Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:04:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, thu ngân tỏ vui, còn hỏi thêm nhiều câu nữa, Tô Đào đều kiên nhẫn trả lời.

 

Sau khi hết thông tin, lập tức mở thiết liên lạc — vẻ đang gọi cho nhà.

 

Tô Đào khẽ nhếch môi. Rõ ràng nhu cầu nhà ở vẫn cao, thì dù mở thêm bao nhiêu phòng, cũng sợ ế.

 

Cô xách suất cơm, định đến một góc ít để dịch chuyển trực tiếp về khu Đào Dương.

 

bất ngờ, phía vang lên một tiếng quen thuộc:

 

“Đào Đào?”

 

, liền trông thấy cha “mắt điếc tai ngơ”, suốt ngày ngơ với chuyện — Tô Viễn Hàng.

 

Ông mặc áo sơ mi, xách cặp công văn, bề ngoài bảnh bao gọn gàng, bên cạnh là vài đồng nghiệp ăn mặc tương tự.

 

Tô Đào vốn định ngơ, ai ngờ một bên cạnh :

“Lão Tô , đây là con gái ông hả? Chính là đứa tình nguyện lính khai hoang ? Trông còn nhỏ quá, chắc mới đủ tuổi thôi nhỉ? Hai vợ chồng ông cũng nỡ thật đấy. Con gái nhà ba mươi, còn dám để nó rời căn cứ một , sợ nó gặp nguy hiểm bắt nạt...”

 

Tô Viễn Hàng lập tức biến sắc, gượng hai tiếng :

 

“Chỗ là do Đào Đào nó tự đòi mà. Con bé từ nhỏ giống con trai, cứ chịu ở yên trong nhà. Giờ con lớn , cha cũng ủng hộ quyết định của nó chứ.”

 

Tô Đào ói cái bánh nhân tạo của ngày hôm qua .

 

Đồng nghiệp chỉ , gì thêm — chuyện Tô Viễn Hàng thương con gái, cả căn cứ ai mà .

 

Ông mất mặt chịu nổi, cố gắng giữ thể diện mà tỏ quan tâm:

“Gần đây sống ? Bao giờ nhận nhiệm vụ? Có cần cha giúp gì ?”

 

Tô Đào trong lòng lóe lên ý tưởng, lập tức rơi nước mắt:

 

“Ba ơi… Con nhận nhiệm vụ gì , còn hai ngày nữa mới kiểm tra thể lực. Sau khi đuổi khỏi nhà, con chẳng chỗ nào để . Hôm đó ba với , cả mấy chị về nhà, con lén theo . Ban đêm con ngủ cửa nhà , sáng sớm tranh thủ rời , sợ mấy thấy ghét bỏ con…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-9.html.]

 

“Lão Tô, ông thế là quá đáng thật đấy.”

 

“Con bé ăn bao nhiêu , ông bà cũng nhẫn tâm quá...”

 

 

Tô Viễn Hàng xanh mặt, nhưng vẫn cố giữ hình tượng mà gượng:

 

“Chuyện thật sự , ở nhà đều do vợ lo cả. sẽ về hỏi cho rõ ràng. Đào Đào, là cha sai , để con thiệt thòi. Con cầm tạm ít tiền thuê phòng ở vài ngày, chờ cha sắp xếp xong sẽ đón con về.”

Chuyển khoản: 3.000 liên bang tệ.

 

Tô Đào gắng nhịn để khóe miệng cong lên, còn giả vờ sụt sịt hai cái.

 

“Có gì khó khăn cứ gọi cho cha. Nếu con lính, cha cũng cách rút con .”

 

Tô Đào chỉ xem lời ông như gió thoảng bên tai.

 

Hồi nhỏ cô còn tin ông sẽ bênh vực . thực tế là ông chỉ giỏi miệng, đó chẳng hành động gì cả. Mọi chuyện luôn để mặc cô thiên vị, để mặc cô bắt nạt.

 

Lớn lên , cô còn tin ông nổi nữa.

 

Tiền tài khoản, Tô Đào mấy câu giả bộ cảm ơn, xách đồ rời ngay.

 

Một giây cũng cái gia đình .

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Về đến khu Đào Dương, quả nhiên cổng vài đang ngó nghiêng. Tô Đào mặc kệ họ, đẩy cửa .

 

Vừa bước nhà, liền thấy Sầm Lão Nhị đang vịn cửa, từ trong phòng .

 

Mắt trái của thương nặng, thế bằng một con mắt máy móc.

 

“Cô là chủ chỗ ?” Sầm Thiên Kiêu cau mày hỏi.

 

Loading...