế.p ngươi, bởi vì chỉ cần sức mạnh mạnh thêm một chút nữa thôi là thể nổ tung thế giới .”
Ả quần áo tả tơi về phía Bạch Tiểu Hồ đang lơ lửng . Chín cái đuôi của Bạch Tiểu Hồ đều nhắm thẳng ả, nhưng ả vẫn tùy ý, dang rộng hai tay: “Tiếp tục , g.i.ế.c . Khoảnh khắc ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t cũng chính là lúc thế giới hủy diệt.”
Bạch Tiểu Hồ ả đúng. G.i.ế.c c.h.ế.t một con Bát Vĩ Hồ đạo hạnh mấy trăm năm, dù ả thê t.h.ả.m bại trận, cũng cần tốn nhiều sức lực, mà cái thế giới c.h.ế.t tiệt cho phép nàng thi triển pháp thuật thêm nữa.
Những tia lôi điện nhỏ bé đến mức nực căn bản tổn thương nàng lúc đang bùng nổ diện, nhưng căn cứ đằng xa đang mây đen bao phủ diện thì chắc, nó sẽ hủy diệt trong đám lôi điện .
Mà đầu tường , vẫn còn bóng hình mà nàng quen thuộc nhất.
Và nếu nàng thật sự đ.â.m thủng thế giới , căn cứ cũng , con cũng , tất cả đều sẽ c.h.ế.t. Mọi thế giới đều sẽ c.h.ế.t.
Đôi mắt đỏ rực của Bạch Tiểu Hồ dần bình tĩnh , chiến ý cuồn cuộn như nước lũ bùng nổ thu liễm .
nàng vẻ mặt đắc ý của Bát Vĩ, chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua ?
Nàng bỗng nhiên sinh hai cái đuôi lớn hư ảo, trói c.h.ặ.t Bát Vĩ, một tay giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u ả, điên cuồng tìm tòi ký ức trong não ả.
Bát Vĩ gào thét t.h.ả.m thiết.
Sắc mặt Bạch Tiểu Hồ bỗng chốc trở nên trắng bệch, vận dụng Nhiếp hồn thuật đối với một con Bát Vĩ Hồ chuyện dễ dàng.
Nàng chỉ chống đỡ vài nhịp thở liền phun một ngụm m.á.u tươi, thu tay . Bát Vĩ "phốc" một tiếng biến thành một con hồ ly lông đỏ, đáng thương run rẩy co thành một cụm, kêu t.h.ả.m thiết "ngao ô ngao ô", phía kéo theo bảy cái đuôi, chỗ gốc cái đuôi Bạch Tiểu Hồ đ.á.n.h gãy đang chảy m.á.u.
Bạch Tiểu Hồ thì cho trót, tóm lấy mấy cái đuôi còn của ả, giật mạnh!
“Ngao ——!”
Con hồ ly lông đỏ điên cuồng giãy giụa, cuối cùng cũng thoát , chỉ là lúc đuôi của ả chỉ còn hai cái. ả điên cuồng chạy trốn, Bạch Tiểu Hồ cũng lảo đảo sắp ngã.
Đám mây trời dường như phẫn nộ, cũng dường như Bạch Tiểu Hồ lúc đang suy yếu, một nhát g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, xoay tròn như một chiếc bánh răng khổng lồ áp xuống.
Bạch Tiểu Hồ ngước mắt, nhe răng với nó!
Lão t.ử là chuẩn thiên hồ vượt qua đại kiếp phi thăng của Tu chân giới, còn sợ cái loại tiểu t.ử ráo m.á.u đầu như ngươi ?
Đám mây khựng , lộ vài phần co rúm sợ hãi. Dù nó cũng con hồ ly khả năng tu bổ thiện nó, thể đắc tội nổi. Tuy rằng nếu g.i.ế.c nàng, bộ năng lượng của nàng sẽ thuộc về thế giới, bao gồm cả Giới t.ử gian cũng sẽ dung nhập thế giới, giúp thế giới nháy mắt trở thành một thế giới thực thụ. …… nó nắm chắc thể thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.
Sau đó thế giới như thẹn quá hóa giận, đám mây đè căn cứ đằng xa bắt đầu cuộn trào, lôi điện tích tụ sắp sửa giáng xuống.
Tuy rằng một mặt sợ hãi nàng, một mặt năng lượng của nàng, nhưng thế giới cũng cho nàng một bài học!
Một đạo lôi điện đ.á.n.h về phía Lục Át, nhưng khi sắp đ.á.n.h trúng , nó bỗng nhiên lệch hướng, đ.á.n.h xuống mặt đất bên cạnh tạo thành một cái hố sâu.
Lục Át ngẩng đầu, lạnh nhạt bầu trời u ám.
Khác với sự kinh hãi của những xung quanh, thể cảm nhận tia lôi điện cố ý tránh , cách khác, nó căn bản thể đ.á.n.h trúng .
“…… Thế giới vốn dĩ tồn tại vì , c.h.ế.t , thế giới tự nhiên sẽ tan vỡ……”
Là vì như ?
Bạch Tiểu Hồ trong thời gian ngắn nghĩ nhiều như , nàng chỉ thấy Lục Át suýt chút nữa lôi điện đ.á.n.h trúng, nàng nổi trận lôi đình, lao về phía Lục Át. Để đạt tốc độ nhanh nhất, nàng trực tiếp biến về nguyên hình.
Một con hồ ly trắng tuyết kéo theo chín cái đuôi lớn phi nước đại trung.
Dường như chỉ trong nháy mắt nàng đến mặt Lục Át.
Một một hồ bốn mắt , Lục Át trợn tròn mắt, đồng t.ử đen nhánh khẽ run rẩy, phản chiếu hình bóng nhỏ nhắn đáng yêu .
Trái tim trong nháy mắt như bóp nghẹt, thở cũng tước đoạt.
Đây là một hình dáng khác của nàng ?
Hắn vươn tay , đón lấy vật nhỏ trắng muốt như đám mây mang theo chín dải lụa xù bông đang lao tới .
Con hồ ly chỉ to gấp đôi mèo nhà đột nhiên biến lớn, nhảy lên đỉnh đầu Lục Át, ở độ cao vài mét, chặn đạo lôi điện thứ hai.
Thân thể hồ ly cứng đờ, kêu “u” một tiếng, lớp lông lưng trắng muốt tức khắc cháy đen một mảng.
Lục Át lập tức mắt nứt , cũng thế nào, khi định thần thì ở trung, ôm lấy con hồ ly lớn mập mạp, quát lên trời: “Lăn!”
Đám mây hung hăng một nữa khựng , thế nhưng dám tiếp tục nữa, hậm hực tan . Như để hả giận, nó đ.á.n.h xuống vài đạo lôi điện ở những nơi khác, nhưng cuối cùng vì tiếc nuối năng lượng khó khăn lắm mới tích cóp , nó đành ngậm ngùi biến mất.
Sắc trời bắt đầu sáng dần lên.
Lục Át ôm hồ ly của từ trời rơi xuống.
Con hồ ly lớn hơn cả phảng phất như quả bóng xì , ngừng thu nhỏ , khi chạm đất biến trở về kích thước ban đầu, cánh tay dài và bàn tay to của Lục Át ôm gọn lòng.
Hắn ngã xuống đất, lăn một vòng để triệt tiêu lực đạo, nóng lòng kiểm tra thương thế của tiểu hồ ly.
Hồ ly thở hồng hộc, lưng cháy đen, lờ mờ thấy lớp thịt hồng phấn, nhưng nàng thấy đau vì vết thương , chỉ mở to đôi mắt đen láy tròn xoe trừng mắt Lục Át, , đó nhắm mắt , như đang dùng sức đến mức táo bón, mở mắt phát hiện vẫn là hình dáng hồ ly, nàng ngây , nàng biến thành !
Lục Át nàng nhiều hoạt động tâm lý như , kiểm tra vết thương lưng nàng, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trong mắt kinh hãi và giận dữ đan xen, sát ý sôi trào. đôi tay vô cùng ôn nhu, ôm tiểu hồ ly, sợ hãi thôi mà cọ cọ mặt nàng: “Sao ngươi lao tới như , mà, ngươi sợ c.h.ế.t khiếp! Có đau ? Ta trị liệu cho ngươi thế nào đây?”
Bỗng nhiên ánh mắt khựng , một chỗ, kinh hãi thốt lên: “Cái đuôi của ngươi ?!”
Thân thể tiểu hồ ly cứng đờ, nàng đầu từng chút một, thấy cái m.ô.n.g trụi lủi của .
Những cái đuôi lớn hư ảo tan biến hết, chỉ còn cái m.ô.n.g trụi lủi, trong gió lớp lông ở đó còn thổi dựng lên, run rẩy quy luật, trông xù xù mềm mại như kẹo bông gòn khiến xoa một cái.
Tiểu hồ ly như sét đ.á.n.h, thấy , thấy , thấy !
Nàng ngao ô than một tiếng, xoay m.ô.n.g một cái, lòng Lục Át, cho xem!
Tiểu hồ ly: Không cho xem! Đè c.h.ặ.t cho ngươi xem! Cái đuôi của hu hu hu.