Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 162: Cố Loan Và Khương Tiện Bỏ Chạy Trối Chết
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:31:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không thức ăn thì chỉ thể ở chung với khác, mỗi ngày bắt buộc cùng trong tiểu khu chúng ngoài tìm kiếm vật tư, lấy đó để gạt nợ tiền thuê nhà.”
Đại Phán kiên nhẫn giải thích.
Điều kiện của bọn họ cũng gần giống với căn cứ.
Tình hình bên ngoài bây giờ, ai cũng còn thức ăn để trả tiền thuê nhà, cho nên bắt buộc ngoài tìm kiếm vật tư.
Vật tư tìm thể tiểu khu bọn họ dùng đến, nhưng bọn họ thể bán cho một căn cứ nhỏ gần đó, mua thức ăn từ căn cứ.
Tất nhiên khấu trừ những tổn thất và chi phí phát sinh ở giữa.
Vì , vật tư mà nhóm tìm , cuối cùng đổi lượng thức ăn sẽ ít hơn so với ở căn cứ.
Còn về việc tại của tiểu khu Long Đằng bọn họ gia nhập căn cứ?
Điểm , cần thiết chuyện một chút.
Phải rằng, ai cũng thích hợp căn cứ.
Cuộc sống ở căn cứ nhẹ nhàng như tưởng tượng, nhiều nhất cũng chỉ an hơn bên ngoài.
Đại đội trưởng tiểu khu Long Đằng của bọn họ chính là từ căn cứ chính phủ .
Hiểu rõ bên trong dễ sống cũng tự do, mới chọn đến đây lão đại.
Dựa s.ú.n.g ống bọn họ tìm từ đồn cảnh sát, cũng coi như là một thế lực bá chủ quanh đây.
Khi tỉnh C xảy chuyện lớn, nhiều trốn thoát ngoài.
Bọn họ vội vàng dẫn thiết lập chướng ngại vật ở các đoạn đường lân cận, chiêu mộ đến chỗ bọn họ.
Câu trả lời của Đại Phán, khiến những lương thực vui mừng khôn xiết.
“Ở , em chúng béo thế , nên tiểu khu đến mức nào đấy.”
Tiểu Phán vỗ vỗ cái bụng tròn vo của , bắt đầu nỗ lực tiếp thị tiểu khu.
Cố Loan chằm chằm hai em Đại Phán Tiểu Phán.
Cô rốt cuộc cũng hiểu, tại tiểu khu Long Đằng đó cử bọn họ ngoài.
Hai chắc chắn là biển hiệu sống của tiểu khu Long Đằng.
Quả nhiên thuyết phục!
Có thể trong mạt thế mà vẫn béo thế , cũng chút bản lĩnh đấy!
Một đám đến bên ngoài tiểu khu Long Đằng trong miệng Đại Phán Tiểu Phán.
Tiểu khu Long Đằng hai mươi tòa nhà.
Tường rào xung quanh đây đều là cửa hàng, bây giờ bộ bỏ hoang.
Chỉ trong hơn một trăm mét ngắn ngủi , mở mang tầm mắt nhiều.
Khác với tỉnh C, nơi trải qua sự gột rửa của bão táp, cây cối nhà cửa sụp đổ.
Ngoại trừ việc ở nên trông vẻ cũ nát, phong cảnh vẫn coi như là .
Vừa đến gần tiểu khu, bọn họ thấy bên ngoài tiểu khu Long Đằng ít đang .
Những đó ăn mặc khá sạch sẽ, tuy gầy, nhưng sắc mặt tồi.
Cư dân qua trong tiểu khu, mặt mỗi đều nở nụ , một khung cảnh hòa thuận yên bình.
Một nhóm tị nạn từ tỉnh C lập tức mấy quyết định ở , còn khá nhiều đang do dự.
Cố Loan và Khương Tiện đ.á.n.h giá tiểu khu Long Đằng mặt.
Nhà cửa trong tiểu khu mặc dù vì nước lũ nhấn chìm nên trông cũ kỹ nhiều, nhưng ít nhất vẫn hơn môi trường xung quanh nhiều.
Xung quanh cũng khác sinh sống, thể coi là một cõi riêng biệt.
“Thế nào? Tiểu khu của chúng là nơi an duy nhất trong vòng ngàn mét quanh đây, còn cần suy nghĩ gì nữa?”
Đại Phán Tiểu Phán tiếp tục chiêu mộ, càng nhiều động lòng hơn.
Một nam một nữ từ lúc nào phía bọn họ, tươi tất cả .
“Lại đây đây, đến chỗ đăng ký.”
Cô gái lên tiếng mười tám mười chín tuổi, sở hữu một khuôn mặt b.úp bê.
“Chỗ cũng thể đăng ký.”
Người đàn ông bên cạnh cô gái trạc hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dung mạo giống cô đến bảy tám phần, chắc hẳn là em.
Gần như tất cả đều đến chỗ đôi nam nữ đó đăng ký.
Có mấy còn đang do dự cũng hai đó lừa gạt một hồi, cuối cùng quyết định ở .
Cố Loan và Khương Tiện là những duy nhất tiến lên báo danh gia nhập, bọn họ vẫn đang quan sát.
“Chị gái nhỏ, chị một ?”
Mắt cô gái mặt b.úp bê sáng rực lên, lao đến mặt Cố Loan như một cơn lốc nhỏ, giọng nũng nịu đến mức nổi da gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-thien-tai-mua-sam-0-dong-nam-thang-cuoc-doi/chuong-162-co-loan-va-khuong-tien-bo-chay-troi-chet.html.]
Cố Loan da đầu tê rần, mấy thích ứng với sự nhiệt tình của cô .
Cô sang Khương Tiện bên cạnh, kết quả bên cạnh Khương Tiện xuất hiện trai mặt b.úp bê.
“Người em, một ? Đến tiểu khu chúng , ăn ngon ở , đảm bảo rời .”
Không là ảo giác của cô , Cố Loan dường như thấy sự thẹn thùng mặt trai mặt b.úp bê.
Còn tưởng nhầm, Cố Loan kỹ , khóe môi bất giác giật giật.
“Chị gái nhỏ, em tên là Ái Ái, chị tên gì ? Chị quá mất, da trắng quá! Chăm sóc thế nào ?”
Cô gái mặt b.úp bê si ngốc chằm chằm Cố Loan, còn đưa tay sờ Cố Loan.
Cố Loan vội vàng né tránh, Khương Tiện cũng động tác tương tự với cô.
Hai .
Đột nhiên, Khương Tiện vươn tay kéo Cố Loan, lao về phía xe của với tốc độ nhanh nhất, cảm giác như đang bỏ chạy trối c.h.ế.t.
“Anh, đều tại ! Anh bọn họ sợ chạy mất .”
“Sao em trách em, là em sợ chạy mất thì ! Tim đau quá, đàn ông đó quyến rũ quá, sắp mê hoặc đến c.h.ế.t .”
“Chị gái nhỏ của em mới là tuyệt nhất, đám đàn ông thối các thật kinh tởm!”
Phía , hai em đó vì sự bỏ chạy của hai Cố Loan mà cãi .
Bọn họ đuổi theo một lúc lâu, chỉ thể trơ mắt xe của Cố Loan chạy xa.
Cho đến khi rời xa tiểu khu Long Đằng, da gà Cố Loan vẫn tan hết.
Tiểu khu Long Đằng , chỉ là bên trong quá kỳ lạ.
Cứ tưởng hai em béo đó đủ kỳ lạ , bây giờ gặp một cặp em còn kỳ lạ hơn.
Nếu cô nhầm, cặp em đó đều là đồng tính nhỉ.
Cố Loan dùng ánh mắt kỳ quái chằm chằm Khương Tiện, nhịn .
“A Loan, em gì ?”
Khương Tiện đỗ xe sang một bên, nhịn hỏi.
“Không gì, em đang nghĩ đến cặp em đó.”
Sao Cố Loan thể cho Khương Tiện , bản đang suy nghĩ lung tung cái gì chứ.
Nhắc đến cặp em đó, biểu cảm Khương Tiện cứng đờ: “Đừng nhắc nữa.”
Anh từng đàn ông như bao giờ, đến mức đầu tiên bỏ chạy trối c.h.ế.t vì tình huống .
Ai thể ngờ, bao nhiêu tai họa cũng khiến và Cố Loan chật vật bỏ chạy.
Gặp một cặp em, đ.á.n.h bại bọn họ.
“Được , tìm chỗ nghỉ ngơi thôi.”
Thấy trời sắp tối, Cố Loan nghĩ đến sự cố nhỏ nữa.
Khương Tiện lắc đầu, gạt bỏ chuyện , lái xe chạy đường.
Thành phố bọn họ đang ở hiện tại là một thành phố tuyến bốn của tỉnh S, cách căn cứ An Thị vẫn còn một đoạn đường khá xa.
Hai định đến căn cứ An Thị.
Còn , vẫn đang suy nghĩ.
“Hay là bờ biển xem thử.”
Cố Loan nhẹ giọng đề nghị.
Cô thích biển, đây du lịch cũng thích đến những thành phố biển.
“Được, chúng biển.”
Khương Tiện mỉm , gật đầu đồng ý.
Anh cũng , chỉ cần Cố Loan ở bên cạnh , nơi cũng là nhà.
Cố Loan xem bản đồ, chỉ huy Khương Tiện nên lái xe hướng nào.
“Không bờ biển thế nào, chắc chắn ít .”
Cố Loan gặm quả táo, .
Trên bờ tìm kiếm vật tư quá khó khăn, tuyệt đối sẽ nhiều nghĩ đến biển.
Tài nguyên biển phong phú, chỉ cần chăm chỉ một chút, sẽ c.h.ế.t đói.
Cô hy vọng, ở bờ biển đừng quá đông, cũng đừng quá loạn.
Hai tiếng , ngay lúc bọn họ định rẽ sang một con đường khác, một cặp con chặn đường của bọn họ.
Cặp con sắc mặt vàng vọt, đứa trẻ ôm c.h.ặ.t trong lòng náo.