Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:48:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo một đám , tang thi ngoài tường vây ngửi thấy mùi càng thêm hưng phấn, mấy con thậm chí còn trèo qua tường.
Trang Thanh Tái kêu to trốn lưng Lục Át, Lục Át giơ tay, một đạo lôi điện như roi quất bay mấy con tang thi đó qua đầu tường.
Bạch Tiểu Hồ rụt cổ, lùi đám , cố gắng kéo dài cách.
Lục Át cứ như dẫn một đám đến cổng sắt của nhà xưởng, : “Ta sẽ mở một con đường trong bầy thi, các ngươi kịp thời chạy ngoài, đang đợi ở đường lớn.”
Trang Thanh Tái : “Anh cả, còn thì ?”
Lục Át trả lời câu hỏi , nhàn nhạt : “Xem như ngươi là nhà họ Trang, cứu ngươi một , chuyện của ngươi đều liên quan đến .”
Trang Thanh Tái há miệng, hốc mắt phiếm hồng, giống như một con ch.ó nhỏ bỏ rơi.
Lục Át thờ ơ, hai tay khẽ nâng, trong lòng bàn tay nữa lóe lên lôi quang.
Ngay đó, một tia sét nhỏ đ.á.n.h vỡ ổ khóa cổng sắt, cùng lúc cổng sắt tang thi bên ngoài phá tung, tang thi như thủy triều tràn , mấy đạo lôi điện thô tráng từ lòng bàn tay Lục Át phóng , tiên b.ắ.n lên trung, từ xuống oanh tạc giữa bầy thi.
Một đạo phân thành hai đạo, hai đạo phân thành bốn đạo, cuối cùng dày đặc như mưa, đ.á.n.h cho bầy thi ngã rạp từng mảng, sinh sôi mở một lối .
Uy lực cuồng mãnh như , khiến đều xem đến ngây , mặt ai nấy đều ánh lôi điện chiếu sáng, đều là vẻ kinh hóc và ngơ ngác.
Lục Át trầm giọng : “Đừng ngẩn !”
Trang Thanh Tái hồn, vội gọi mười mấy theo : “Nhanh lên, xông ngoài!”
Một đám vội vàng đuổi theo , những đều là thương đội từ căn cứ Hải Thành đến, bản cũng từng trải qua một chuyện, lúc dồn hết sức lực, lập tức xông xa.
Bạch Tiểu Hồ thì chút do dự, nên theo cùng ?
Nhìn bóng lưng cao lớn của đàn ông vẫn đang tiếp tục phóng sét , nàng nuốt một ngụm nước bọt, thầm nghĩ thôi bỏ , vẫn nên tự mò mẫm thì hơn, thật sự thì vô sỉ một chút, đào một cái hố biến thành nguyên hình chui , đợi đến khi Mông Mông tu luyện lợi hại hơn . Nếu Mông Mông tu luyện thuận lợi, nghĩ cách khác.
Nghĩ như , nàng liền lùi về , khi đàn ông đ.á.n.h xong tang thi chuồn mất thấy bóng dáng.
Chạy đến một nơi khác trong nhà xưởng, thấy đàn ông, cũng thấy những đạo lôi điện , Bạch Tiểu Hồ và tiểu ma gà mới thực sự sống , Bạch Tiểu Hồ vỗ n.g.ự.c: “Sợ c.h.ế.t .”
Tiểu ma gà “pi pi” phụ họa, Bạch Tiểu Hồ chỉ là di chứng thiên lôi đ.á.n.h, còn Ma tộc thì trời sinh sợ những thứ khắc tinh tà ma như lôi điện.
Bỗng nhiên cả hai đều khựng , ngẩng đầu , phía chỗ rẽ lảo đảo một đám “hắc khí”, đó hiển nhiên là một “xác c.h.ế.t ”, chỉ là ma khí bao bọc thành một khối đen kịt, vì thế trong mắt một hồ ly một con chim thấy rõ diện mạo vốn của nó.
Bạch Tiểu Hồ híp mắt, sờ sờ trán tiểu ma gà: “Mông Mông, xem ngươi !”
Mông Mông “chụt” một tiếng, hưng phấn lao về phía con tang thi đó, một vuốt liền xé xuống một mảng lớn ma khí, ừng ực một ngụm nuốt xuống, chép miệng một cái, “oa u” mà “phi phi” hai tiếng, vô cùng ghét bỏ ma khí tạp chất quá nhiều, quá khó ăn.
Bạch Tiểu Hồ : “Đừng kén chọn, bây giờ chỉ loại ma khí cho ngươi ăn thôi.”
Mông Mông ủy khuất “pi” một tiếng, bay lên tiếp tục xé, tiếp tục nuốt.
Con tang thi căn bản cảm nhận sự tồn tại của tiểu ma gà, thậm chí vì nó cũng ma khí, nên xem nó như đồng loại, chỉ hướng về phía Bạch Tiểu Hồ mà . Bạch Tiểu Hồ cũng ngốc, thấy mục tiêu của đối phương là , liền dẫn nó vòng vòng.
Một đứa diều, một đứa ở lưng chỗ c.ắ.n một miếng, chỗ xé một chút, phối hợp vô cùng ăn ý.
Lục Át khi Trang Thanh Tái và đám chạy ngoài vẫn tiếp tục c.h.é.m hết tang thi gần đó thành than cốc, cũng rời ngay, mà xoay nhà xưởng trống rỗng, trở .
Đi nhà kho lúc , t.h.i t.h.ể của mấy tên bắt cóc vẫn còn ngổn ngang, bên cạnh là những sợi dây thừng mà đám Trang Thanh Tái vứt . Hắn theo vị trí trong trí nhớ, tìm mấy đoạn dây thừng sát tường nhất.
Trong đó bốn đoạn, ghép rõ ràng là dùng để trói tay một , hai mặt cắt trong đó là do d.a.o nhỏ cắt một cách vụng về thô bạo, trông lởm chởm đều, hai mặt cắt còn thì vô cùng bằng phẳng nhẵn nhụi, như thể một con d.a.o cực kỳ sắc bén cắt một nhát gọn gàng.
Dù là chính Lục Át, trong tình huống hai tay trói c.h.ặ.t, dù trong tay d.a.o sắc bén như , cũng khó thể cắt nhẵn nhụi như thế.
Chuyện chút thú vị.
Hắn dậy, khỏi nhà kho, nghiêng tai lắng động tĩnh gần đó, đó về một hướng.
Không bao lâu, liền thấy cảnh một một chim thả diều ma tang thi.
Đó là một con tang thi cấp một, thối rữa nghiêm trọng, xương khớp gần như thể uốn cong, nên hành động vô cùng cứng đờ chậm chạp. Cô gái nhỏ nhẹ nhàng mồi nhử, mà điều khiến Lục Át cảm thấy kinh ngạc là, con vật màu đen giống gà giống chim cần vỗ cánh cũng thể bay tới bay lui, hơn nữa nó liên tục tấn công tang thi, trực tiếp chạm tang thi, mà phảng phất như đang xé rách thứ gì đó từ xung quanh tang thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-4.html.]
Mà chính kiểu tấn công , khiến động tác của tang thi ngày càng chậm, tiếng gầm gừ hung ác cũng ngày càng trì trệ, cuối cùng lảo đảo ngã xuống.
Bạch Tiểu Hồ mắt thấy ma khí “xác c.h.ế.t ” Mông Mông từng chút một ăn mòn, trở nên ngày càng nhạt, nhạt đến một mức độ nhất định, “xác c.h.ế.t ” đó như mất động lực mà ngã xuống.
Bạch Tiểu Hồ mừng rỡ, ôm lấy Mông Mông: “Thành công , ngươi hấp thu bao nhiêu ma khí, mạnh lên nhiều ?”
Mông Mông trông như khó tiêu, uể oải tay Bạch Tiểu Hồ: “Ọe! Pi pi pi! Ọe!”
Bạch Tiểu Hồ vẻ mặt xin : “Ma khí ở đây thật sự khó ăn như ? Hay là chúng đổi cách khác? Mà , Ma tộc các ngươi tu luyện nhất định ăn ma khí miệng , thể dùng bộ phận khác hấp thu ?”
Tiểu ma gà Mông Mông ngây , nó gặp Bạch Tiểu Hồ khi mới là một con gà trưởng thành bao lâu, đó cũng tiền bối nào dạy nó tu luyện, nó đều là dựa bản năng ăn ma vật, ăn đồng tộc, ăn ma khí để tu luyện trở nên mạnh hơn, chẳng lẽ còn thể dùng cách khác hấp thu ma khí ?
Hai đứa , đều là những sinh vật sống mấy trăm năm, nhưng kiến thức thường thức vô cùng thiếu thốn, giống như thiểu năng trí tuệ.
Lục Át thấy hai đứa bắt đầu lẩm bẩm, dùng ngôn ngữ là gì để giao lưu, lạnh nhạt khoanh tay trong bóng tối , ánh mắt từ hai đứa chuyển sang con tang thi ngã mặt đất.
Con tang thi xem như giải quyết ?
Không, đầu nổ, cũng thêm vết thương nào, nó vẫn “c.h.ế.t”!
Ngay đó, Lục Át hai mắt híp , chỉ thấy thể con tang thi run rẩy một chút, bỗng nhiên thẳng dậy, lao về phía cô gái nhỏ.
Trong tay lập tức tụ lôi quang.
Bạch Tiểu Hồ thấy một tiếng gầm gừ của dã thú, một luồng gió tanh hôi ập tới, đầu , là “xác c.h.ế.t ” hút hết ma khí dậy nổi nhảy dựng lên, hơn nữa ma khí nó thế mà còn đậm hơn lúc !
Nàng kinh hãi, mắt thấy thứ đó sắp tóm , phù văn pháp y của nàng sáng lên, một đạo bạch quang từ phù văn b.ắ.n , đ.á.n.h bay con tẩu thi đầy ma khí , “đông” một tiếng đập tường rơi xuống.
Lôi quang tay Lục Át cứng , khuôn mặt luôn lạnh lùng đạm mạc cũng lộ vẻ kinh ngạc, thấy đạo bạch quang đó, vì cảnh tượng mắt vẻ càng thêm cổ quái.
Sau đó biểu cảm của từ từ khôi phục bình tĩnh, như liền thông, cô gái nhỏ tại thể một mặc như lang thang bên ngoài, ngoài việc một con chim cưng kỳ dị, nàng còn bí ẩn khác.
Biết rõ nguyên do, cũng ý định tìm hiểu đối phương rốt cuộc lai lịch gì, còn bao nhiêu bí mật, xoay liền định .
Mà bên Bạch Tiểu Hồ cũng kinh ngạc, ma vật ở đây thế mà còn thể tự hồi sinh? Không khi hút hết ma khí sẽ biến thành một đống cặn bã ?
Lo lắng nó nữa bò dậy, nàng vội vàng nắm c.h.ặ.t dải lụa buộc tóc bằng lông đầu, mon men gần, g.i.ế.c c.h.ế.t nó.
Thế nhưng ma khí con tẩu thi pháp y chấn vỡ, trong mắt Bạch Tiểu Hồ chính là lộ tướng mạo vốn . Nàng đến gần kỹ, thấy chính là một thứ thối rữa, tròng mắt vàng đục lồi , miệng rách nát chảy mủ, kẽ răng còn kẹt một đoạn ngón tay, da thịt nát bét treo từng mảng mặt, còn thể thấy sâu bọ bò lúc nhúc, một thứ hôi đáng sợ như .
Nàng, Bạch Tiểu Hồ, huyết thống thuần khiết vạn yêu, cửu vĩ bạch hồ, mỗi ngày ăn tiên khí uống linh thủy, bảo bối nuông chiều, giam ở Bạch Thủ Sơn 500 năm, cả đời từng thấy qua cảnh tượng k.h.ủ.n.g b.ố như , bất thình lình tấn công trực diện, sợ đến mức “ao u” một tiếng thiếu chút nữa biến về nguyên hình.
Cuối cùng nguyên hình thì biến về, nhưng cũng axit dày trào ngược, xổm đất nôn khan một trận.
Mà tiểu ma gà cũng sợ ngây , nghĩ đến ma khí ăn là từ một thứ như toát , nó cũng buồn nôn, nôn hết ma khí ăn , cũng úp sấp một bên nôn ọe.
Lục Át mới vài bước, thấy động tĩnh tưởng xảy biến cố gì, lập tức , thấy chính là cảnh một một chim nôn đến sắp xong, cố tình nôn gì, một bộ dạng thê t.h.ả.m.
Lục Át: “…” Lục Át về phía x.á.c c.h.ế.t thối rữa ngã mặt đất, dường như hiểu điều gì, nhưng khá kỳ quái, lúc thả diều thấy họ sợ hãi khó chịu?
Hắn chần chừ một chút, qua, lục lọi trong túi, ngay cả một gói khăn giấy cũng lấy , đành đưa bàn tay trống của qua, cúi vẻ kéo dậy.
Nếu quen ở đây, nhất định sẽ sợ đến rớt cả tròng mắt, từng thấy đối với ai kiên nhẫn như .
Bạch Tiểu Hồ phát hiện đến gần, ngẩng mặt lên, một đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác .
Đôi mắt hồ ly tròn xoe của cô gái nhỏ ướt sũng, hốc mắt đỏ rực, vài sợi tóc dính khuôn mặt nhỏ nhắn còn chút huyết sắc, trông ngây thơ đáng thương, xinh như một bức tranh.
Thần sắc lạnh lùng của Lục Át dịu , đưa bàn tay về phía thêm một chút: “Dậy .”
Bạch Tiểu Hồ về phía bàn tay , lâu đó, chính đôi tay phát từng đạo lôi điện thể c.h.é.m thành than cốc.
Bạch Tiểu Hồ mếu máo, vẻ mặt như sắp .
Nàng cảm thấy thật t.h.ả.m, thật sự t.h.ả.m, nàng chỉ tẩu thi sẽ , nó đáng sợ như , còn ở đây tại một đàn ông đáng sợ thể tay phóng sét? Nàng chỉ đến tìm một cái đuôi mà thôi. Các ca ca đúng, thế giới bên ngoài thật sự đáng sợ!