Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:50:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Át trong nháy mắt cảm thấy chính nên ở chỗ , vốn nên lên.
Đương nhiên đây chỉ là một ý niệm thoáng qua, gương mặt vẫn lãnh túc như cũ, thuận theo lời Bạch Tiểu Hồ mà tiếp, mà là đến bên cạnh nàng, đối diện với Khúc Hóa Niên, ánh mắt sắc bén như d.a.o: “Ngươi là của trung tâm nghiên cứu? Ta nhớ rõ từ tháng thứ ba của mạt thế, căn cứ nghiêm lệnh cấm các công tác nghiên cứu nhắm dị năng giả, ngươi đưa kết luận cơ thể dị năng giả khiếm khuyết?”
Sau khi mạt thế bùng nổ, tang thi hoành hành, nhân loại thương vong t.h.ả.m thiết, ngoại trừ quân đội nắm giữ v.ũ k.h.í và một ít nhân viên đặc thù, đại chúng hầu như sức kháng cự tai nạn. Dị năng – thứ đại diện cho sức mạnh, hy vọng và khả năng đổi vận mệnh – trở thành thứ mà ai nấy đều khao khát .
Trong một thời gian dài, các nghiên cứu nhắm dị năng và dị năng giả trở thành đề tài nóng bỏng. Công khai , bí mật , những nghiên cứu trong phạm vi kiểm soát, nhưng cũng những hoạt động vượt qua ranh giới đạo đức. Quần thể dị năng giả lượng ít ỏi và lượng khổng lồ nhân loại bình thường nảy sinh mâu thuẫn kịch liệt.
Trong giai đoạn đó xảy một sự kiện chấn động cả nước. Một căn cứ công lập nọ giương cao ngọn cờ đạo đức, rằng dị năng giả cần giúp đỡ đại đa thường, lệnh cho dị năng giả bắt buộc xông pha tuyến đầu, những công việc nguy hiểm nhất, phụng hiến tất cả, thậm chí hy sinh bản để các nhà khoa học tìm bí mật thức tỉnh dị năng.
Lúc đang trong thời kỳ quân quản khẩn trương, phục tùng mệnh lệnh, tập trung lực lượng đối phó tang thi, nhưng đại bộ phận những cầm quyền tỉnh táo đều giữ thái độ hữu hảo, lôi kéo dị năng giả.
Vị trưởng quan căn cứ thì , ỷ việc nắm giữ quân đội và quyền chủ đạo tuyệt đối, ông coi dị năng giả như một đội cảm t.ử đặc biệt vì năng lực hữu dụng, đặc biệt là đối với các hành vi nghiên cứu dị năng giả, ông cho phép tự do và quyền hạn tối đa, dẫn đến một lượng lớn dị năng giả t.ử vong.
Cuối cùng, các dị năng giả ở căn cứ đó bí mật đoàn kết , hủy diệt bộ căn cứ, mười mấy vạn cứ thế c.h.ế.t miệng tang thi.
Sau t.h.ả.m án , những kẻ cầm đầu nhóm dị năng giả đó còn gọi điện cho tất cả các căn cứ thể liên lạc , phát biểu những ngôn luận đại loại như chính quyền coi dị năng giả là , họ nên đoàn kết tự xây dựng thế giới mới; hoặc dị năng giả là tân nhân loại, kẻ dị năng là chủng loại thấp kém thế giới ruồng bỏ, tương lai thuộc về dị năng giả.
Việc gây chấn động cực lớn.
Chính quyền lập tức hạ lệnh cấm hình thức nghiên cứu nhắm dị năng giả, đồng thời chính thức khẳng định địa vị xã hội của họ, cấp cho một quyền tự do và đặc quyền, lúc mới trấn an quần thể dị năng giả, để họ loạn.
chuyện quả thực để dư chấn nhỏ.
Căn cứ Giang Thành cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc, dị năng giả còn nỗ lực cống hiến cho căn cứ, cũng còn đặt việc đoàn kết hợp tác lên hàng đầu. Họ cho rằng mỗi ngày mạo hiểm tính mạng ngoài sát tang thi, còn đám thường vô dụng phần lớn chỉ ở hậu phương việc nguy hiểm, mà còn lải nhải chỉ trỏ về đặc quyền của dị năng giả, thật là điều.
Dù căn cứ công phá, tỷ lệ sống sót của dị năng giả cũng cao hơn bình thường, họ chẳng việc gì vội.
Trạng thái "ngươi bỏ mặc cũng bỏ mặc", "ngươi bất mãn càng cân bằng" trực tiếp khiến căn cứ suýt chút nữa triều cường tang thi đ.á.n.h sập. Đó cũng chính là lúc Lục Át dẫn theo đội Trọng Dương gánh vác đại cục.
Lúc , câu hỏi của Lục Át dành cho Khúc Hóa Niên khiến nụ môi gã – kẻ đang chờ xem kịch – bỗng chốc cứng đờ.
Gã nhanh ch.óng khôi phục vẻ tự nhiên, nhún vai : “Lục đội trưởng đùa , Khúc mỗ dám chuyện trái pháp luật, chỉ là giỏi quan sát, giỏi tổng kết một thông tin mà thôi.”
Lục Át buông tha: “Ý của ngươi là, ngươi chỉ dựa quan sát và tổng kết cái gọi là thông tin, chứng cứ thực tế, cũng sự xác nhận của phía chính phủ, mà dám kết luận cơ thể dị năng giả khiếm khuyết, lấy đó căn cứ để khắp nơi phá hoại nhân duyên của khác?”
Biểu hiện của Khúc Hóa Niên đọng , gã : Ta rảnh rỗi lắm mà phá hoại nhân duyên của dị năng giả khắp nơi? Ta chỉ phá hoại ngươi thôi, bớt nâng cao quan điểm .
gã thể như ?
Nếu gã dám thế, tên chắc chắn sẽ đ.á.n.h gã một trận nhừ t.ử lôi đến mặt Từ tướng quân cáo trạng, gã sẽ kết cục gì.
nếu phủ nhận, tội danh còn lớn hơn.
Gã chỉ đành nén giận : “Ta và Bạch tiểu thư gặp , yêu mến tài năng của nàng, nên lấy danh nghĩa cá nhân hảo tâm nhắc nhở một câu thôi. Nếu các ngươi quan hệ tình lữ, cứ coi như gì.”
Lục Át thể để gã qua màn dễ dàng như : “Chúng là quan hệ gì liên quan đến ngươi, cần giải thích với ngươi, càng là cái cớ để ngươi hắt nước bẩn, châm ngòi ly gián trốn tránh trách nhiệm. Tiểu Hồ, đúng ?”
Bạch Tiểu Hồ sửng sốt, gật đầu: “ đúng.” Vừa nàng mạch suy nghĩ của Khúc Hóa Niên dẫn chệch hướng, giờ nghĩ , chuyện chẳng liên quan gì đến việc nàng và Lục Át là quan hệ gì. Bản chất là: Tên đột nhiên chạy đến mặt nàng dị năng giả khiếm khuyết, còn bảo nàng rời xa Lục Át, thật là thể hiểu nổi và tự cho là đúng.
Bạch Tiểu Hồ liền nhíu mày: “Ta và ngươi chẳng gì là gặp , cũng cần cái ‘hảo tâm’ của ngươi. Nếu ngươi thật sự bụng, hãy trực tiếp cho tình trạng của dị năng giả rốt cuộc là thế nào, chứ năng mập mờ bảo rời bỏ Lục Át.”
Ân, dùng từ " năng mập mờ" chắc là sai chứ?
Cảm thấy dùng sai thành ngữ, Bạch Tiểu Hồ lời lẽ chính đáng bồi thêm một câu: “Ngươi đây là sỉ nhục nhân cách của !”
Mấy đều về phía nàng, chuyện thì liên quan gì đến sỉ nhục nhân cách?
Bạch Tiểu Hồ đối diện với ánh mắt của Khúc Hóa Niên, : “Ngươi là bạn bè, là ích kỷ quen ? Nếu một lạ đột nhiên chạy đến mặt ngươi bạn của ngươi cơ thể vấn đề, bảo ngươi mau rời xa , nếu sẽ liên lụy, ngươi theo ? Dù cũng , những mà còn tìm cách tìm hiểu rõ tình hình để giúp vượt qua khó khăn. Cho nên nếu ngươi châm ngòi chúng , ngươi dùng sai phương pháp .”
Nói xong nàng còn dùng ánh mắt thương hại Khúc Hóa Niên, thầm nghĩ tính kế khác mà đặt cảnh của đối phương để suy nghĩ, quả nhiên kẻ bạn bè thì thể thấu hiểu tâm tình của bạn bè.
Ánh mắt Khúc Hóa Niên chút mờ mịt. A, nghĩ như ? Ta đến để chia rẽ một đôi bạn nghĩa khí ? Không đúng, rõ ràng đến để chia rẽ đôi tình lữ "tai họa đến nơi ai nấy lo" mà!
Lục Át Bạch Tiểu Hồ, khổ, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót quen thuộc. Suy nghĩ của nàng dường như vĩnh viễn cùng tần với . thôi, tạm thời bạn cũng , ít nhất chắc chắn là bạn nhất của nàng.
Khúc Hóa Niên thoát khỏi lý luận của Bạch Tiểu Hồ, họ với vẻ châm chọc, lắc đầu với nàng như thể đang tiếc nuối cho sự ngoan cố của nàng. Ánh mắt đó như : Ta hảo tâm nhắc nhở, ngươi , đừng hối hận.
Sau đó gã lộ biểu cảm " đều say riêng tỉnh", xoay định .
Bạch Tiểu Hồ biểu cảm đó cho bực : “Thế rốt cuộc dị năng giả vấn đề gì? Ngươi vẫn mà!”
Khúc Hóa Niên hờ hững đáp: “Ta các ngươi cũng chẳng tin, còn coi là tiểu nhân, thì gì để nữa.”
Lục Át nheo mắt, Khúc Hóa Niên chắc chắn điều gì đó, nhưng dị năng giả thể khiếm khuyết gì chứ, ngay cả chính cũng thấy cơ thể vấn đề gì.
Hắn giữ Bạch Tiểu Hồ đang định đuổi theo , lắc đầu với nàng. Bạch Tiểu Hồ sốt ruột: “Cứ thế để gã ? Vạn nhất gã thật sự gì đó thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-55.html.]
Lục Át : “Đừng vội.” Hắn hiệu cho nàng xuống phía tường thành.
Chỉ thấy Khúc Hóa Niên trong chiếc áo khoác trắng vướng bụi trần, khí chất sạch sẽ văn nhã, đút tay túi quần chậm rãi bước , toát phong thái của một trí giả thấu hiểu sự đời.
Đột nhiên, "két" một tiếng, một chiếc xe quân sự dừng ngay mặt gã, chặn đường . Mấy binh lính bước xuống, một đưa thẻ chứng nhận: “Khúc Hóa Niên, chúng nhận tố cáo ngươi nghi ngờ tự ý nghiên cứu cấu trúc cơ thể dị năng giả, bôi nhọ danh dự dị năng giả và phát tán ngôn luận xác thực, mời ngươi theo chúng một chuyến.”
Khúc Hóa Niên sững sờ, đột ngột ngẩng đầu trừng mắt Lục Át: “Lục Át, ngươi thế mà chơi chiêu , ngươi...” Lời dứt gã tống lên xe, chiếc xe quân sự lao mất hút.
Bạch Tiểu Hồ trợn mắt há hốc mồm, còn thể thế ?
Lục Át : “Chuyện thẩm vấn cứ giao cho nhân viên chuyên nghiệp .”
Bạch Tiểu Hồ ngơ ngác gật đầu, nàng nhíu mày: “Lời gã liệu thật ? Ngươi trở thành dị năng giả xong cảm thấy chỗ nào thoải mái ?”
Lục Át lắc đầu: “Không , khỏe. Gã còn gì với ngươi nữa ?”
Bạch Tiểu Hồ liền kể chuyện Khúc Hóa Niên thứ ăn đều sâu bọ ô nhiễm, mặt đầy ưu sầu: “Gã chẳng còn ăn gì nữa, chúng vẫn nên sớm bắt đầu ruộng .”
Lục Át nàng ruộng là chỉ việc trồng trọt trong gian, đáp: “Được.”
Bạch Tiểu Hồ lẩm bẩm thể nào ở bên ngoài mà ăn gì, dù ăn thì quần áo mặc cũng giặt bằng nước bình thường. Nghĩ đến cảnh mấy ngày nay mặt sông đầy rẫy các loại sâu bọ, nàng cảm thấy quần áo cũng sạch sẽ, liền nghĩ tìm cách tinh lọc nguồn nước và thổ nhưỡng.
Nàng đắm chìm trong suy nghĩ của , còn Lục Át chú ý thấy biểu cảm của Thời Tiễn chút kỳ lạ, thôi.
Hắn Bạch Tiểu Hồ đang tựa tường thành, ánh mắt trống rỗng ( lẽ ý thức gian), liền bước sang bên cạnh vài bước, hỏi Thời Tiễn: “Có chuyện gì?”
Thời Tiễn thấp giọng kể đại khái lời Khúc Hóa Niên về việc hoa cỏ cây cối Bạch Tiểu Hồ mang đến thể đổi thế giới.
Trong những lời Khúc Hóa Niên , rõ ràng đây mới là trọng điểm!
Dù lời gã là thật giả, loại tin tức truyền ngoài đều sẽ gây ảnh hưởng đến Bạch Tiểu Hồ.
Lục Át híp mắt, Khúc Hóa Niên nếu mắc chứng hoang tưởng thì chắc chắn khứu giác đặc biệt nhạy bén.
“Ta , ngươi ở bên cạnh nàng để ý kỹ một chút.” Sau đó với Bạch Tiểu Hồ: “Ta việc .”
Bạch Tiểu Hồ "nga nga" hai tiếng, vẫy tay với : “Ta ở đây hóng gió thêm chút nữa.”
Người phận sự dễ gì lên tường thành, nàng khó khăn lắm mới lên một , đương nhiên dạo xem cho thỏa thích.
Tạm thời gạt bỏ ý định tinh lọc khí hậu, nàng dọc theo con đường tường thành rộng ít nhất ba mét, đủ để phi ngựa, ngắm cảnh tượng bên ngoài và bên trong căn cứ. Mọi đều đang bận rộn dọn dẹp tàn cuộc cơn bão và trùng triều.
Đột nhiên nàng nhớ , quên hỏi Lục Át về tin đồn họ là tình lữ. Chẳng lẽ nhiều đồn đại thật ? Nghĩ thấy chút kỳ quái.
Thôi bỏ , dù Lục Át cũng bác bỏ tin đồn ...
Căn cứ Ứng Thiên.
Trận trùng triều qua, căn cứ vượt qua một cách mỹ, hơn nữa còn dùng dịch ăn mòn tiêu diệt bộ lũ sâu tấn công.
Ứng Sĩ Khâm hài lòng, cuối cùng cũng thời gian hỏi thăm tình hình các căn cứ khác.
Ba ngày trôi qua, chắc hẳn nhận thức rõ sự đáng sợ của sâu biến dị, mà căn cứ Ứng Thiên trong ba ngày thể hiện năng lực kháng trùng tuyệt vời, đến lúc xuất hiện sân khấu lớn.
Tuy nhiên, tin tức nhận khiến thể tin nổi.
“Ngươi căn cứ Giang Thành lông tóc vô thương?” Hắn hỏi thuộc hạ tín.
Tên tín khô khốc : “Cũng hẳn là lông tóc vô thương, ít sâu c.ắ.n thương, nhưng họ dường như t.h.u.ố.c đặc trị, bôi là khỏi, chỉ là kiêng ăn...”
Thấy sắc mặt Ứng Sĩ Khâm càng lúc càng khó coi, khôn ngoan chuyển chủ đề: “ căn cứ Hải Thành tổn thất khá nặng. Nghe họ theo lời nhắc nhở của Giang Thành, thu hoạch hoa màu sớm, lương thực sắp chín trùng triều gặm sạch, vạn mẫu ruộng thu hoạch gì, mùa đông chắc chắn sẽ gian nan. Lương thực chúng tích trữ chắc chắn sẽ bán giá cao.”
Ứng Sĩ Khâm đập mạnh xuống bàn, biểu cảm đáng sợ: “Ta là vì bán lương thực giá cao ?!” Hắn nhíu mày , tại sự khác biệt lớn như : “Còn các căn cứ khác thì ? Căn cứ Trung Ương thế nào?”
“A, các căn cứ cả nước đều chịu tổn thất ở mức độ khác , căn cứ yếu thì trực tiếp hủy diệt. Còn về căn cứ Trung Ương...”
“Nói!”
“Căn cứ Trung Ương nhận sự viện trợ mạnh mẽ từ Giang Thành, chỉ ngày đầu tiên là vất vả đối phó, đó thì khá thong dong. Nghe khu vực an vài km quanh căn cứ con sâu nào lọt . Những hàng rào điện tốn bao công sức và tiền của dựng lên ở khu an tác dụng, thật là uổng phí.”
Hắn cố gắng với giọng điệu hả hê, nhưng rõ ràng, hàng rào điện tốn kém tác dụng thì căn cứ Trung Ương chỉ vui mừng vì phương pháp khác hiệu quả hơn.
Ứng Sĩ Khâm đương nhiên cũng điều đó, định mắng gì mà hả hê, thì bộ não hỗn loạn cuối cùng cũng bắt thông tin mấu chốt: “Căn cứ Giang Thành? Giang Thành về trùng triều, còn gửi viện trợ cho Trung Ương? Viện trợ cái gì?”