Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:49:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa phòng họp mở , nối đuôi , vẻ mặt ai nấy đều khó coi.

Đợi hết, Ôn Liên Sinh mới từ bên trong bước . Bạch Tiểu Hồ dậy hỏi: "Đã bàn xong hết ?"

Ôn Liên Sinh gật đầu: "Đã bàn xong ít thứ . Căn cứ phê duyệt một miếng đất, Dư Lương Quân bên cung cấp vật liệu xây dựng, thể bắt đầu xây nhà xưởng . Giai đoạn đầu, chúng sẽ tự chế biến nước t.h.u.ố.c để bán, giai đoạn thể cân nhắc bán cả cây giống."

Bạch Tiểu Hồ: "Mấy việc ngươi cứ cùng Tề Thanh Đạm lo liệu là ."

Ôn Liên Sinh nàng thích quản mấy việc vặt vãnh nên thêm, về cửa hàng gia cụ tìm tổng quản nội vụ kiêm tổng quản nhân sự Tề Thanh Đạm.

Nhân viên xây dựng dễ tìm, trong căn cứ bao nhiêu thất nghiệp đang nhàn rỗi. Thế là chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, một tòa nhà xưởng dáng hình dựng lên.

Xưởng ở phía đối diện đường Dương An, cách một con sông. Một cây cầu bắc qua sông, giúp việc giữa nhà xưởng và cửa hàng gia cụ vô cùng thuận tiện.

Sau khi thành, Ôn Liên Sinh bảo Bạch Tiểu Hồ nghĩ một cái tên. Trọng Dương tiểu đội mở đầu, các tổ chức lớn nhỏ trong căn cứ Giang Thành phần lớn đều đặt tên theo kiểu "Tiểu đội XX". Bạch Tiểu Hồ suy nghĩ một chút, đặt tên là "Bạch Thủ tiểu đội", nhà xưởng đương nhiên gọi là "Bạch Thủ xưởng d.ư.ợ.c".

Hai tấm biển hiệu lượt treo lên cửa hàng gia cụ và đại môn xưởng d.ư.ợ.c mới, đó thứ bắt đầu quỹ đạo. Đội hộ vệ hơn 300 chiêu mộ đó chia hai nhóm, một nhóm canh giữ cửa hàng gia cụ, một nhóm canh giữ xưởng d.ư.ợ.c. Hơn hai trăm nhân viên sản xuất khác cũng xưởng.

Sản xuất trong xưởng d.ư.ợ.c chia thành nhiều tổ và phân xưởng khác .

Tổ thứ nhất là phân xưởng sản xuất Lam Thủy. Làm việc ở đây cơ bản đều là dị năng giả hệ lôi, tổng cộng đến 50 , hơn nữa chỉ là kiêm chức. Dù với tư cách là dị năng giả hệ lôi, họ thật sự mấy mặn mà với việc mỗi ngày lì trong phân xưởng thủ công.

Tổ thứ hai là phân xưởng sản xuất Hồng Thủy. Công việc ở đây lý thuyết thì thường cũng , nhưng mùi hương từ những cánh hoa đại hồng (vốn coi là còn khủng khiếp hơn cả ớt ma) thật sự quá kích thích, bình thường chịu nổi. Cho nên việc ở đây vẫn là dị năng giả, gần trăm .

Tổ thứ ba là phân xưởng sản xuất bao ngón tay. Nguyên liệu cho món cũng lấy từ giới t.ử gian, là một loại chu sa tác dụng xua đuổi tà ma nghiền thành bột, dán lên bao ngón tay cao su. Phân xưởng phần lớn là thường.

Tổ thứ tư là phân xưởng sản xuất vật chứa. Cả Lam Thủy và Hồng Thủy đều đựng trong những vật chứa đặc thù. Loại yêu cầu dẫn điện, ngăn cách năng lượng tán phát tối đa; loại yêu cầu trong suốt nhưng độ bền cao để vỡ khi các đoàn ma khí vùng vẫy. Loại vật liệu cũng khiến đau đầu, Bạch Tiểu Hồ tìm thấy một loại cát đặc biệt trong gian để thế loại cát thông thường, dùng để chế tạo ống thủy tinh.

Tổ phân xưởng cũng đông nhất, hơn 300 .

Ngoài , cộng thêm nhân viên đóng gói và các khâu khác, tổng nhân viên sản xuất lên tới sáu bảy trăm . Quy mô thể lớn, mỗi ngày sản xuất hàng chục vạn bộ sản phẩm, nhưng vẫn đáp ứng đủ nhu cầu.

cũng còn cách nào khác, phần lớn nguyên liệu, bao gồm cả nước linh tuyền cần thiết để pha t.h.u.ố.c, đều lấy từ trong gian. Hiện tại mỗi ngày Bạch Tiểu Hồ cũng chỉ thể lấy bấy nhiêu đồ vật thôi.

Còn một nhóm khác thì mỗi ngày lo việc chăm sóc loại Lôi Công thụ và loại hoa vốn tên, nay thường gọi là Ớt Cay hoa .

Lôi Công thụ cần lôi điện để sinh trưởng, còn Ớt Cay hoa, nhiều thử nghiệm, phát hiện thường xuyên dùng lửa nướng chúng một chút, dùng cường quang chiếu sáng trong thời gian dài, nếu chúng sẽ thể lớn .

Sau khi bên quỹ đạo, những từ Trọng Dương tiểu đội sang giúp đỡ thể dần dần rút lui. Bạch Tiểu Hồ từ trong căn phòng nhỏ của lôi một chiếc rương, vốn dĩ lúc đầu lôi điện phong tỏa, đó nàng tìm một dị năng giả hệ thổ dùng lớp đất để phong kín .

Gõ vỡ lớp đất, mở rương , một luồng năng lượng d.a.o động nồng đậm tỏa , khiến ai nấy đều tự chủ về phía .

Bạch Tiểu Hồ với Phan Cốc: "Dựa theo danh sách những đến giúp đỡ chúng thời gian qua mà phát xuống . Cứ việc hai ngày thì phát một quả, coi như lời cảm ơn."

Trong hơn mười ngày qua, mỗi ngày đều vài trăm đến giúp, nàng ước tính lượng đủ. Nàng , một lát lôi thêm một rương Hồng trái cây: "Như chắc là đủ ."

Mắt Phan Cốc dán c.h.ặ.t rương quả, cần ăn cũng đây là thứ ! Nhiều như đem phát hết, cũng thấy xót cho Bạch Tiểu Hồ, nhưng nghĩ Bạch Tiểu Hồ nhiều đồ , hơn nữa những nhận quả đều là em trong Trọng Dương tiểu đội nên khuyên can nữa, lập tức chạy gọi Tề Thanh Đạm lấy danh sách.

Sau khi , Thời Tiễn hỏi Bạch Tiểu Hồ: "Người của chúng cũng phát như ?" Như e là quá nhiều.

"Cái đó thì . Mỗi tháng tích phân cơ bản, một tháng hai bộ kháng cảm nhiễm, còn loại quả coi như phúc lợi, một tháng năm quả."

Đây là điều nàng bàn bạc với Ôn Liên Sinh và Tề Thanh Đạm.

Thời Tiễn thầm nghĩ như cũng là quá nhiều . Bạch Thủ tiểu đội nhiều phúc lợi, cơ sở vật chất tuy bằng Trọng Dương tiểu đội, hiện tại điều kiện ăn ở còn khó khăn, nhưng bên mỗi ngày đều thấy tiền như nước, tương lai phát triển rộng mở. Chỉ riêng phúc lợi một tháng hai bộ kháng cảm nhiễm đủ khiến đỏ mắt , đến năm quả linh quả .

Một ở Trọng Dương tiểu đội dại dột khi rời khỏi tiểu đội để sang đây, nhưng ngày hôm nay, e là họ sẽ ghen tị đến c.h.ế.t mất.

Thời Tiễn đoán sai. Chiều tối hôm đó, nhiều ở Trọng Dương tiểu đội nhận Hồng trái cây. Có nhận nhiều, tận năm sáu quả, chỉ một hai quả, thậm chí hai chia một quả.

Loại quả đó tròn trịa, đỏ rực, kích thước lớn, chỉ bằng quả mận bình thường, nhưng thở và năng lượng tỏa khiến cảm thấy sảng khoái vô cùng, dù dị năng giả cũng thể cảm nhận và thèm thuồng thôi.

Tề Thanh Đạm - phát quả - còn tủm tỉm giới thiệu cách ăn: "Dị năng giả thể ăn trực tiếp, nhất mỗi ngày một quả, ăn nhiều sợ tiêu hóa hết. Người thường xin hãy cân nhắc khi dùng, vì năng lượng dồi dào trong quả thể khiến các bạn chịu nổi. Nếu khi dùng triệu chứng khó chịu nghiêm trọng, hãy lập tức sang bên , nếu chỉ khó chịu nhẹ thì hãy nhẫn nại một lát. Tác dụng của loại quả tùy thuộc từng , thể tự khám phá."

Những lời càng cho loại quả thêm phần thần bí. Nói xong, dẫn về bên , mặt vẫn giữ nụ rạng rỡ. Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của những ở Trọng Dương tiểu đội, thật là thỏa mãn !

Đã từng lúc, mặt những và cảm thấy thuộc về một tầng lớp khác, còn hiện tại, thể ở đây đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ của họ.

Làm việc cho Bạch đội quả nhiên là lựa chọn đúng đắn nhất của . Cảm ơn Trương Mãnh - cái gã mặt dày vô sỉ , nếu thật sự đủ can đảm để cái việc giơ bảng tự ứng cử , và cũng sẽ ngày hôm nay.

Sau khi Tề Thanh Đạm , ánh mắt của ở Trọng Dương tiểu đội đều đổ dồn những quả linh quả . Có cả ngày sang bên giúp việc nên chua chát : "Chỉ là loại quả biến dị bình thường chút năng lượng thôi mà, đừng ăn hỏng bụng."

Mấy lời ghen tị đó thốt thì một dị năng giả nóng tính, gan lớn c.ắ.n một miếng.

Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, vị dị năng giả thốt lên kinh ngạc: "Đậu xanh, ngon quá mất!" Cho dù năng lượng tác dụng gì khác, chỉ riêng việc ăn loại quả ngon thế cũng đáng giá !

Hơn nữa khi thịt quả miệng, năng lượng dường như trào ngoài luôn!

Cái gã vốn ăn uống thô lỗ như hổ đói lúc nhỏ nhẹ nhấm nháp từng chút một loại quả đáng yêu , ăn cảm nhận điều gì đó. Ăn xong, nhắm mắt , bệt xuống đất nhúc nhích. Những khác với vẻ cổ quái xen lẫn lo lắng, , ăn đến ngẩn ?

Đột nhiên nhảy dựng lên, vẻ mặt thể tin nổi, hai mắt trợn tròn: "Dị năng của ... dị năng của mạnh lên !"

Nói đoạn, phóng một quả cầu lửa lớn. Những quen thấy kích thước và nhiệt độ của quả cầu lửa cũng kinh ngạc: "Ngươi thế mà thể phóng quả cầu lửa lớn thế , to hơn hẳn một vòng đấy!"

Có ví dụ điển hình , các dị năng giả khác cũng lượt ăn quả trong tay , cũng còn đang quan sát. Sau đó, những dị năng giả ăn đều khẳng định dị năng của mạnh lên, chỉ là mức độ tăng tiến khác mà thôi.

Chuyện thật sự gây chấn động.

Dù tiểu đội cho phép tranh đoạt, nhưng những quả trong tay đều giấu kỹ .

Nghe những việc ở bên mỗi tháng năm quả thế , những đều vô cùng ngưỡng mộ.

Cũng về phía Ứng Miểu. Mấy ngày nay, Ứng Miểu nhiều động thái trong tiểu đội, một chuyển sang bên đều nàng thuyết phục từ bỏ ý định. Ngay cả những lúc đầu sang giúp đỡ cũng nàng tác động nên chỉ ở một hai ngày về, thậm chí vốn tư cách sang đó nhưng khi hỏi ý kiến trực tiếp từ chối.

Giờ đây khác cầm vài quả linh quả trong tay, còn thì trắng tay, trong lòng cân bằng cho ?

Trên tầng hai, Lục Át đang xoay xoay một quả đỏ rực trong tay, bàn còn một sọt nhỏ. Đây là do Bạch Tiểu Hồ gửi sang cho họ ăn, cứ như thể tùy tiện tặng một sọt trái cây bình thường , hào phóng vô cùng.

Lục Át đám đang kích động phía , e là ít đang nghĩ xem giờ còn thể chuyển sang bên .

Hắn lắc đầu, trong lòng hề giận dữ. Nếu ai thể tiếp nhận những một cách thuận lợi, còn mừng hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-34.html.]

Vạn Tá Siêu xuống thở dài: "Làm cũng chuyển sang đó quá."

Lục Át : "Đi , bên sẽ hoan nghênh ngươi đấy."

Vạn Tá Siêu lắc đầu: "Thôi, bên định , sang cũng chẳng việc gì . còn , mà sang đó chắc chắn sẽ chào đón nồng nhiệt."

Ở bên , dị năng giả hệ lôi là săn đón nhất, trồng cây, chế t.h.u.ố.c, thể kiêm luôn cả hộ vệ.

Màn đêm buông xuống, Bạch Tiểu Hồ hiện tại sang Trọng Dương tiểu đội ngủ nữa. Ba tầng lầu thuê bên cũng thể sắp xếp chỗ ở cho tất cả , nàng vẫn ở trong căn phòng nhỏ của .

Ban đêm, nàng thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của những lây nhiễm đang điều trị trong tòa nhà, tiếng bước chân tuần tra của đội hộ vệ bên ngoài, và ở nơi xa hơn là những tiếng đ.á.n.h ngắn ngủi và trầm mặc.

Nàng dậy giường, chọc chọc con gà ma nhỏ đang ngủ cuộn tròn như một quả cầu ở đầu giường: "Ngươi thấy gì ?"

Con gà ma nhỏ mở mắt , kêu "pi pi" một tiếng. Hiện tại mỗi ngày nó vẫn ăn ít đoàn ma khí, dáng ngày càng đẫy đà. Buổi tối nó thường chìm đắm trong việc tiêu hóa ma khí nên cảm quan phần trì trệ.

Bạch Tiểu Hồ trông mong gì nó, tự ngoài. Thời Tiễn ngủ ở phòng bên cạnh lập tức bừng tỉnh, theo ngoài: "Có chuyện gì ?"

"Không gì, chúng ngoài xem chút." Bước khỏi đại môn, lên đường cái, nàng ngửi thấy thở nôn nóng nhàn nhạt của lôi điện. Đi về phía một đoạn, nàng thấy một bóng đen cao lớn mặc áo gió đang đó, vài đang di chuyển những kẻ điện giật đến hôn mê bất tỉnh mặt đất.

Lục Át . Bạch Tiểu Hồ tiến tới gần, đám la liệt đất: "Bọn họ là ai ?"

"Được phái tới để thám thính tình hình, hoặc định trộm thứ gì đó." Lục Át . Mấy của Trọng Dương tiểu đội trói những kẻ đó , nhét một chiếc xe lặng lẽ lái . Trong đó cả Dư Cẩn - đàn ông trông đầy sát khí khó gần , khi còn chào Bạch Tiểu Hồ và hỏi xem thể đặt mua loại Hồng trái cây .

Bạch Tiểu Hồ : "Không cần đặt mua , tặng ngươi ăn."

"Thế , ăn thì ngại lắm." Dư Cẩn Thời Tiễn, mỉm lên xe rời .

Bạch Tiểu Hồ về phía Lục Át. Đêm nay trăng, đoạn đường cũng đèn đường, gương mặt chút mờ ảo, nhưng đường nét sâu sắc rõ ràng, vẫn mang cảm giác tồn tại vô cùng mạnh mẽ.

Nàng : "Đêm nào ngươi cũng ở loanh quanh đây việc ? Sao cho chứ."

Lục Át : "Khu vực buổi tối chúng vốn dĩ vẫn tuần tra."

"Thế cũng giống , những rõ ràng là nhắm chỗ của . Các ngươi vất vả , mời các ngươi ăn bữa khuya nhé." Tình cảm mà, bồi dưỡng chứ.

Nàng chặn lời từ chối của : "Ngươi ăn thì Dư Cẩn và những khác cũng ăn mà."

Lục Át nghĩ đến việc ai nấy đều tranh loại Hồng trái cây , trầm mặc một lát gật đầu.

Bạch Tiểu Hồ hài lòng, nhưng nàng thể lấy món gì để ăn khuya đây?

Hiện giờ nàng thể lấy vật sống khỏi gian, nhưng thể quá lớn. Nàng nghĩ đến những con cá nhỏ trong hồ, lạch bạch chạy về phòng bếp nhỏ của cửa hàng gia cụ, thả một ít cá lu nước.

Những con cá nhỏ dài nửa bàn tay, rộng bằng một ngón tay, trắng như ngọc, bán trong suốt. Khi bơi trong nước, chúng thậm chí còn tỏa ánh sáng lung linh, qua vật phàm.

Loại cá bạc nhỏ sinh trưởng trong hồ nước, tuy chỉ là hồ bình thường nhưng ở hạ lưu của linh tuyền, nước linh tuyền liên tục đổ nên cũng thể coi là linh hồ, vì thế loại cá bạc cũng vô cùng bất phàm.

Chỉ là hồ ly thích ăn cá, nhưng gà ma nhỏ thì thích.

Miêu yêu ... chắc là thích ăn cá nhỉ?

Nàng đang định tìm tới nấu cá thì Lục Át thấy đám cá đó, khựng một chút xắn tay áo : "Không cần phiền khác, để cho."

Bạch Tiểu Hồ ngạc nhiên: "Ngươi ?"

Lục Át : "Ta ."

Thời Tiễn những con cá rõ ràng bình thường , cũng lặng lẽ phụ giúp thu dọn.

Hiển nhiên là gian của Bạch Tiểu Hồ thể chứa vật sống, điều mà một dị năng giả hệ gian nào thể . Vậy mà nàng cứ thế tùy tiện để lộ .

Thời Tiễn cảm thấy, dù những bên cạnh cố gắng che đậy thế nào, thì những điểm kỳ lạ của nàng cũng thể giấu giếm nổi.

Lục Át nấu một nồi canh cá lớn. Loại cá căn bản cần xử lý nội tạng, cũng cần thêm nhiều gia vị. Chỉ cần chiên qua dầu thêm nước nấu, bỏ chút muối là món canh cá tuyệt hảo. Mùi thơm hòa quyện với năng lượng d.a.o động khiến những đang gác tuần tra bên ngoài khỏi nuốt nước miếng.

Có phần cho tất cả , thể ăn mảnh . Lục Át bảo về nhà ăn của Trọng Dương tiểu đội lấy một túi mì lớn, thả canh cá. Mỗi một bát mì, một con cá nhỏ, một muỗng canh, ngược những tuần tra đêm bên cửa hàng gia cụ ăn .

Một lát nhóm Dư Cẩn , cũng ăn lấy ăn để, ai nấy đều thỏa mãn, hơn nữa còn cảm thấy dị năng tăng thêm một chút.

Sau đó, ánh mắt họ Bạch Tiểu Hồ càng thêm kinh ngạc.

Bạch Tiểu Hồ quan tâm đến họ, sự chú ý của nàng đều đặt Lục Át, mong chờ hỏi: "Ngon ?"

Lục Át: "Ngon."

Trong mắt ẩn hiện tia sáng. Hắn vốn đặc biệt thích cá, thứ gì cũng ăn nhưng bao giờ thấy quá thích món nào. bát mì canh cá khiến đổi cách về loài cá, ăn một con ăn thêm con nữa, ăn một bát thêm bát nữa.

Đây là đầu tiên cảm giác thèm như , nhưng trong nồi thì đến nước canh cũng chẳng còn.

Giây phút thậm chí hỏi Bạch Tiểu Hồ xem còn loại cá .

cuối cùng vẫn nhịn , bề ngoài vẫn tỏ vô cùng bình tĩnh.

Bạch Tiểu Hồ cảm thấy thích ăn loại cá bạc nhỏ , trong lòng cũng vui, thấy mưu kế của hiệu quả.

Nàng : "Vậy tối mai ngươi tới nhé, món ăn khuya."

Lục Át trầm mặc một lát, cuối cùng thắng nổi sự khát khao trong lòng, yết hầu khẽ chuyển động: "Được."

Bạch Tiểu Hồ vui vẻ ngủ, còn đang tìm kiếm trong gian, thầm nghĩ ngày mai nên đổi loại cá khác .

Sau đó nàng mơ một giấc mơ, mơ thấy Lục Át biến thành một con mèo trắng lớn, để mặc nàng lật qua lật mà vuốt ve, còn mọc chín cái đuôi. Gương mặt mèo nghiêm túc trịnh trọng với nàng: "Đuôi đều là của ngươi, cho ngươi hết! Ta chỉ cần cá khô nhỏ là đủ ."

Bạch Tiểu Hồ trong mơ đang định nắc nẻ thì đột nhiên cảm thấy bên tay thứ gì đó lông xù đang cọ cọ. Nàng mở mắt , giật thấy trong bóng tối một cục bông trắng lớn đang xổm giường , cọ mu bàn tay nàng, cảm giác mềm mại ấm áp truyền tới.

Nàng cử động, cục bông liền ngẩng đầu lên, lộ một gương mặt mèo béo tròn trịa, còn nũng nịu, lấy lòng kêu "miêu" một tiếng.

Ha ha, đoán xem đây là con mèo nào nào.

 

 

Loading...