Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:49:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại về hai kẻ lao về phía ruộng hoa. Đối mặt với họ là một biển hoa đỏ rực rỡ. Vừa gần, họ ngửi thấy một mùi cay nồng cực kỳ xộc mũi. Loại hoa quả nhiên giống như tình báo, còn "ma quỷ" hơn cả ớt ma.

Hai kẻ liếc : "Động thủ!"

Một tên vặt một bông hoa nhét chiếc hộp chuẩn sẵn. Bỗng nhiên "xoẹt" một tiếng, bàn tay chạm hoa nhanh ch.óng sưng vù lên. Còn tên đang đặt b.o.m thì thấy phía rừng cây bên lóe lên ánh sáng tím xanh ngút trời, kèm theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đồng bọn.

Cả hai kinh hãi: "Không xong , hàng rào điện, chúng chuẩn từ , mau rút!"

Tên cầm b.o.m tùy tiện ném b.o.m cùng đồng bọn đầu chạy thục mạng. Chạy gần trăm mét, phía vang lên tiếng nổ. Họ đầu , vốn định thấy cảnh biển hoa hủy diệt, trong mắt còn mang theo vài phần đắc ý, nhưng thấy... biển hoa đó chỉ sóng xung kích nghiêng ngả đôi chút, chẳng hề hấn gì, một cánh hoa nào nổ nát!

Sao thể như ? Ngay cả khi ở xa lan tới, nhưng những bông hoa ở tâm vụ nổ lẽ cũng tạc cho tan tành chứ! Dù là một sống đó cũng thương đầy cơ mà!

Sự thật là, ngay mắt họ, khi sóng xung kích kết thúc, những bông hoa thẳng dậy, kiên cường lay động. Cánh hoa... dường như càng đỏ hơn, thậm chí trông vẻ vui sướng.

Ngay đó, những bông hoa đồng thời rung động, mỗi nụ hoa đều phun một chút vật chất màu đỏ nhạt. Vật chất đó lơ lửng trong trung, những bông hoa rung động nữa, khiến những vật chất như thủy triều thổi quét bốn phía.

Còn dữ dội hơn cả sóng xung kích.

"Đây là... đây là thứ gì?"

Hai kẻ kịp hết câu làn sóng đỏ nhạt đó bao trùm. Cả hai hất văng , đồng thời kêu t.h.ả.m thiết.

"A a a a a! Cay quá!"

Ngã xuống đất, họ lăn lộn điên cuồng, gào thét t.h.ả.m thiết, cả đỏ rực, thậm chí nổi lên những mảng mụn nước lớn. Làn sóng đỏ nhạt đó tới , cỏ dại lập tức khô héo c.h.ế.t sạch, bùn đất cũng trở nên khô khốc như thiêu đốt.

Bên xưởng d.ư.ợ.c, chứng kiến uy lực của Thủ Vệ đằng thì thấy phía nông trường lấp lánh ánh chớp.

Đó là... rừng Lôi Công phóng điện ? Không đúng, mức độ xông rừng Lôi Công !

Những việc ở đây đều khá hiểu tập tính của Lôi Công thụ. Chúng tuy ngày thường cũng thích phóng điện chơi, nhưng chỉ ở phạm vi nhỏ, kiểu như tự giải trí thôi. Thường thì chỉ khi trêu chọc chúng mới tung đại chiêu, mà hiện tại cả cánh rừng đều đang tỏa sáng phóng điện, đây chắc chắn là "đặc đặc đặc đại chiêu" !

Mọi lập tức định chạy về phía đó.

Tuy nhiên, tiếp theo là một tiếng nổ, một làn sóng khí màu đỏ nhạt đẩy thấy rõ bằng mắt thường.

Mọi ngẩn ngơ, chuyện gì thế ? Cảnh tượng từng thấy bao giờ!

Bạch Tiểu Hồ chớp mắt. Nàng cũng rõ chuyện gì đang xảy , nhưng khi làn sóng khí đó gần, nàng nhận năng lượng bùng nổ ẩn chứa bên trong. Sắc mặt nàng biến đổi, hét lớn: "Ớt Cay hoa bạo động ! Đóng cửa sổ! Nằm xuống! Nín thở! Bảo vệ bản !"

Tiếng hét của Bạch Tiểu Hồ quá lớn nhưng sức xuyên thấu cực mạnh, ngay cả những ở xa ở trong xưởng d.ư.ợ.c đều thấy.

Mọi tuy chút ngơ ngác, nhưng đội hộ vệ ở đây đều qua huấn luyện nghiêm ngặt, diễn tập nhiều cách ứng phó với tình huống khẩn cấp. Lúc Bạch Tiểu Hồ đang ở đây, nàng chính là chỉ huy tối cao của họ, nàng bảo thì .

Hơn nữa, các dị năng giả cũng phần lớn cảm nhận năng lượng đáng sợ trong làn sóng đỏ .

Thế là các dị năng giả lập tức thi triển chiêu thức phòng ngự, những dị năng thì tìm chỗ ẩn nấp gần đó hoặc trốn màn chắn phòng ngự của dị năng giả. Bên xưởng d.ư.ợ.c thì lập tức đóng c.h.ặ.t cửa sổ.

Bạch Tiểu Hồ nhanh ch.óng vạch hai đường mặt, lập một cấm chế tạm thời. Nhìn quanh quất thấy gà và mèo , sang xưởng d.ư.ợ.c thì thấy chúng đang đ.á.n.h chí t.ử trong phân xưởng đóng gói. Bạch Tiểu Hồ trừng mắt, hai đứa là nhận tín hiệu của nàng cũng cảm nhận nguy hiểm mà đồng thời buông , lạch bạch chạy đóng cửa.

Cửa đóng sầm , làn sóng đỏ nhạt thổi quét qua. Những ở bên ngoài đều cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ, đồng thời như lướt qua một làn nước sôi sùng sục, da thịt đau rát, nóng hừng hực như bỏng. Còn những kẻ "gây chuyện" đang Thủ Vệ đằng quấn c.h.ặ.t kéo ngã đất thì trúng chiêu trực diện, tiếng la hét vang lên như heo chọc tiết.

Đến cả Thủ Vệ đằng cũng run rẩy phiến lá, héo úa hẳn một tông màu.

Khi cảm giác nguy hiểm qua , thu hồi dị năng, vẫn còn sợ hãi : "Bạch đội, là thứ gì ?"

Bạch Tiểu Hồ xoa trán: "Là Ớt Cay hoa, Ớt Cay hoa kích thích ."

Nàng cũng mới nhớ , loại hoa khi kích thích sẽ phun phấn hoa. Uy lực của phấn hoa kém gì nước hoa, thậm chí còn mạnh hơn. Vừa chính là Ớt Cay hoa kích thích nên bạo động, đúng hơn là hưng phấn.

Bạch Tiểu Hồ thở dài: "Có ai thương ? Ai thương thì phân xưởng bưng nước mà rửa, mà ngâm, hoặc dùng khăn ướt đắp lên."

Xưởng d.ư.ợ.c hai loại nước, một loại là nước linh tuyền dùng để chế t.h.u.ố.c, một loại là nước sinh hoạt bình thường.

Nàng bảo bưng nước từ phân xưởng , tự nhiên là chỉ nước linh tuyền. Dùng thứ đó ngâm một chút hiệu quả .

Nàng đám gây chuyện đang lăn lộn đất, da thịt lộ ngoài của họ nổi đầy mụn nước, đỏ rực như lột da. Đám bắt buộc ngâm nước linh tuyền thôi.

Bạch Tiểu Hồ dặn dò xong liền dẫn Phan Cốc, Thời Tiễn và về phía ruộng hoa. Nàng xem rốt cuộc xảy chuyện gì. Rừng cây và ruộng hoa đồng thời náo loạn thế , kết quả tới nơi thấy hai gã lạ mặt đầy mụn m.á.u sắp ngất xỉu.

Đội thủ vệ ruộng hoa cũng vất vả lắm. Tuy họ né tránh nhưng vì ở quá gần nên cũng vạ lây. Bạch Tiểu Hồ bảo họ ngâm nước linh tuyền, sang rừng Lôi Công. Ở đây bắt một đám định xông rừng, còn ba tên khác khiêng khỏi rừng, sét đ.á.n.h cho co giật ngất xỉu.

Bạch Tiểu Hồ liếc một cái : "Đưa tới chỗ dị năng giả trị liệu ."

Sau đó nàng tuần tra quanh nông trường một lượt. Gà ma và mèo trắng cũng tới, nàng bảo chúng giúp tuần tra cùng, phát hiện thêm vấn đề gì khác.

khi tung một đợt "đại chiêu", lá cây Lôi Công và Ớt Cay hoa vốn thể thu hoạch nay chờ thêm vài ngày để chúng phục hồi nguyên khí, nếu hiệu quả của nước t.h.u.ố.c sẽ .

Khi nàng , Ôn Liên Sinh tới. Vạn Tá Siêu, Bánh Bao và những Trọng Dương tiểu đội cũng tới. Động thái ở đây quá lớn, bên sông cũng thấy lôi quang, và còn phấn hoa lan tới một chút.

Ôn Liên Sinh và Vạn Tá Siêu phối hợp, một thẩm vấn tù binh, một điều tra bối cảnh. Rất nhanh rõ ràng: "Đây là hai nhóm . Nhóm do Tiêu Tân Dân cầm đầu là một đám du thủ du thực ở khu 8 của căn cứ, chuyên thuê kiếm sống. Họ nhận ủy thác tới trộm lá cây Lôi Công."

Ôn Liên Sinh tiếp: "Nhóm còn là ba kẻ xông rừng và hai kẻ xông ruộng hoa. Năm bề ngoài thuộc tổ chức nào, đều là dị năng giả chút tiếng ác. Mục tiêu của chúng là thừa dịp nhóm Tiêu Tân Dân thu hút sự chú ý của chúng để thu thập hàng mẫu, đó hủy diệt rừng cây và ruộng hoa."

Bạch Tiểu Hồ nhíu mày: "Hủy diệt? Tại ?"

Ôn Liên Sinh bình tĩnh đáp: "Thuốc kháng cảm nhiễm xuất hiện, vui thì cũng kẻ hài lòng, hoặc đơn giản là thấy chúng hưởng lợi, chuyện thường thôi."

Bạch Tiểu Hồ vui. Ai mà xưởng d.ư.ợ.c dạo nhiệm vụ sản xuất nặng, hơn nữa đều là để cung cấp cho quân đội tiêu diệt tang thi. Không t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm, họ chiến đấu với tang thi bên ngoài sẽ nguy hiểm, chỉ cần thương là cầm chắc cái c.h.ế.t. Hay cách khác, t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm, căn cứ thể xuất quân .

Việc tiêu diệt tang thi tiếp tục Bạch Tiểu Hồ quan tâm, nhưng Lục Át và xuất phát , nếu viện quân tới kịp họ sẽ nguy hiểm.

Dù rừng cây và ruộng hoa hủy, nàng vẫn còn nhiều nguyên liệu khác trong gian, nhưng kẻ rõ ràng là phá hoại việc sản xuất của họ, thật đáng ghét!

Ôn Liên Sinh : "Là của , lẽ nên lường chuyện . Chỉ là ngờ quân đội , chúng tay ngay."

Bạch Tiểu Hồ : "Sao thể trách ngươi . Kẻ nghĩ cái trò đúng là đầu óc vấn đề. Biết là ai ?"

Ôn Liên Sinh lắc đầu: "Tạm thời . Năm kẻ thương nặng, chỉ một tên tỉnh táo vài phút, hỏi chút ít thông tin, để xem lão Vạn tra ."

Bạch Tiểu Hồ hừ một tiếng. Năm kẻ đáng đời hành cho thê t.h.ả.m như . Bạch Tiểu Hồ vốn còn định xem nên lấy thứ gì cứu chúng , giờ thì thấy cho chúng ngâm nước linh tuyền và để dị năng giả trị liệu tay là quá hời cho chúng !

Rất nhanh, Vạn Tá Siêu , thần sắc nghiêm túc với Ôn Liên Sinh và Bạch Tiểu Hồ: "Tra , năm kẻ đó là do Tru Thần tiểu đội thuê."

Bạch Tiểu Hồ ( chút học vấn): "Tru Thần?" Có hai chữ nàng đang nghĩ tới ? Cái tên đặt thật là kiêu ngạo.

Ôn Liên Sinh híp mắt: " là chỉ sợ thiên hạ loạn."

Bạch Tiểu Hồ hỏi: "Tru Thần tiểu đội tình hình thế nào?"

Hai giải đáp cho nàng.

Tru Thần tiểu đội tuy cũng gọi là "tiểu đội", nhưng thành viên công khai hơn mười vạn, thành viên thống kê còn bao nhiêu, là một thế lực cực kỳ trọng lượng trong căn cứ.

Hơn nữa tác phong của tiểu đội bá đạo. Đội trưởng Mao Lập Thiết là kẻ khát m.á.u, tàn bạo. Các thành viên trướng tiêm nhiễm vốn dĩ là hạng như , đều chẳng hạng lành gì.

Tóm đây là một tổ chức quy tắc hỗn loạn, thâm độc thô bạo, thù dai nhớ lâu, thích đường tà đạo. Khổ nỗi lượng của chúng quá đông, dễ lay chuyển . Trước đây trong trận chiến suýt sụp đổ căn cứ Giang Thành, chúng đóng góp ít công sức nên coi là một trong những tiểu đội nguyên lão của căn cứ, trong chính quyền cũng chống lưng, là trung thành với một vị quan lớn.

Ôn Liên Sinh : "Nếu là chúng, chuyện khó phân tích là do các thế lực cấp cao đấu đá, là do chính tiểu đội gây chuyện."

Thấy Bạch Tiểu Hồ hiểu, giải thích: "Đội trưởng Tru Thần tiểu đội phân tích là nhân cách phản xã hội. Đội ngũ của chúng nếu bộ thì cũng nhiều kẻ khuynh hướng trả thù xã hội. Chúng thấy thái bình thịnh thế, mạt thế mới là sân khấu cuồng hoan nhất của chúng. Ở đó chúng thể g.i.ế.c ch.óc, coi thường pháp luật, tùy ý bậy, và tận hưởng đặc quyền do thực lực mang , thậm chí là chà đạp lên sinh mạng khác."

"Những kẻ như sẽ mạt thế kết thúc. Thuốc kháng cảm nhiễm xuất hiện chạm dây thần kinh của chúng. Đừng là thuê tới phá hoại, dù chúng đích tay cũng thấy lạ. Sở dĩ chúng chắc là vì đụng chạm tới Trọng Dương tiểu đội."

"Còn nếu là đấu đá chính trị... Kế hoạch tiêu diệt tang thi do Từ tướng quân đưa . Một khi tang thi ở các tỉnh lân cận quét sạch, dù chỉ là vài thành phố xung quanh, việc mở rộng căn cứ Giang Thành là điều tất yếu. Mở rộng thêm một thành phố? Hai thành phố? Hay nhiều hơn nữa? Lúc đó, chế độ xã hội sẽ đổi lớn, và Từ tướng quân - đưa quyết sách - sẽ trở thành nhà lãnh đạo tối cao."

"Mà Từ tướng quân thì trung thành tuyệt đối với Trung ương."

Bạch Tiểu Hồ: "Trung ương?"

Vạn Tá Siêu tiếp lời, mỉm : "Các căn cứ hiện nay chia hai loại chính: công lập và tư lập. Công lập là do quốc gia kiểm soát, tư lập là do cá nhân sáng lập và quản lý. Căn cứ Giang Thành thuộc loại đầu tiên, còn căn cứ Hải Thành do các đại tài phiệt thống trị là loại thứ hai."

"Từ tướng quân là quản lý một của căn cứ do Trung ương bổ nhiệm. Chỉ cần ông còn tại vị, khi căn cứ mở rộng, ông chắc chắn sẽ xin Trung ương phái nhân viên chuyên nghiệp tới tiếp quản. Các bộ phận chính phủ sẽ thiết lập mảnh đất , thứ sẽ quỹ đạo như mạt thế với tốc độ cao nhất. Nói chính xác hơn là trạng thái trật tự và lợi cho đại đa nhân dân tầng lớp . Thậm chí trong bối cảnh các căn cứ công lập khác mấy lạc quan, nơi sẽ trở thành trung tâm của cả quốc gia. Lúc đó các nhân vật lớn tụ hội, những tổ chức kiêu ngạo ương ngạnh như Tru Thần tiểu đội sớm muộn gì cũng dọn dẹp."

Bạch Tiểu Hồ đến ngẩn . Hóa trong ngoài căn cứ còn nhiều chuyện phức tạp đến thế.

Ôn Liên Sinh tiếp: "Một khi xảy tình huống như lão Vạn , đó sẽ là một cuộc thanh lọc lớn. Không chỉ Tru Thần tiểu đội, tất cả các tổ chức tư nhân đều sẽ hạn chế, giám sát, thậm chí là chỉnh đốn và giải thể. Cho nên nhiều thấy cảnh đó. Những phần lớn đều hoan nghênh t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm, nhưng quyết sách của Từ tướng quân khiến t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm mang màu sắc chính trị."

Bạch Tiểu Hồ hỏi: "Vậy còn các ngươi? Các ngươi hy vọng công lập tư lập?"

Ôn Liên Sinh và Vạn Tá Siêu . Vạn Tá Siêu : "Trước mạt thế, chúng đều là công dân thượng tôn pháp luật."

Ôn Liên Sinh thì giải thích thêm vài câu: "Nếu chúng quan tâm đến chuyện đó thì một Trọng Dương tiểu đội ' chí tiến thủ' như . Chúng quan tâm đầu là ai, chỉ cần đó đầu óc bình thường, chuyện xằng bậy là . Chúng thể sống bằng năng lượng của chính , trướng Từ tướng quân cũng , mà sang căn cứ Hải Thành cũng thế, xã hội trật tự thì càng . chung, quốc gia kiểm soát sẽ định hơn."

Bạch Tiểu Hồ hiểu . Đây chính là tâm thế của kẻ mạnh. Mặc kệ thời cuộc biến đổi, tự tin sợ hãi, trong bất kỳ cảnh nào cũng thể thích nghi .

Trước đây họ lẽ mấy ủng hộ Từ tướng quân, nhưng chủ trương tiêu diệt tang thi của ông khiến họ nghiêng về phía ông . Đó là lý do Lục Át dẫn theo hơn nửa nhân lực xuất quân.

Chuyện đấu đá của nhân loại Bạch Tiểu Hồ quản, nhưng nàng chắc chắn ủng hộ nhóm Lục Át chứ. Vậy nên xưởng d.ư.ợ.c vẫn cứ yên mà hoạt động tiếp thôi.

"Vậy chuyện ..."

"Xảy chuyện thế , Từ tướng quân sẽ còn phẫn nộ hơn cả chúng . Cứ chờ xem, của ông sắp tới cửa ."

"Vậy chính chúng ?" Bạch Tiểu Hồ vẻ cam tâm. Người bắt nạt tới tận cửa, họ thể phản kích?

"Ngươi gì?"

Bạch Tiểu Hồ trả lời. Nàng bế con gà ma lớn tròn vo lên, chân là con mèo trắng lớn đang ngửa đầu nàng với đôi mắt sáng quắc. Nàng chọc chọc cái tai nhọn của nó, trong lòng thầm nghĩ: Dám tới khiêu khích thì chắc chắn đáp lễ chứ!

Đại ca , thất lễ...

Không lâu , Từ tướng quân quả nhiên phái tới.

Mấy chiếc xe quân sự chạy , một hàng sĩ quan khí thế khiếp bước xuống. Những bắt đầu điều tra và thẩm vấn tù binh.

Rất nhanh, họ mang năm kẻ của Tru Thần tiểu đội . Còn nhóm Tiêu Tân Dân thì để cho Bạch Thủ tiểu đội tự xử lý. Qua điều tra, nhóm đó thực sự chỉ định trộm lá cây, tính chất quá nghiêm trọng. Để cho Bạch Thủ tiểu đội xử lý cũng là một cách Từ tướng quân tôn trọng và bày tỏ thiện chí với họ.

Tiêu Tân Dân và đồng bọn tin thì thở phào nhẹ nhõm. Rơi tay chính quyền thì đúng là xong đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-39.html.]

Tiêu Tân Dân và các em nhốt trong kho nhỏ. Hắn còn an ủi : "Không , chúng cũng gì mà, họ sẽ sớm thả chúng thôi."

Lần tuy trắng tay, em thương ít, nhưng nghĩ tới t.h.ả.m cảnh của năm kẻ , Tiêu Tân Dân thấy cân bằng. Hắn thầm nghĩ may mà trình độ của đủ, nếu điện cho thành thế thì đúng là t.h.ả.m.

"Xoảng", cửa kho mở . Tiêu Tân Dân bước , chẳng cần là ai, cứ nhận xin tha , bảo rằng tùy ý họ xử phạt, thái độ nhận vô cùng thành khẩn.

Người tới hắc hắc : "Tùy ý chúng xử phạt ?"

Tiêu Tân Dân vội đáp: " đúng đúng, chúng thể việc cho các vị, chạy vặt cũng , đ.á.n.h mắng gì cũng ."

"Đánh mắng thì cần, cứ để Thủ Vệ đằng nhà chúng luyện tay chút là ."

Thủ vệ... đằng? Thứ gì ?

Thế là mấy ngày đó, xung quanh nông trường xưởng d.ư.ợ.c luôn vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Nhóm Tiêu Tân Dân bắt liên tục khiêu chiến hàng rào Thủ Vệ đằng. Bất kể họ cẩn thận thế nào, tư thế kỳ quái , kết quả đều là phát hiện và quấn c.h.ặ.t, dù dùng dị năng hệ phong định bay qua cũng dây leo kéo xuống từ giữa trung, quấn thành bánh chưng.

Đội hộ vệ của Bạch Thủ tiểu đội qua những thất bại t.h.ả.m hại của họ mà càng thêm hiểu rõ Thủ Vệ đằng là một bạn đồng hành ưu tú đến mức nào.

Bên là tận dụng phế thải, bên Bạch Tiểu Hồ vẫn nguôi ý định trả thù.

Kẻ ủy thác Tiêu Tân Dân tới trộm lá là một tổ chức nhỏ vô danh. Nàng trực tiếp ủy thác của Trọng Dương tiểu đội tới tận cửa cho một bài học và đe dọa. Còn Tru Thần tiểu đội thì thể đơn giản như .

Nàng đại buổi tối ngủ, dẫn theo một gà một mèo thám thính địa hình, tìm hiểu sơ bộ nơi tụ tập và phạm vi hoạt động của Tru Thần tiểu đội, đó tìm kiếm đồ dùng trong gian.

Vài ngày , cuối cùng nàng cũng chế một thứ . Một buổi tối nàng ngoài, bỏ thứ đó nguồn nước uống của chúng.

"Xong , thôi." Bạch Tiểu Hồ vỗ tay, tâm tình dẫn theo hai trợ thủ nhỏ báo tin cho , khoác bóng đêm băng qua hơn nửa căn cứ, lặng lẽ về khu 3.

Trong bóng tối, căn cứ vẻ cực kỳ rộng lớn. Có nơi tĩnh lặng như tờ, nơi ồn ào náo nhiệt. Bạch Tiểu Hồ bỗng dừng một mái nhà, xa mảnh đất mờ ảo .

Một lát nàng xuống vuốt ve cổ con mèo béo, cho nó một con cá nhỏ, lẩm bẩm: "Chẳng chủ nhân ngươi giờ đang gì? Giá mà xe của các ngươi đáng sợ thế thì , thể cùng . Hay là chúng tìm nhé?"

Sau khi cơn hổ qua , lòng Bạch Tiểu Hồ càng thêm trống trải, còn lo Lục Át sẽ gặp chuyện, đó là cái đuôi của nàng mà!

lúc đang ở chứ?

Nàng nghĩ một lát, xếp bằng mái nhà, lấy điện thoại mở ứng dụng trò chuyện. Trong nhóm ít tin nhắn , nàng xem qua một lượt thấy gì quan trọng, liền thoát và nhấn ảnh đại diện của Lục Át.

Ảnh đại diện của Lục Át là hình mặc định của hệ thống, một nhân vật hoạt hình tóc xanh. Có thể thấy gã chẳng mấy khi dùng ứng dụng , đến ảnh đại diện cũng thèm đổi. Ảnh của nàng thì đổi thành hình Mông Mông .

Sau khi kết bạn với Lục Át, nàng vẫn liên lạc với qua đây bao giờ. Suy nghĩ hồi lâu, nàng gõ từng chữ một: "Đang ?"

Mãi thấy trả lời. Bạch Tiểu Hồ chợt nhớ , tín hiệu điện thoại phạm vi hữu hạn, Lục Át giờ chắc đang ở Đồng Thành, chắc chắn nhận tin nhắn.

Nàng gãi đầu, nghĩ một kế. Nàng gỡ sợi dây buộc tóc hình hồ ly nhỏ bên hông xuống, nhịn đau nhổ một sợi lông, vò vò trong tay nhẹ nhàng thổi một cái. Sợi lông bay về phía điện thoại, tan như sương mù hòa trong máy.

Nàng tủm tỉm xoa đầu gối. Cái chắc là nhận chứ, đây là đại pháp đưa tin, còn thêm công lực của một sợi lông của nàng nữa, chắc chắn là mà!...

Lục Át xuất phát bốn ngày.

Một ngày dành cho việc di chuyển, ba ngày còn là đấu trí đấu dũng với tang thi ở Đồng Thành.

Tang thi ở Đồng Thành tiêu diệt hơn nửa, nhưng vì hơn nửa năm sống, thành phố bê tông nơi nơi tràn ngập mùi t.ử khí thối rữa. Hơn 30 vạn đổ cũng mang bao nhiêu .

Vào ban đêm, thành phố càng thêm hoang vắng rách nát, tiếng tang thi gào rú vang lên từng đợt.

"Các xem, việc tái thiết thành phố sẽ mất bao lâu?"

"Thế còn chán. Những thành phố dùng hỏa lực mạnh để đ.á.n.h tang thi hồi đầu mạt thế mới t.h.ả.m. ở đây mà, chỉ riêng khâu dọn dẹp cũng đủ mệt ."

"Dù cũng chẳng tới Đồng Thành sống , như thành phố ma . Ở Giang Thành vẫn hơn."

"Thôi, đừng nữa, mau ngủ , chẳng lúc nào dậy ."

Ban đêm là lúc tang thi hoạt động mạnh, con hạn chế nhiều nên họ thường tránh giao chiến, tìm nơi thích hợp để nghỉ ngơi.

Đây là điểm dừng chân tạm thời của riêng Trọng Dương tiểu đội. Mọi tụ tập trong vài căn nhà lớn. Sau một hồi xì xào bàn tán, những nghỉ ngơi nhanh ch.óng chìm giấc ngủ, còn những trực đêm tuần tra vẫn đang cảnh giác xung quanh.

Lục Át kiểm tra khâu phòng thủ xung quanh một lượt, xác định vấn đề gì mới lấy máy truyền tin .

Khoảng cách quá xa, nhận tín hiệu từ Giang Thành, điện thoại cũng ở trạng thái dịch vụ.

Hắn đang định cất thì máy bỗng rung lên. Bạch Tiểu Hồ - để chế độ quan tâm đặc biệt - gửi tin nhắn tới.

Hắn kinh ngạc mở .

—— Đang ?

Lục Át lập tức ngẩng đầu quanh nhưng thấy gì. Nhìn điện thoại, rõ ràng vẫn là trạng thái dịch vụ. Hắn lập tức gõ chữ: "Tiểu Hồ là ngươi ? Ngươi đang ở ?"

Bạch Tiểu Hồ thấy câu trả lời thì đắc ý . Nàng đúng là thiên tài, nghĩ cách dùng pháp đưa tin lên điện thoại, thành công thật.

Nàng gõ: "Ta ở trong căn cứ nha. Có thấy lạ vì thể gửi tin nhắn cho ngươi ? Ta cách của mà!"

Nàng còn tìm một lúc gửi thêm một biểu tượng mặt qua.

Lục Át thấy câu và mặt thì nhịn mỉm . Cũng lạ, nàng là thể lặng lẽ leo lên tầng 24 mà. Hắn sang một bên xuống, trả lời: " , ngươi chính là thể lặng lẽ leo lên tầng 24."

Bạch Tiểu Hồ xị mặt xuống. Có thể đừng nhắc chuyện đó .

Nàng gõ: "Nói cũng , nếu ngươi định dắt lối bên trong tòa nhà thì phát hiện !"

Nàng đó mới nhớ , thể về theo lối cửa sổ. Đại buổi tối, thêm cái thủ thuật che mắt thì chẳng ai phát hiện nàng tới, càng đụng Dư Cẩn và Lâm Đào.

Lục Át ba dấu chấm than , khẽ nhướng mày. Nàng dùng dấu câu để biểu đạt cảm xúc thành thạo , chẳng cần cũng chắc chắn là do Phan Cốc dạy.

Nghĩ tới vẻ lúng túng và đôi má ửng đỏ của nàng tối hôm đó, lòng rung động, gõ chữ: "Ta sai ."

Khoảng cách xa xôi, qua màn hình điện thoại, dường như những lời cần quá giữ kẽ, những cảm xúc cần quá kìm nén.

Nếu là mặt đối mặt, chắc chắn sẽ lời .

Bạch Tiểu Hồ chắc cũng sẽ nhắc chuyện đêm đó.

Bạch Tiểu Hồ ba chữ "Ta sai ", chút ngẩn ngơ. Rõ ràng là ba chữ vô hồn màn hình, nhưng nàng dường như thể tưởng tượng dáng vẻ khi câu . Có lẽ là đang , lẽ là chút bất đắc dĩ, lẽ là vẻ mặt dung túng.

Bạch Tiểu Hồ cảm thấy má bắt đầu nóng lên. Xung quanh tối đen như mực, chỉ màn hình điện thoại phản chiếu mờ ảo gương mặt nàng với vệt đỏ ửng nhàn nhạt.

"Xong , hỏng ?"

Nàng ôm mặt lẩm bẩm một , khiến hai cái gã béo đều đầu .

Nàng ấn đầu chúng xuống: "Đừng !"

Sau đó gõ chữ đ.á.n.h trống lảng: "Ngươi vẫn đang gì mà? Muộn thế ngủ ?"

Kết quả gửi mãi thấy trả lời.

Bạch Tiểu Hồ nhíu mày.

Lục Át cũng đang nhíu mày. Hắn mãi nhận hồi âm nên gõ chữ: "Muộn thế vẫn ngủ ?"

Kết quả tin gửi , một dấu chấm than màu đỏ hiện lên bên cạnh, kèm theo dòng chữ nhỏ: "Gửi tin nhắn thất bại."

Mất tín hiệu ?

Bạch Tiểu Hồ cũng nhận , chẳng lẽ pháp đưa tin mất hiệu lực ? Không thể nào, mới vài câu, đầy một phút mà!

Nàng nhổ thêm một sợi lông, thi pháp tương tự.

Lần bên gửi qua một câu thuận lợi: "Muộn thế vẫn ngủ ?"

Lục Át bên cũng nhận câu hỏi đó của Bạch Tiểu Hồ.

Hắn nghĩ một lát, kể vắn tắt chuyện mấy ngày qua. Ba ngày tới Đồng Thành, chuyện thuận lợi, việc tiêu diệt tang thi cũng suôn sẻ, hiện đang nghỉ ngơi.

Bạch Tiểu Hồ tranh thủ giải thích rằng nàng thể duy trì tín hiệu lâu . Còn tại ngủ? Nàng ngẩng đầu bầu trời đêm, vầng trăng khuyết đáng thương mây che khuất, chỉ lộ chút ánh sáng mờ nhạt. Nàng gõ chữ: "Ra ngoài ngắm trăng nha."

Cùng lúc đó, câu trả lời của Lục Át cũng tới. Nàng xem qua một lượt trả lời: "Vậy ngươi nghỉ ngơi cho , chú ý an , tán gẫu nữa!"

Nàng còn gửi thêm một biểu tượng hồ ly nhỏ chui chăn ngủ.

Tiếc là đây là hồ ly đỏ, nàng tìm thấy biểu tượng hồ ly trắng, nhưng hồ ly đỏ cũng béo tròn đáng yêu lắm!

Nàng mãn nguyện cất điện thoại . Ơ, ban đầu liên lạc với Lục Át là định hỏi gì nhỉ? Thôi kệ . Nàng với hai đứa nhỏ: "Đi thôi, chúng về ngủ!"

Lục Át con hồ ly đỏ ngây ngô một lúc lâu, khóe miệng gợi lên nụ . Hắn ngẩng đầu bóng đêm đen kịt bên ngoài, trăng, bên Giang Thành thể thấy trăng ?

Hắn lướt ngón tay, mãi mới tìm một biểu tượng "ngủ ngon" sẵn trong ứng dụng để gửi , kết quả dấu chấm than đỏ hiện lên, gửi thất bại.

Hắn thầm tiếc nuối, nhưng tâm trạng vẫn , đôi mắt tràn đầy vẻ dịu dàng.

"Lão đại..." Dư Cẩn định báo cáo tình hình, thấy lão đại nhà tựa tường, một chân co lên, vẻ mặt ngọt ngào (? ) điện thoại, kinh ngạc vô cùng.

Lần ngoài, tuy ít mang điện thoại nhưng chủ yếu là để xem bản đồ điện t.ử khi tiện lật bản đồ giấy, hoặc để chụp ảnh thôi. Một là tín hiệu, hai là áp lực nhiệm vụ lớn nên chẳng ai chơi trò chơi cả. Vậy mà vị lão đại hầu như chẳng bao giờ chạm điện thoại của họ đang với cái điện thoại đêm hôm thế ?

Giống hệt mấy gã thanh niên tục khí đang yêu đương, nhắn tin nhảm nhí với bạn gái hàng giờ liền.

Gương mặt hung tợn của Dư Cẩn hiện lên vẻ hóng hớt cực độ.

Ngay đó thu biểu cảm, vì Lục Át cất điện thoại, vẻ mặt trầm tĩnh qua: "Chuyện gì?"

"Phát hiện tang thi hoạt động ở hướng đông bắc." Dư Cẩn nghiêm túc .

Lục Át dậy: "Đi xem."

 

 

Loading...