Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 397: Xuất Phát Đến Tỉnh A, Không Gian Cứu Người

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:46:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Càng đến gần Tỉnh A, càng thể cảm nhận cảnh tượng đáng sợ do núi lửa phun trào mang .

 

Tro bụi núi lửa bao phủ bộ bầu trời, thế giới dường như chìm trong khói đen.

 

Vừa tiến Tỉnh A, Cố Loan lấy khẩu trang đeo lên.

 

Khương Tiện cũng đeo khẩu trang, tránh sặc tro bụi núi lửa.

 

Anh hạ thấp độ cao trực thăng, nhờ đó thể lờ mờ thấy tình hình bên .

 

Mặt đất truyền đến âm thanh chấn động, đó là từng bầy động vật biến dị đang bỏ chạy.

 

Cố Loan sang, tìm kiếm những con đang chạy trốn.

 

Đích đến cuối cùng của bọn họ là Nam Thị của Tỉnh A, cũng chính là nơi đặt căn cứ chính thức của Nam Thị.

 

Nam Thị gần ngọn núi lửa đó nhất.

 

Lúc xây dựng căn cứ chính thức ở Nam Thị, cũng là vì vị trí địa lý của Nam Thị .

 

Còn về ngọn núi lửa c.h.ế.t thì lúc đó cân nhắc đến việc liệu tồn tại nguy hiểm .

 

một ngọn núi lửa c.h.ế.t mấy trăm ngàn năm sống , ai mà nghĩ nhiều như .

 

Cũng chính vì thế, núi lửa phun trào, Nam Thị ở nơi nguy hiểm nhất.

 

Bọn họ tuy đến Nam Thị, nhưng dọc đường nếu thấy cần cứu giúp, vẫn sẽ đưa tay giúp đỡ.

 

“Chạy, mau chạy .”

 

c.h.ế.t, hứa với nỗ lực sống tiếp.”

 

Hơn mười nam nữ một bầy động vật biến dị truy đuổi.

 

Bọn họ của Căn cứ Nam Thị, vì sinh sống bên ngoài, nên ở vòng ngoài của Tỉnh A.

 

Núi lửa phun trào, động vật biến dị phát điên, ép chạy trốn khỏi Tỉnh A.

 

Dọc đường cho dù bọn họ nỗ lực né tránh, vẫn ít c.h.ế.t, cuối cùng chỉ còn mười mấy bọn họ.

 

Động vật biến dị phía đuổi theo bỏ, mười mấy tuyệt vọng mệt mỏi.

 

Bọn họ chạy nổi nữa , chắc là sẽ c.h.ế.t thôi.

 

Rõ ràng nỗ lực sống gần năm năm, tại vẫn thoát ?

 

Mọi tuyệt vọng đau khổ, sự mờ mịt tê liệt khiến mặt bọn họ là nước mắt.

 

Mười mấy chỉ lo chạy trốn giữ mạng, chú ý đến chiếc trực thăng đang tiến gần.

 

Thời khắc nguy cơ, mắt thấy động vật biến dị sắp vồ ngã mấy cuối cùng, đột nhiên mười mấy biến mất thấy .

 

Động vật biến dị vồ hụt dừng , quái dị xung quanh.

 

Cuối cùng, một bầy động vật biến dị ngẩng đầu chiếc trực thăng giữa trung, cuồng nộ gầm thét.

 

Trực thăng để ý đến chúng, tiếp tục tiến về phía .

 

Sương mù dày đặc trắng xóa bao phủ xung quanh.

 

Những tiến gian nhất thời thể thích ứng với ánh sáng, theo bản năng nhắm mắt .

 

Khi bọn họ cẩn thận dè dặt mở mắt , khiếp sợ đến nên lời.

 

Chỉ trong chớp mắt, bọn họ đến nơi nào?

 

Nơi rộng, ước chừng ngàn mẫu, là đất đen.

 

Có một mảnh đất đen nhỏ còn trồng các loại cây nông nghiệp như ngô, lúa mì.

 

“Đây là nơi nào?”

 

“Trời ơi, đây lẽ nào là gian?”

 

“Lương thực, nhiều lương thực.”

 

Mười mấy kinh thán, quanh bốn phía.

 

Một phụ nữ trẻ tuổi thấy cây nông nghiệp mọc cực kỳ , mừng rỡ chạy tới.

 

“Đừng qua đó.”

 

Một đàn ông tướng mạo trai, nhưng tang thương kéo cô .

 

“Tại ? Chỗ đó nhiều lương thực.”

 

Người phụ nữ trẻ tuổi hiểu, lưu luyến về phía đó.

 

gần năm năm thấy lương thực mọc như .

 

“Đây là địa bàn của khác, chúng tuân thủ quy củ một chút.”

 

Người đàn ông tang thương nhíu mày .

 

Bọn họ đến đây thời khắc nguy cấp, tuyệt đối là cứu mạng.

 

Nếu dám bừa ở đây, chắc chắn sẽ ném ngoài.

 

Người lòng cứu , nghĩa là cô thể càn địa bàn của khác.

 

Người phụ nữ trẻ tuổi , dám chạy lung tung nữa.

 

cũng kẻ ngu ngốc, chỉ là thấy những lương thực đó quá kích động mà thôi.

 

“Ai?”

 

Người đàn ông tang thương cảnh giác về một nơi nào đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-thien-tai-mua-sam-0-dong-nam-thang-cuoc-doi/chuong-397-xuat-phat-den-tinh-a-khong-gian-cuu-nguoi.html.]

Sương mù tản một chút, một phụ nữ dung mạo thanh thuần xinh bước .

 

Khuôn mặt thanh tú sạch sẽ của cô mang theo nụ nhạt, dáng thon dài tỏa sự uy h.i.ế.p vô hình.

 

Mười mấy khi thấy cô, lập tức im lặng, phòng co cụm với .

 

“Là ngài cứu chúng ?”

 

Cho dù tuổi tác xấp xỉ, đàn ông tang thương vẫn dùng kính ngữ.

 

Anh phụ nữ mắt tầm thường.

 

Người thể sở hữu năng lực cường đại như , sẽ là con ?

 

Bất kể cô là quỷ, nhất định thể đắc tội.

 

Cố Loan gật gật đầu, “Phải.”

 

“Đa tạ ơn cứu mạng.”

 

Người đàn ông tang thương dẫn dắt chân thành cảm tạ.

 

Nếu Cố Loan, tất cả bọn họ ở đây một cũng sống nổi.

 

“Cảm ơn thì cần , ở đây chút việc cần các .”

 

Thay vì những lời cảm ơn thực tế, Cố Loan vẫn thích thực tế hơn một chút.

 

Ngàn mẫu đất trong gian của cô vẫn luôn trồng trọt, cứu thể để đến trồng các loại lương thực.

 

“Cô sẽ định g.i.ế.c chúng chứ?”

 

Người phụ nữ trẻ tuổi sợ đến trắng bệch mặt.

 

Cố Loan như liếc một cái, “Nghĩ nhiều quá , chỉ để các giúp trồng trọt, đợi bận xong sẽ đưa các đến nơi an .”

 

“Thật ? sợ chúng bí mật của cô ?”

 

Người phụ nữ trẻ tuổi cẩn thận hỏi.

 

thật sự sợ, dù bí mật lớn như nếu tiết lộ ngoài sẽ xảy chuyện lớn.

 

Cố Loan , đôi mắt trong veo tĩnh lặng gợn sóng, “Các , mau việc , hạt giống để ở một bên .”

 

Cô chỉ chỉ vị trí phía , xong liền chìm trong sương mù, biến mất thấy .

 

“A Ngôn, lời của cô ý gì? Có chuẩn đợi chúng xong việc, sẽ diệt khẩu chúng ?”

 

Người phụ nữ trẻ tuổi bất an trong lòng.

 

quá hiểu câu đó của Cố Loan, sợ cô thật sự sẽ diệt khẩu.

 

Người đàn ông tang thương dở dở , “Tiểu Tiên, cô nghĩ nhiều quá , vị cô nương tốn công cứu chúng , g.i.ế.c chúng chứ?”

 

Anh hiểu sự lo lắng của Tiểu Tiên, cũng luôn thẳng thắn ruột để ngoài da, nhưng con lương thiện.

 

“Thật ? Anh hình như cũng đúng.”

 

Tiểu Tiên suy nghĩ một chút, gật đầu tỏ ý hiểu.

 

“Mọi mau việc .”

 

Người đàn ông tang thương hô một tiếng, những khác lập tức đến chỗ để hạt giống và nông cụ.

 

Mười mấy mới bắt đầu chuẩn việc, mấy chục tiến gian.

 

Giống như bọn họ, đám mờ mịt luống cuống, kinh hãi vui mừng.

 

Người đàn ông tang thương A Ngôn vội vàng tiến lên giải thích.

 

Tiếp đó, đám gia nhập đội ngũ việc.

 

Không bao lâu , hết đợt đến đợt khác tiến gian.

 

Biết đều là cứu thời khắc nguy cấp, vẫn còn sợ hãi, sinh lòng cảm kích.

 

Bọn họ cứu là ai, chỉ sống sót.

 

A Ngôn về phía sương mù nơi Cố Loan biến mất nãy.

 

Người đó cứu nhiều như , cô đang giải cứu Tỉnh A ?

 

Nghĩ đến đây, A Ngôn chỉ cảm thấy nội tâm sục sôi.

 

Xem kìa, Tỉnh A của bọn họ vẫn còn cứu !

 

“Mọi xem, tiếng động vật kêu ?”

 

“Nơi rốt cuộc là nơi nào?”

 

về phía sương mù, tò mò đ.á.n.h giá.

 

Bọn họ tiến sương mù xem xét, nơi rốt cuộc lai lịch gì.

 

A Ngôn cản những đó , đồng thời nghiêm khắc cảnh cáo bọn họ.

 

Những cảnh cáo giống như Tiểu Tiên đều sợ hãi, dám lung tung nữa, ngoan ngoãn việc.

 

Cố Loan thỉnh thoảng sẽ kiểm tra tình hình gian, tỏ vẻ khá hài lòng.

 

Nếu kẻ vong ân phụ nghĩa, dám nhòm ngó gian của cô, thì đừng trách cô khách khí.

 

Trực thăng tiếp tục bay, dọc đường Cố Loan cứu rơi khốn cảnh.

 

Rất nhanh, trực thăng tiếp cận Nam Thị.

 

Toàn bộ Nam Thị còn k.h.ủ.n.g b.ố hơn các thành phố khác, cảnh tượng chướng mắt kinh tâm.

 

 

Loading...