Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 356: Hai Người Này Không Dễ Đối Phó

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:42:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cùng với lời kể đầy phẫn nộ của Vu Hâm, Cố Loan cuối cùng cũng ngọn nguồn sự việc.

 

“Nếu viên đá đó là thứ tìm, thể đáp ứng điều kiện của .”

 

“Thật ? Cảm ơn cô Cố.”

 

Hạ Thịnh, Vu Hâm mừng rỡ như điên, ngừng lời cảm ơn.

 

“Bây giờ cảm ơn còn quá sớm, tìm thấy đá .”

 

Cố Loan hai , “Tám giờ sáng mai gặp bên ngoài căn cứ.”

 

“Rõ, cô yên tâm.”

 

Hạ Thịnh, Vu Hâm theo Cố Loan, Khương Tiện rời .

 

“Hy vọng viên đá đó thật sự là thứ bọn họ tìm.”

 

Vu Hâm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Hạ Thịnh gì, nhưng trong lòng cũng suy nghĩ giống hệt Vu Hâm.

 

Tám giờ sáng, bên ngoài căn cứ ít qua .

 

Phần lớn đều là các đội ngũ lập tổ đội ngoài săn g.i.ế.c động vật biến dị.

 

Xe của Cố Loan, Khương Tiện đỗ cách cổng lớn xa, chờ đợi nhóm Hạ Thịnh.

 

Cố Loan gặm bánh bao kẹp thịt, trong tay Khương Tiện đưa cho một ly sữa nóng.

 

Hai ăn xong bữa sáng, hai chiếc xe chạy về phía bọn họ.

 

“Cô Cố.”

 

Cửa sổ chiếc xe đầu hạ xuống, bóng dáng Hạ Thịnh xuất hiện ở ghế phụ.

 

Các cửa sổ xe khác cũng hạ xuống, lộ khuôn mặt của Vu Hâm, Lê Khả Khả và những khác.

 

Trên ghế chiếc xe thứ hai còn em Khương Hoài.

 

Hai Cố Loan, Khương Tiện, trong mắt dường như ngàn vạn lời .

 

Cố Loan liếc hai , cũng gì, chỉ bảo Hạ Thịnh dẫn đường.

 

Ba chiếc xe rời khỏi căn cứ, chạy về phía khu rừng mà Hạ Thịnh .

 

Chạy hơn nửa giờ, ba chiếc xe dừng .

 

Trên bãi đất trống cách khu rừng xa, ít ô tô đỗ lượt ở gần đó.

 

Ngọn núi cách căn cứ gần nhất, nhiều trong căn cứ đều thích đến khu rừng tìm kiếm vật tư.

 

Tuy động vật biến dị thể ăn nữa, nhưng một thực vật trong rừng vẫn thể ăn .

 

Phần lớn thực vật bọn họ bắt buộc hái về , để nhân viên căn cứ kiểm tra xem thể ăn .

 

Cố Loan, Khương Tiện bước xuống xe, Hạ Thịnh dẫn theo mười đồng đội của cũng xuống xe theo.

 

Bọn họ đến bên cạnh Cố Loan, Khương Tiện.

 

Hạ Thịnh chỉ khu rừng cao ch.ót vót mặt, “Chính là ngọn núi .”

 

Cố Loan ngẩng đầu .

 

Khu rừng cao lớn, vì nguyên nhân thực vật biến dị, cả ngọn núi xanh mướt, cây cối hoa cỏ rậm rạp tươi .

 

So với mạt thế, những cây cối hoa cỏ thêm một tia quỷ dị âm u.

 

So với cực hàn cực nhiệt, chúng thêm nhiều sức sống.

 

“Làm phiền dẫn đường.”

 

Khương Tiện thu hồi ánh mắt, trầm giọng với Hạ Thịnh.

 

Hạ Thịnh nhiều nữa, một bước về phía khu rừng.

 

Anh em Khương Hoài tụt một bước, đợi những khác hết , mới tiến lên chào hỏi Cố Loan, Khương Tiện.

 

“Anh cả, lâu gặp.”

 

Hai nên gì, ngượng ngùng bẽn lẽn câu .

 

Khương Tiện lướt qua hai , về phía .

 

Cố Loan gật đầu với hai , “Đi thôi.”

 

Cô chỉ một câu, em Khương Hoài lộ nụ vui vẻ, bước nhanh đuổi theo.

 

Vừa tiến khu rừng, nhiệt độ và ánh sáng lập tức giảm ít.

 

Hạ Thịnh cầm đao ở phía nhất, đồng đội phía .

 

Cố Loan, Khương Tiện theo .

 

Khác với mười đang phòng cảnh giác, biểu cảm của hai bình tĩnh hơn nhiều.

 

Khương Tuế Tuế lén lút Cố Loan, Khương Tiện, trái tim đang căng thẳng cũng an tâm .

 

Bất tri bất giác, cỏ dại ở khu rừng bọn họ đến rậm rạp hơn nhiều, xem gần đây ít đến bên .

 

Hạ Thịnh dừng bước, nhớ nơi thấy viên đá đen .

 

Một thời gian lối , cỏ dại che lấp hết đường , cần dành chút thời gian để phân biệt.

 

Đám Lê Khả Khả, Vu Hâm c.h.é.m sạch cỏ dại, trở bên cạnh Hạ Thịnh, cùng nhớ .

 

“Đó là cái gì?”

 

Đồng Lệ Xảo chỉ về hướng bên , hai mắt trợn tròn.

 

Mấy đồng đội cô đột nhiên lên tiếng cho giật , theo bản năng giơ đao phòng , tưởng rằng động vật biến dị đến gần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-thien-tai-mua-sam-0-dong-nam-thang-cuoc-doi/chuong-356-hai-nguoi-nay-khong-de-doi-pho.html.]

Đợi bọn họ rõ thứ Đồng Lệ Xảo chỉ, từng đều trợn tròn mắt.

 

Cách đó hơn mười mét, mọc một cái cây lớn rậm rạp giống như cây dâu tằm.

 

Lá của cây dâu tằm lớn gấp đôi so với khi biến dị, tán lá lờ mờ còn thể thấy những quả màu tím đen.

 

Mọi kích động, tới đó.

 

Bọn họ dám đến quá gần, sợ cây dâu tằm sẽ giấu sâu bọ biến dị.

 

Vu Hâm dùng trường đao gạt một chiếc lá , để lộ quả của cây dâu tằm.

 

Quả to bằng nắm tay, giống như từng chùm nho treo cây, tỏa hương thơm trái cây hấp dẫn.

 

“Có thể ăn ?”

 

Đồng Lệ Xảo nuốt nước bọt, dâu tằm biến dị thu hút.

 

Không ai dám tiến lên ăn, bởi vì đều những loại trái cây đây thể ăn , nghĩa là khi biến dị cũng thể ăn.

 

Cố Loan lẳng lặng .

 

Không thể , quả kết thực vật khi biến dị thật sự to hấp dẫn.

 

Ngay cả cô cũng tiến lên c.ắ.n một miếng.

 

Ánh mắt Khương Tiện đột nhiên ngưng trọng, về phía cây dâu tằm.

 

Cố Loan cũng sang, “Có đến.”

 

dứt lời, mới thấy tiếng bước chân chạy.

 

Hạ Thịnh bảo của cảnh giác lên.

 

Bọn họ thể tiếng chạy là , động vật biến dị.

 

Một phút , một đội năm sáu mươi xuất hiện phía cây dâu tằm.

 

Lúc đầu bọn họ thấy nhóm Cố Loan, trong mắt chỉ chú ý tới cây dâu tằm rậm rạp.

 

“Trời ạ, là cây dâu tằm.”

 

“Có thể ăn ? Trông vẻ ngon.”

 

Giọng của đội quen thuộc.

 

Bọn họ bàn tán vài câu, phát hiện nhóm Hạ Thịnh đang ở phía bên cây dâu tằm.

 

“Ơ, là của Tiểu đội Thừa Phong.”

 

Một phụ nữ lớn tiếng .

 

Những đang chú ý tới cây dâu tằm thu hồi ánh mắt, vòng qua cây dâu tằm, đến mặt nhóm Hạ Thịnh.

 

Hai đội nhân mã đối diện , bên Hạ Thịnh chỉ mười ba , đối diện hơn năm mươi .

 

“Hehe, ở đây cũng thể gặp , thật trùng hợp nha Hạ Thịnh.”

 

Người chuyện rõ ràng là Quý Cường, kẻ hôm qua khiêu khích Hạ Thịnh.

 

Đứng bên cạnh Quý Cường còn một gã Quang Đầu Lão, tuổi đến bốn mươi.

 

Thấy là bọn họ, đám Hạ Thịnh thầm c.h.ử.i xui xẻo trong lòng, sắc mặt khó chịu.

 

Quang Đầu Lão sờ sờ cái đầu lấy một cọng tóc, lạnh khinh miệt.

 

“Chỗ dâu tằm chúng tao lấy .”

 

Quang Đầu Lão bá đạo .

 

“Dựa , rõ ràng là chúng thấy .”

 

Đồng Lệ Xảo nhịn , bất mãn lên tiếng.

 

Cái cây rõ ràng là bọn họ phát hiện , còn thể ăn , dựa đám đến chiếm đoạt?

 

“Hahaha, dựa ? Dựa việc chúng tao đông , dựa việc chúng tao là Tiểu đội Đao Lang.”

 

Quang Đầu Lão lớn đầy mỉa mai.

 

Sắc mặt Hạ Thịnh khó coi, mấy đồng đội khác đang nhẫn nhịn.

 

Bọn họ sánh bằng Tiểu đội Đao Lang, chỉ thể cố nén lửa giận.

 

Lê Khả Khả, Đồng Lệ Xảo đỏ hoe mắt, tức giận đến mức cả run rẩy.

 

Quý Cường nhếch môi trào phúng, đội ngũ nhỏ bé của Hạ Thịnh.

 

“Hạ Thịnh, dẫn ngần đến trong núi, chúng mày thật sự sợ đội ngũ diệt sạch ?”

 

“Không phiền mày quan tâm, lo mày cho .”

 

Hạ Thịnh lạnh lùng Quý Cường.

 

Quý Cường còn định gì đó, ánh mắt khinh miệt đột nhiên thấy Cố Loan, Khương Tiện ở phía đội ngũ Hạ Thịnh.

 

Trái tim gã thót lên một cái, lời sắp thốt khỏi miệng gã nuốt bụng, dẫn đến việc bản sặc nước bọt, ho sù sụ.

 

Hai ở trong đội ngũ của Hạ Thịnh?

 

Bọn họ quen Hạ Thịnh ?

 

“Cường ca, ? Không chứ!”

 

Một tên đàn em vỗ nhẹ lưng Quý Cường, lo lắng hỏi.

 

Quý Cường hất tay đàn em , chật vật dám về phía Cố Loan, Khương Tiện.

 

Trong lòng gã rối bời, đang nghĩ xem nên thế nào.

 

Hai dễ đối phó !

 

 

Loading...