Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:49:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Át đương nhiên cho rằng cá khô là do con mèo béo ăn vụng.

Bạch Tiểu Hồ rõ ràng rằng cá khô đó là phơi cho . Tuy thứ gì quá ghê gớm, nhưng cũng thể để đối tượng khác ăn mà sự đồng ý của , dù đối tượng đó là mèo của chăng nữa.

Xâu chuỗi chuyện , ngoài việc con mèo đó chạy tới ăn vụng thì còn khả năng nào khác?

Thật sự tóm con mèo đó đ.á.n.h cho một trận.

Bạch Tiểu Hồ thấy Lục Át tới, tóc tai xõa xượi chạy từ trong phòng : "Ngươi tới !"

Quả nhiên sức hấp dẫn của cá thật lớn. Người dạo ban ngày cũng tới, buổi tối cũng tới. Nếu giữa họ cái gọi là "điểm mật" như trong trò chơi, thì lúc điểm mật chắc chắn đang tăng vọt sắp đầy !

Lục Át liền hỏi: "Hai ngày nay ngươi thấy một con mèo ? Mèo mướp trắng, lưng vân xám, nặng hơn 15 ký."

Bạch Tiểu Hồ ngẩn . Đương nhiên là thấy , đó chẳng là ngươi ? ở đây tiện ? Còn ít ở đây mà.

Nàng rõ nguyên do, ngơ ngác gật đầu: "Có thấy nha."

Lục Át thở dài, quả nhiên: "Làm phiền ngươi ."

Thời Tiễn từ trong phòng , tay cầm chiếc lược, với Bạch Tiểu Hồ: "Chải đầu cho gọn gàng ."

Lục Át nhận tới quá sớm. Hắn Bạch Tiểu Hồ tối qua chơi với mèo quá muộn nên hôm nay dậy trễ. Hắn nghiêng : "Lát nữa qua."

Hiện tại bắt mèo.

Nhìn sải bước rời , vẻ mặt dường như chút tức giận nhưng giống như đang giận ai ở đây, chỉ là áp suất quanh thấp, Bạch Tiểu Hồ chút mờ mịt.

Chỉ chạy tới hỏi một câu như thôi ? Nàng thấy mèo , còn ?

dáng vẻ dường như thật sự gì cả. Chẳng lẽ , ký ức khi biến thành mèo? Hay là việc biến thành mèo của là vô thức, kiểu như đang ngủ thì biến thành mèo, dạo tới chỗ nàng, xong về ngủ tiếp tự động biến thành ? Đoạn ký ức ở giữa trống ?

Triệu chứng gọi là gì nhỉ? , ở nhân loại hình như gọi là mộng du, Lục Át thì đặc biệt hơn, mộng du còn biến thành mèo!

Nghĩ thật đáng sợ. Lúc biến thành mèo ngoài, lỡ gặp thì ? Lỡ lạc thì ? Lỡ phát hiện bí mật biến thì ?

Lại lỡ như, lỡ như ngủ quên ở bên ngoài, sáng hôm tỉnh chẳng sẽ trần truồng quần áo mặc ?

Càng nghĩ chân mày nàng càng nhíu c.h.ặ.t. Thời Tiễn thấy lạ hỏi: "Ngươi ? Có chuyện gì phiền lòng ?"

Bạch Tiểu Hồ thở dài: "Có chứ, nhưng thể . Phiền não của tinh quái các ngươi hiểu ."

Nàng càng thêm thương xót Lục Át. Làm thì ruột bỏ rơi, tinh quái thì mắc cái tật thể khống chế , quả thực là một chữ "thảm".

Thế là nàng chuẩn thêm nhiều cá lớn cá nhỏ, định bụng an ủi tâm hồn tổn thương của .

Kết quả chờ mãi, chờ mãi, cái "lát nữa qua" vẫn thấy .

Nói cũng , Lục Át khỏi cửa hàng gia cụ vốn định bắt mèo, nhưng máy truyền tin điện thoại gọi tới. Từ tướng quân triệu tập thủ lĩnh các thế lực lớn nhỏ trong căn cứ họp gấp.

Thế là đành tạm hoãn kế hoạch bắt mèo.

Bạch Tiểu Hồ vốn chuyện , nhưng Ôn Liên Sinh với nàng rằng trưởng quan tối cao của căn cứ mời phụ trách Bạch Thủ tiểu đội họp, hỏi nàng để .

Bạch Tiểu Hồ : "Đương nhiên là ngươi . Mà chuyện gì , nguy hiểm ? Nếu nguy hiểm thì để cho."

Ôn Liên Sinh mỉm : "Không nguy hiểm , chắc là phía căn cứ động thái lớn, cần nhiều t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm hơn để hỗ trợ thôi. Lục Át và các đội trưởng khác đều mời."

Nghe thấy Lục Át cũng , Bạch Tiểu Hồ liền yên tâm, nhưng vẫn bảo Ôn Liên Sinh mang theo vài .

Lịch trình mỗi sáng của Ôn Liên Sinh là qua xưởng d.ư.ợ.c xem xét, hôm nay bận họp nên , Bạch Tiểu Hồ liền tự qua đó xem.

Nàng thường xuyên sang bờ bên sông. Phòng thủ bên nghiêm ngặt hơn bên cửa hàng gia cụ nhiều. Xung quanh xưởng d.ư.ợ.c chỉ canh gác nghiêm ngặt mà camera các loại cũng thiếu. Còn khu trồng trọt Lôi Công thụ và Ớt Cay hoa ( gọi đơn giản là nông trường) thì bao quanh bởi hàng rào tre và lưới sắt cao v.út, cứ một đoạn tuần tra qua , còn cả máy bay lái bay lượn đầu.

Bạch Tiểu Hồ thực đầu tiên bên gắt như , thấy lạ: "Cần gì khoa trương thế chứ? Còn ai tới trộm cây trộm hoa thành?"

Trương Mãnh - gã đội trưởng hộ vệ to con khổ: "Không phòng , chủ yếu là phòng chim ch.óc và các loài động vật nhỏ thôi. Trước đây con chim bay rừng Lôi Công, cô lúc đó thế nào ? Cả cánh rừng đồng thời phóng điện, dọa chúng một trận hú vía. May mà chỉ phóng một lát, nhưng lá cây xỉn màu hẳn , tốn bao nhiêu năng lượng đấy!"

Giọng điệu đầy vẻ xót xa.

Bạch Tiểu Hồ nhớ , đúng là chuyện đó. Lúc Ôn Liên Sinh còn tới hỏi nàng nguyên nhân, nàng để tâm, bảo Lôi Công thụ mà, lúc rảnh rỗi cũng thích phóng điện chơi, thứ gì xâm nhập địa bàn là chúng sẽ phóng điện tấn công ngay, tính tình nóng nảy lắm.

Chẳng qua nàng , chuyện đó ở đây đều trông gà hóa cuốc, sợ đám Lôi Công thụ phóng điện quá nhiều sẽ lớn nổi.

Bạch Tiểu Hồ lúc liền : "Không , để chúng phóng điện cũng chẳng , tâm trạng thì chúng mới lớn nhanh . Xung quanh cũng cần canh gác kỹ thế , trồng thêm loại cây khác hàng rào là ."

Nàng phóng tầm mắt quanh. Khu vực vốn cũng nhà lầu, nhưng là loại nhà thấp tầng, nối liền với những mảnh ruộng hoang rộng lớn. So với đường Dương An bên sông thì nơi chút cảm giác nông thôn lạc hậu.

Vì họ xây xưởng d.ư.ợ.c và nông trường nên một loạt nhà cửa phá dỡ san bằng. Lúc ở phía xa vẫn còn một ngôi nhà đang trong quá trình dỡ bỏ.

Bạch Tiểu Hồ nghĩ, thể gộp luôn cả khu đó để mở rộng quy mô nông trường. Trồng cây gì nhỉ? Trồng Hồng trái cây thụ , dù Hồng trái cây nàng cũng định dùng phúc lợi phát lương, cứ lấy mãi từ trong gian cũng tiện lắm.

Trong khi Lôi Công thụ thể dùng sấm sét để nuôi, Ớt Cay hoa dùng lửa để dưỡng, thì Hồng trái cây thụ cần linh khí thực sự để sinh trưởng.

Vậy thì sửa đổi bộ môi trường . Đào một con suối, một cái ao, bỏ linh thạch nguồn suối và ao, tự nhiên sẽ "nước linh tuyền phiên bản nhái". Dùng nước linh tuyền đó tưới cho Hồng trái cây thụ là thể mọc những quả Hồng mọng nước !

Chỉ là linh thạch chứa đựng linh khí khổng lồ, lúc nàng vẫn thể lấy khỏi gian, hơn nữa nàng còn xem xét kỹ địa hình để chọn nơi đào suối.

Bạch Tiểu Hồ quanh quất tính toán, đó cảm thấy đau đầu quá, thôi thì đợi Ôn Liên Sinh về bảo giúp tham mưu !

Còn chuyện canh gác cũng nghĩ cách giảm bớt gánh nặng, cứ như hiện tại thì vất vả quá. Ở nơi cũ của nàng, chỉ cần một cái cấm chế, một trận pháp một kết giới là thể khiến thể gần nửa bước.

Đương nhiên nàng bản lĩnh đó, nhưng nàng giới t.ử gian mà! Bên trong đồ thiếu.

Nàng bắt đầu tìm kiếm trong giới t.ử gian.

Trong lúc nàng đang tìm kiếm, ở phía xa, trong đám công nhân dỡ nhà, kẻ đang âm thầm quan sát bên .

Trong đó, một kẻ đội chiếc mũ bảo hộ bẩn thỉu nứt nẻ vài đường mạng nhện khẽ : "Tiêu ca, ?"

Kẻ đáp: "Tòa nhà thấp quá, chẳng thấy tình hình trong nông trường thế nào cả. canh gác nghiêm ngặt là thật, dễ ăn !"

"Vậy... chúng bỏ cuộc ?"

"Ngu xuẩn! Mày nếu thành nhiệm vụ ủy thác , em đủ ăn trong bao lâu ? Chỉ cần một chiếc lá thôi, một chiếc là đủ . Trộm xong là chuồn ngay, tốn bao nhiêu công sức ? Mà đòi bỏ cuộc!"

Tiêu ca trực tiếp gõ một cái đầu đàn em.

Tên đàn em đỡ chiếc mũ bảo hộ đ.á.n.h lệch xuống che cả mặt: "Vậy... khi nào chúng tay?"

Nói đến chuyện , Tiêu ca cũng bí lù. Hắn khi nào tay , cũng chẳng manh mối gì cả!

"Không... vội, quan sát thêm ."

Cái sự " vội" kéo dài tới tận buổi chiều, khi Lục Át và Ôn Liên Sinh về mà bọn chúng vẫn dám động thủ.

Bạch Tiểu Hồ thì mục đích cuộc họp của hai : "Muốn chủ động xuất kích tiêu diệt tang thi ?"

" . Trước đây căn cứ co cụm là vì cái giá trả khi đối đầu với tang thi quá lớn. giờ t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm, cảm nhiễm cũng c.h.ế.t, nên Từ tướng quân lấy Giang Thành trung tâm, quét sạch tang thi ở các thành phố lân cận." Ôn Liên Sinh giải thích.

Bạch Tiểu Hồ gật đầu, qua thì đây là chuyện .

Ôn Liên Sinh : "Chỉ là việc đòi hỏi chúng sản xuất nhiều t.h.u.ố.c hơn. Phía căn cứ hy vọng thể thu mua với giá giảm 30%, vẫn trả lời. Nguồn cung nguyên liệu của cô đáp ứng ?"

Bạch Tiểu Hồ : "Có thể đáp ứng ."

Ôn Liên Sinh mỉm : "Ý tưởng của là, cô cứ cung ứng vài ngày. Lá cây nông trường của chúng và bên Trọng Dương tiểu đội cũng sắp thu hoạch . Còn kế hoạch bán cây giống đây, chúng thể đẩy sớm lên, để khác trồng chúng thu mua với giá nhất định, chế thành nước t.h.u.ố.c bán cho căn cứ."

Bạch Tiểu Hồ gật đầu: "Ta cũng ." Sau đó nàng nhắc đến chuyện trồng Hồng trái cây thụ và đào suối, ao. Còn chuyện linh thạch nàng vẫn , dù linh thạch vẫn lấy .

Chuyện trồng cây thì Ôn Liên Sinh tán thành, còn suối và ao thì Ôn Liên Sinh hiểu là đào giếng và đào hố nước, chuyện thành vấn đề.

Bạch Thủ tiểu đội lập tức bận rộn hẳn lên, thêm nhiều nhân lực huy động sản xuất.

Bên Trọng Dương tiểu đội cũng đang họp.

Lục Át vẽ bản đồ các tỉnh thành lên bảng đen.

"Mục tiêu đầu tiên của căn cứ là Đồng Thành, thành phố giáp ranh với Giang Thành. Những con tang thi rải rác ở Giang Thành hiện nay chủ yếu đến từ Đồng Thành. Sau gần nửa năm tiêu hao, Đồng Thành hiện còn hai triệu tang thi. Căn cứ dự định phái 30 vạn binh lực tới đó. Trọng Dương tiểu đội chúng sẽ hợp tác phối hợp với Thắng Thiên tiểu đội, Phi Ưng tiểu đội và Lôi Đình tiểu đội."

Dưới Dư Cẩn giơ tay: "30 vạn quân đội cộng thêm bốn tiểu đội, nhiều như đổ Đồng Thành, lúc đó áp lực của chúng chỉ đến từ tang thi ở Đồng Thành, mà tang thi ở các thành phố lân cận như Việt Thành, Ninh Thành chắc chắn cũng sẽ đổ xô tới."

Tang thi là thứ yên một chỗ cho đ.á.n.h. Nơi nào mùi là chúng đổ tới đó. Đây cũng là lý do vì tang thi ở Giang Thành quét sạch hết đến khác mà vẫn cứ lảng vảng đầy rẫy. Và cũng là lý do tại căn cứ Giang Thành đây dám động thủ mạnh với tang thi ở các thành phố xung quanh, vì dễ rơi thế lưỡng đầu thọ địch, biển thây bao vây.

Lục Át : " . Cho nên, cánh quân thứ hai sẽ tới chi viện khi chúng xuất phát năm ngày, mang theo lô t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm mới nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-37.html.]

Các thành viên . Vạn Tá Siêu đẩy gọng kính : "Vậy vấn đề cuối cùng là, Từ tướng quân thực sự quyền kiểm soát mạnh mẽ đối với quân đội ?"

Lỡ như lúc đó xảy chuyện gì, hoặc kẻ ngáng chân khiến viện quân tới kịp, hậu cần vấn đề, họ dễ vây khốn.

thì chính quyền và quân đội ở căn cứ Giang Thành cũng là một khối thống nhất.

Lục Át uống một ngụm nước, nhạt nhẽo : "Ta thể đảm bảo. hành động chúng bắt buộc tham gia. Cho nên lúc đó một nửa nhân lực sẽ xuất động, đích dẫn đội. Vạn Tá Siêu dẫn còn trấn giữ đại bản doanh, đồng thời hỗ trợ Bạch Thủ tiểu đội sát vách. Năm ngày , các ngươi đích áp tải lô t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm mới tới."

Hắn chống tay lên mặt bàn, cúi xuống, đôi mắt thâm trầm các đội viên đang quanh bàn: "Bất kể phía căn cứ giở trò gì, chỉ cần nguồn cung t.h.u.ố.c kháng cảm nhiễm đứt đoạn, chúng sẽ cả."

"Chúng sẽ cả", dù viện quân tới kịp, dù tang thi bao vây. Đây là lời hứa của vị đội trưởng dành cho các đội viên của ...

Cuộc họp lan truyền qua các nhóm nhỏ. Phan Cốc ở sát vách cũng chuyện, kinh ngạc: "Lão đại thực sự !"

Bạch Tiểu Hồ thấy phản ứng mạnh như cũng mở điện thoại xem tin nhắn trong nhóm: "Hắn gì kỳ lạ , ngươi ngạc nhiên thế?"

Phan Cốc lộ vẻ "ngươi hiểu ": "Lục ca của chúng mà, nhẹ nhàng thì là màng danh lợi, vạn sự lo, nặng lời thì giống như lãnh cảm , cái gì cũng chẳng màng. Hắn bao giờ câu 'hành động chúng bắt buộc tham gia', cũng từng yêu cầu quá nhiều với . thái độ của tích cực quá!"

Bạch Tiểu Hồ suy nghĩ một chút: "Chắc là vì chuyện quan trọng ."

việc tiêu diệt tang thi ý nghĩa trọng đại với thể nhân loại sống sót. Nghe tin căn cứ chủ động xuất kích Đồng Thành, cả căn cứ đều vui mừng. Điều nghĩa là nhân loại chính thức thổi hồi kèn tiến công đầu tiên tang thi.

Còn , tang thi hết là mạt thế kết thúc, họ sẽ sớm cuộc sống như đây.

Phan Cốc nghĩ cũng đúng.

Bạch Tiểu Hồ : "Ngươi cũng ? Đi , chỗ việc gì cho ngươi ."

Phan Cốc tức khắc lóc t.h.ả.m thiết: "Tiểu Hồ, cô thế mà chỗ cô việc gì cho . cứ tưởng vị trí của trong lòng cô nặng ngàn cân, mà cô thể tùy tiện vứt bỏ như ." Sắc mặt đột nhiên nghiêm , giọng điệu cũng đổi, "Không, thể rời xa cô. Bảo vệ cô là chức trách cả đời của , dù trời sập xuống cũng thể khiến rời nửa bước."

Bạch Tiểu Hồ: "..." Cái đồ diễn sâu .

Nàng sang hỏi Thời Tiễn: "Ngươi ? Nghe trong kế hoạch đại bao vây tiễu trừ , lập công bao nhiêu sẽ liên quan trực tiếp đến địa vị trong căn cứ khi mở rộng, thậm chí là trong trật tự mới mạt thế."

Thời Tiễn bình tĩnh đáp: "Địa vị cao đến mấy thì nhiều lợi lộc bằng ở bên cạnh ngươi ?"

Hồng trái cây cũng ăn ? Nước linh tuyền giàu năng lượng cũng uống nước lọc ? Hôm nay món cá , mai món cá , ăn là ăn ?

Quan trọng nhất là, mỹ nhân như thế , đổi chỗ khác liệu còn thấy ?

Nàng tiếp: "Hơn nữa khi bên xuất phát, chúng tăng cường phòng hơn nữa."

"Ngươi là sẽ kẻ thừa dịp bên trống trải mà tới đây gây chuyện ?"

"Rất khả năng."

Bạch Tiểu Hồ thầm nghĩ đúng , nhị ca từng , khi lớn trong nhà vắng, đám kẻ thù trộm cắp thích chọn lúc để tới cửa.

Đối với cả hai tiểu đội, Lục Át chính là trụ cột, là tâm phúc, là sự uy h.i.ế.p về vũ lực. Đương nhiên đây chỉ là đối với những kẻ chuyện. Nếu kẻ nghĩ chỗ nàng là quả hồng mềm dễ nắn, nàng chắc chắn sẽ cho chúng thế nào là trời cao đất dày...

Cánh quân xuất chinh đầu tiên sắp khởi hành. Hơn 30 vạn , ít nhất đảm bảo mỗi mang theo hai bộ kháng cảm nhiễm. Đó là 70 vạn bộ, chuẩn xong trong hai ngày. Xưởng d.ư.ợ.c bận đến phát điên. Ôn Liên Sinh chiêu mộ nhiều dị năng giả hệ lôi tới việc, còn Bạch Tiểu Hồ thì lén lút kho để lá cây Lôi Công.

Lá cây Lôi Công ở hai nơi hiện tại thu hoạch vẫn còn sớm, nên nguyên liệu giai đoạn đầu đều lấy từ chỗ Bạch Tiểu Hồ. Đồng thời nàng còn đào cây non trong sơn cốc để Ôn Liên Sinh đem bán, nên nhất thời thời gian nghĩ đến chuyện Lục Át biến thành mèo.

Còn Lục Át thì tổ chức nhân sự trong đội, họp ở căn cứ để bàn bạc kỹ lưỡng kế hoạch tác chiến, cũng rảnh tới chỗ nàng bắt mèo.

Cứ thế bận rộn qua một ngày, một ngày. 70 vạn bộ kháng cảm nhiễm cuối cùng cũng xuất kho. Ngày mai là ngày đoàn quân xuất chinh khởi hành. Bạch Tiểu Hồ mới thở phào nhẹ nhõm một chút, đó phát hiện tối qua con mèo tới.

Tối nay nàng về căn phòng nhỏ của , chuẩn sẵn cá lớn cá nhỏ để chờ mèo.

Chờ tới nửa đêm, Bạch Tiểu Hồ mơ màng sắp ngủ, con gà ma nhỏ ở đầu giường, , giờ gọi là gà ma lớn ngủ say như c.h.ế.t, hai chân chổng ngược lên trời. Cuối cùng bên ngoài cửa sổ cũng động tĩnh.

Bạch Tiểu Hồ mở mắt , đối diện với cái đầu mèo béo đang thò từ cửa sổ.

Bạch Tiểu Hồ lập tức mỉm , tới bế bụng con mèo ôm lòng: "Hai ngày nay bận lắm ? Hôm qua ăn cá, xem bụng xẹp lép . Tới đây, đây đều là chuẩn cho ngươi, mau ăn !"

Trên bàn bày vài cái đĩa, nấu chín, cá khô, nàng còn trực tiếp bắt cá sống từ gian .

Con mèo trắng kêu "miêu ô" một tiếng, cúi đầu định ăn cá sống.

Bạch Tiểu Hồ một bên quan sát nó.

Càng nàng càng thấy con mèo trắng giống Lục Át. Đương nhiên nàng nghi ngờ con mèo Lục Át, mà là nếu Lục Át ở dạng nhớ ký ức khi biến thành mèo, khi ở dạng mèo, liệu ký ức của con ?

Xem nó ăn cá điêu luyện kìa! Xem nó ăn l.i.ế.m lông tự nhiên kìa! Xem nó dùng chân gãi tai linh hoạt kìa! Lại tiếng kêu của nó xem, mềm mại nũng nịu, đây mà là tiếng kêu Lục Át thể phát !

Ai, nàng đây phát hiện nhỉ, đây là một con mèo ký ức con , thiên tính bộc lộ chút che giấu.

Bạch Tiểu Hồ càng thêm yêu thương nó, nhẹ nhàng vuốt ve: "Ngươi xem, ngày mai ngươi xuất phát , nếu ở bên ngoài cũng mắc cái tật thì ? Bên ngoài nguy hiểm trùng trùng, chỗ nghỉ ngơi khi cũng chẳng , mặt bao nhiêu mà biến thành mèo thì thế nào? Hoặc là biến thành mèo chạy lung tung tang thi bắt nạt thì ?"

Bạch Tiểu Hồ càng nghĩ càng lo lắng. Tuy Lục Át dường như nhận thức vấn đề biến hình của , nhưng chắc cách giải quyết!

Nàng thầm nghĩ chuyện với một chút, nếu thật sự khống chế bản , thì hoặc là bảo đừng , hoặc là nàng theo !

Sau khi hạ quyết tâm, chờ con mèo ăn no, chơi với nó một lát, thấy nó chui cửa sổ như thường lệ, Bạch Tiểu Hồ liền lặng lẽ bám theo.

Với tu vi của nàng, việc theo dõi một con mèo là quá dễ dàng. Nàng thấy nó nhảy sang bên cạnh, leo lên tường tòa nhà văn phòng, cứ thế bốn chân bám tường chậm rãi bò lên tầng cao nhất.

Phòng của Lục Át ở tầng cao nhất.

Bạch Tiểu Hồ thở dài, quả nhiên là mà!

Nàng thi triển Khinh Thân Quyết, mũi chân khẽ điểm xuống đất, cả nhẹ nhàng bay lên.

Lúc nàng đang mặc váy ngủ, một chiếc váy liền màu trắng tinh khôi, tóc xõa dài. Nếu ai thấy, chắc chắn sẽ bóng trắng tóc đen dọa cho khiếp vía, nhưng nàng dùng thủ thuật che mắt, dù cũng thấy nàng.

Nàng tới bên cửa sổ nơi con mèo trắng chui , nhẹ nhàng nhảy trong.

Tòa nhà văn phòng vốn dùng để việc, Lục Át chiếm giữ tòa nhà mới cải tạo thành các phòng ngủ, nhưng so với bên khách sạn thì vẻ đơn sơ hơn nhiều.

Sàn đá cẩm thạch, một chiếc giường, một cái bàn, một phòng tắm ngăn cách, bài trí vô cùng đơn giản. Trên một cây cột dựa tường treo vài bộ quần áo, đến cái tủ quần áo cũng .

Ánh mắt Bạch Tiểu Hồ dừng giường, chăn gối xộc xệch, lúc con mèo trắng đang lăn lộn đó.

Bạch Tiểu Hồ cái bộ dạng ngốc nghếch của nó, ánh mắt càng thêm ôn nhu. Ai mà ngờ Lục Át khi biến thành mèo một mặt ngốc nghếch đáng yêu thế chứ?

Nàng tới ôm lấy con mèo: "Đáng thương cho Lục Át quá !"

Con mèo đang mải mê cọ ga giường để lưu thở của chủ nhân hòng tiếp tục lừa cá ăn bỗng cứng đờ , kinh hãi tột độ, lông dựng cả lên, thể tin nổi đầu nàng. Hai con mắt vàng cam trợn trừng, miệng há hốc trông thật buồn .

Nàng nàng nàng nàng tới đây?!

Mèo sắp lộ tẩy ?

Lộ tẩy thì còn lừa cá khô nhỏ ăn nữa ?

Mèo chỉ kiếm miếng ăn thôi mà, khó khăn quá !

Bạch Tiểu Hồ hiểu lầm sự kinh hãi của nó thành nỗi sợ hãi, vuốt đầu nó dịu dàng an ủi: "Không , , sẽ bí mật của ngươi , đừng sợ nhé."

Khựng một chút, nàng bỗng cảm thấy gì đó đúng. Nếu mèo ký ức của con , tại tối đầu tiên nàng hỏi nó Lục Át , nó khẳng định bằng cách đưa chân và nháy mắt?

Hơn nữa nếu nàng nó là Lục Át, việc nàng tìm tới phòng nó cũng là chuyện sớm muộn, cần kinh hãi sợ hãi như thể hiện trường lột mặt nạ thế ?

Dường như gì đó khớp nha!

Bạch Tiểu Hồ xếp bằng giường, ôm con mèo trong lòng, một tay vô thức gãi cằm nó, vẻ mặt đầy suy tư. Chưa kịp nghĩ thông suốt, cửa phòng tắm bên cạnh đột nhiên "rắc" một tiếng mở , ánh đèn vàng nhạt cùng nước mờ ảo lập tức tràn ngoài.

Ơ, trong phòng còn khác!

Bạch Tiểu Hồ vốn đang dồn hết tâm trí con mèo bỗng đầu , thấy một đàn ông để trần , tóc vẫn còn nhỏ nước bước từ phòng tắm.

Bốn mắt , Bạch Tiểu Hồ trợn mắt há hốc mồm, Lục Át thì hình tại chỗ.

Không khí trong phòng dường như cũng dọa cho c.h.ế.t lặng, yên tĩnh đến đáng sợ.

Một giọt nước từ ngọn tóc đàn ông lăn dọc theo gương mặt góc cạnh, rơi xuống n.g.ự.c, vỡ tan tành.

Lục Át đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng vươn tay chộp lấy chiếc áo gió vắt ghế với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, khoác lên , kinh hãi hỏi Bạch Tiểu Hồ: "Sao ngươi ở đây?!"

Lục Át: Hiện tại tiểu cô nương đáng sợ ?!

Bạch Tiểu Hồ: Ta là ai, đang ở , tình huống hiện tại là thế nào?

 

 

Loading...