Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 300: Không Yên Tâm Em, Hay Không Yên Tâm Bọn Họ

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:39:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần chờ đợi , chờ mất gần ba tiếng đồng hồ, nhiều bắt đầu ầm ĩ lên.

 

Phía tiếng s.ú.n.g vang lên, đám đông nháy mắt yên tĩnh trở .

 

Nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, vẫn còn nhiều rời .

 

Hai bên đường ít , ai nấy đều đốt một đống lửa.

 

“Những quá đáng quá, ép chúng gia nhập thế lực của bọn họ.”

 

“Thực gia nhập cũng chẳng gì to tát, ít nhất thể đảm bảo chúng cái ăn cái uống.”

 

“Đảm bảo ăn uống? Nếu thực sự như , thể nhiều phản đối thế?”

 

mới gia nhập thế lực nào, căn cứ xem thử .”

 

Rất nhiều gia nhập thế lực, điều họ chán ghét là ép buộc gia nhập.

 

Trong tình huống tìm hiểu rõ tình hình của những thế lực , ai dám mạo hiểm gia nhập?

 

Đủ loại nguyên nhân dẫn đến việc nhiều gia nhập thế lực, con đường vẫn luôn tắc nghẽn. Không thể lưu thông.

 

Họ tin chắc ở thêm vài ngày, những thế lực sẽ từ từ rời , ép buộc họ nữa.

 

Khương Tiện đỗ xe bên đường, nhặt củi khô gần đó, cũng đốt lên một đống lửa.

 

Nhiệt độ ban đêm dạo gần đây, ngày càng bất thường.

 

Khương Tiện suy đoán, cực nhiệt thể sắp kết thúc , chừng cực hàn sắp đến.

 

Cố Loan và Tiểu Niệm An sưởi ấm đống lửa, tay hai cầm khoai lang nướng chín.

 

“Chị ơi, cực hàn thực sự sắp đến ?”

 

Tiểu Niệm An thấy cuộc trò chuyện của Cố Loan và Khương Tiện, nhỏ giọng hỏi .

 

“Không chắc chắn.”

 

Cố Loan xoa xoa đầu Tiểu Niệm An, bảo cô bé đừng nghĩ nhiều.

 

Cô và Khương Tiện cũng chỉ là suy đoán, chắc chắn cực hàn đến .

 

Kiếp , cực nhiệt kéo dài gần hai năm, so với kiếp , khác biệt .

 

Cố Loan dám đảm bảo cực hàn sẽ đến, nhưng đại khái thể xác định, cực nhiệt hẳn là sắp kết thúc .

 

“Người , cô cực hàn còn đến nữa ?”

 

Bên cạnh một phụ nữ tóc ngắn đầu hỏi Cố Loan.

 

vô tình thấy cuộc trò chuyện của Cố Loan, kinh ngạc đồng thời, đang trầm tư.

 

Thời tiết dạo gần đây quả thực bất thường, lẽ nào cực hàn thực sự sẽ đến ?

 

Vài đồng hành của phụ nữ tóc ngắn cũng về phía Cố Loan, trong lòng nghĩ ngợi nhiều hơn.

 

Nếu là đây, họ thể sẽ phản bác.

 

Khí hậu dạo gần đây quả thực , mạt thế ba năm , họ thể sống đến hiện tại, đều là kẻ ngốc.

 

“Không , nhưng cực nhiệt hẳn là sắp kết thúc .”

 

Có kinh nghiệm của kiếp , điểm Cố Loan ngược thể đảm bảo.

 

Cực nhiệt kết thúc, cô thực sự dám đảm bảo cực hàn sẽ đến, nhưng tuyệt đối sẽ thiên tai khác giáng xuống.

 

Không những đảo, phát hiện phòng .

 

“Đa tạ nhắc nhở.”

 

Người phụ nữ tóc ngắn và đồng hành cảm ơn một tiếng, xúm nhỏ giọng bàn bạc.

 

Còn những khác cũng thấy lời Cố Loan, ai trào phúng gì, đều xúm bàn bạc.

 

Cố Loan ăn khoai lang, khóe môi khẽ nhếch.

 

Người thể sống đến hiện tại, phần lớn đều là thông minh.

 

Có mùi thịt nướng lan tỏa gần đó, tất cả theo mùi thịt nướng.

 

Một bãi đất trống, vài đàn ông đang nướng một con thỏ rừng.

 

“Gần đây thế mà thỏ rừng?”

 

“Đi, chúng cũng xem thử.”

 

Một đám đông lớn lao khu rừng gần đó.

 

Khu vực giống với tỉnh S, hai bên đều là núi lớn.

 

Vốn dĩ tất cả mắc kẹt ở gần đây, đều núi xem thử, thông báo trong núi gấu đen hung dữ.

 

Biết gấu đen, nào còn ai dám chạy lung tung nữa, chỉ thể ngoan ngoãn ở cắm trại gần đây.

 

Bây giờ thấy thế mà mang thỏ rừng về, những ngửi thấy mùi thịt căn bản yên.

 

Cố Loan cũng ăn thịt thỏ nướng .

 

“Chúng cũng ăn thịt thỏ .”

 

Cố Loan sáp gần tai Khương Tiện, nhỏ giọng .

 

Dạo gần đây mang theo Tiểu Niệm An luôn dám cá lớn thịt lớn, họ ăn đều là thực phẩm ăn liền, Cố Loan thèm thịt .

 

“Anh bắt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-thien-tai-mua-sam-0-dong-nam-thang-cuoc-doi/chuong-300-khong-yen-tam-em-hay-khong-yen-tam-bon-ho.html.]

 

Vợ ăn thỏ, Khương Tiện chắc chắn hành động .

 

Anh dậy, Cố Loan kéo , “Anh ngốc , Không gian nhiều như , em .”

 

Cần gì vất vả bắt thỏ rừng, cô dạo một vòng quanh đây, lúc về mang theo một con là .

 

“Anh yên tâm em một .”

 

Khương Tiện đương nhiên trong Không gian của Cố Loan nhiều thỏ.

 

Hơn hai năm nhân giống, thỏ đẻ hết lứa đến lứa khác, sớm chất thành núi trong Không gian tĩnh chỉ .

 

Anh Cố Loan một rừng, lo lắng xảy chuyện ngoài ý .

 

“Anh là yên tâm em, yên tâm bọn họ?”

 

Cố Loan , với thủ của cô, ai dám bắt nạt cô?

 

Người nào cũng , rõ năng lực của cô, vẫn coi cô như b.úp bê dễ vỡ.

 

“Ngay gần đây thôi, đừng chạy quá xa.”

 

Khương Tiện vẫn yên tâm, khẽ giọng dặn dò.

 

“Yên tâm , sẽ về nhanh thôi.”

 

Cố Loan cũng tâm trạng nửa đêm chạy núi sâu, chuẩn tìm một chỗ gần đây lấy thỏ về.

 

Tiểu Niệm An ăn từng miếng nhỏ khoai lang, thấy Cố Loan định rời , vội vàng dậy khỏi chỗ .

 

“Chị ơi!”

 

Cố Loan dừng bước, với Tiểu Niệm An, “Chị bắt thỏ rừng, sẽ về nhanh thôi, sẽ ở đây cùng em.”

 

Tiểu Niệm An thở phào nhẹ nhõm, lúc mới ngoan ngoãn .

 

Cố Loan sải bước rời , Tiểu Niệm An vẫn chằm chằm hướng cô rời .

 

Anh cũng , nhưng cô bé thích nhất vẫn là chị dịu dàng, bởi vì quá lạnh lùng, cô bé sợ.

 

Khương Tiện sẽ an ủi Tiểu Niệm An, chỉ thể đưa thêm cho cô bé một củ khoai lang nướng chín.

 

“Cảm ơn .”

 

Nhận lấy khoai lang, Tiểu Niệm An ăn từng miếng nhỏ, cúi đầu dám thêm lời nào.

 

Cố Loan tiến trong rừng, bên cạnh ít đám đông đang tìm kiếm thú rừng.

 

thấy phát hiện thỏ rừng, thong thả đến chỗ , lấy một con thỏ rừng.

 

Thỏ rừng là cô bắt đảo về nhân giống, nuôi chung với thỏ trắng nhà.

 

Trải qua hai năm, thỏ rừng và thỏ trắng nhà cộng , cũng mấy vạn con .

 

Cô và Khương Tiện ăn cho hết.

 

Không chỉ là thỏ, gà vịt ngan ngỗng, lợn bò dê, bồ câu chim cút, những động vật cũng thu hoạch bao nhiêu .

 

“Hahaha, bắt một con gà rừng.”

 

“Thế mà còn trứng gà rừng, vận may của thật.”

 

Phía xa truyền đến giọng hưng phấn.

 

Cố Loan , con thỏ rừng trong tay, lấy từ trong Không gian vài quả trứng gà.

 

Tiểu gia hỏa đó gầy đến đáng thương, cho cô bé hai quả trứng gà bồi bổ .

 

cũng quen một hồi, thể quá ngược đãi tiểu gia hỏa, suy cho cùng cô cũng thiếu vật tư.

 

Có cớ lấy những thứ , cô cũng thể ăn chút đồ ngon.

 

Cố Loan một tay xách thỏ rừng, một tay cầm trứng gà, về phía khu cắm trại.

 

Những ngang qua thấy cô thu hoạch nhiều như , bộ đều lộ biểu cảm ngưỡng mộ.

 

Tiểu Niệm An vẫn luôn chằm chằm hướng Cố Loan rời , cho đến khi thấy bóng dáng quen thuộc trở về.

 

“Anh ơi, chị về .”

 

Tiểu Niệm An chút hưng phấn, chỉ về hướng Cố Loan.

 

Khương Tiện dịu ánh mắt, tiến lên nhận lấy thỏ rừng và trứng gà trong tay Cố Loan.

 

“Đây là?”

 

“Em thấy họ bắt gà rừng, vận may của em hơn họ, bắt thỏ rừng còn nhặt trứng gà rừng.”

 

Cố Loan tinh nghịch chớp chớp mắt, ý tứ trong đó chỉ Khương Tiện hiểu.

 

Khương Tiện cưng chiều, “Anh thịt thỏ, lát nữa là thể ăn .”

 

“Ừm ừm, mau .”

 

Cố Loan xua xua tay, chỗ của , chỉ đợi ăn thôi.

 

Tiểu Niệm An vẻ mặt sùng bái Cố Loan, “Chị ơi, chị lợi hại quá.”

 

Cố Loan dịu dàng nhạt, “Cũng bình thường, Tiểu Niệm An cũng thể lợi hại.”

 

Tiểu Niệm An phồng cái miệng nhỏ, nghiêng đầu cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng dùng sức gật đầu, “Ừm, Niệm An nhất định sẽ lợi hại.”

 

Cô bé sống thật , lợi hại giống như chị, bắt nạt nữa.

 

 

Loading...