Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 861
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:19:23
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từng nghiên cứu mặt mày xám xịt, tiều tụy nở nụ , đồng thanh hô vang:
"Chúc mừng sinh nhật, Sếp Tô!"
Những thuê nhà xung quanh cũng hô to hơn:
"Chúc mừng sinh nhật!!"
"Sếp Tô, chúc mừng sinh nhật, vạn sự như ý!"
"Sếp Tô! Chúc mừng sinh nhật, bình an thuận lợi!"
Vân Mộng Hạ Vũ
"Sếp Tô!"
"Sếp Tô."
Cuối cùng là ai bệ cửa sổ nhà hét lên một tiếng lạc giọng:
" yêu Đào Dương, yêu Sếp Tô!!!"
Là một đàn ông, nhưng giọng lạc như tiếng gà kêu.
Sầm Thiên Kiêu vẫn luôn trong trực thăng màu hồng giật , ối chà, cái hô .
Tô Đào sững sờ, ống vắc-xin nhỏ trong tay, những lời chúc phúc bên tai, mũi cay cay, dù cố gắng nhịn thế nào cũng thể ngăn nước mắt tuôn rơi.
Bận rộn lâu như , cô quên mất hôm nay là sinh nhật .
Mười tám năm qua, cô từng một sinh nhật hồn, thậm chí ai nhớ cô sắp sinh nhật, thỉnh thoảng chỉ Lý Liên Dung nhớ , múc thêm cho cô nửa bát cơm, bất ngờ càng quà, còn cằn nhằn với cô bây giờ là mạt thế, điều kiện trong nhà , bảo cô ngoan ngoãn lời.
Cô những lời mười tám năm .
Mà bây giờ...
Cô há miệng gần như nên lời, trong lòng muôn vàn lời , vô cảm động thể rõ, cũng chỉ thể quanh quẩn nơi đầu lưỡi, biến thành tiếng nghẹn ngào.
Trang Uyển như mưa, lao đến ôm lấy cô: "Chúc mừng sinh nhật, Đào Đào."
Mạnh Thiến cũng bước đến ôm lấy họ.
Sau đó là Lâm Phương Tri, Mã Đại Pháo, ông cụ Mai, hai con Tiền Linh, Ngũ Chấn, thầy Tần, Hiểu Bác, bà cụ Ngu cùng hai cháu...
Mọi ôm , như lúc ban đầu đoàn kết nhất trí, cùng xây dựng quê hương, từng bước đến ngày hôm nay.
Mọi vây Tô Đào c.h.ặ.t chẽ ở giữa, còn Tô Đào thì ôm ống vắc-xin mang sứ mệnh trọng đại trong lòng.
Việc nghiên cứu thành công vắc-xin đại diện cho thời đại u ám sắp hạ màn cuối cùng.
Hai mươi năm hỗn loạn đẫm m.á.u, khoảnh khắc bắt đầu vẽ dấu chấm hết.
Tô Đào chỉ cảm thấy từng dòng nước ấm chảy quanh tim, ngừng lưu chuyển, sinh sôi ngừng.
Vất vả !
Vất vả cho những cống hiến từ bỏ kiên trì hai mươi năm sự nghiệp nghiên cứu khoa học!
Vất vả cho mỗi một xây dựng, quản lý của Đào Dương!
Vất vả cho mỗi một đồng bào từng hy sinh, cống hiến trong loạn thế !
Lúc , một chiếc trực thăng màu hồng xuất hiện trung, tiếng gầm rú của động cơ khổng lồ khiến Tô Đào ngẩng đầu lên .
Chỉ thấy Sầm Thiên Kiêu ở ghế lái hét lớn với cô:
"Sếp Tô! Lão đại nhà chúng mời cô dạo ngắm bình minh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-861.html.]
Tô Đào chiếc trực thăng màu hồng phấn , quả thực là chép chiếc xe căn cứ mà Ôn Mạn tặng cô, lập tức nín mỉm .
Cô leo lên thang, trực thăng, thắt dây an , từ từ bay lên theo đường xoắn ốc.
Những Đào Dương vẫy tay hô vang với cô mặt đất ngày càng nhỏ dần, ngẩng đầu về phía xa, từng chiếc trực thăng gieo hạt ngừng rải t.h.u.ố.c dạng sương mù xuống mặt đất, bao lâu , chân trời lộ tia sáng đầu tiên, một chiếc cầu vồng rực rỡ xuất hiện lúc bình minh, kẹp giữa những đám mây, như chốn tiên cảnh.
Thuốc chỉ mang hòa bình, mà còn cả cầu vồng rung động lòng .
Tô Đào nhất thời ngây .
"Chúc mừng sinh nhật, Đào Đào."
Cô đột nhiên đầu , thấy Thời T.ử Tấn đang bên cạnh, mỉm dịu dàng.
Chỉ là thể ngày càng mờ nhạt, hư ảo.
Tô Đào theo bản năng nắm lấy , nhưng bắt hụt, ngược tan biến nửa .
Thời T.ử Tấn cũng đưa tay sờ tóc cô, nhưng vẫn xuyên qua chạm , lộ vẻ mặt tiếc nuối:
"Trời sắp sáng , thật tiếc thể cùng em ngắm một bình minh trọn vẹn, đảm bảo, sinh nhật năm của em, sẽ vắng mặt một phút giây nào."
Nói xong câu , ánh bình minh bên ngoài cửa sổ rực sáng, ánh mặt trời chiếu khắp nơi.
Tô Đào vội vàng : "Em sẽ chờ , chờ thật sự tỉnh !"
Thân thể Thời T.ử Tấn tan biến ánh mặt trời ấm áp.
Cầu vồng vẫn rực rỡ, nhưng tâm trạng Tô Đào chùng xuống.
Sầm Thiên Kiêu cảm động: "Sếp Tô, cảm ơn cô, câu của cô, chờ lão đại nhà chúng tỉnh , nhất định sẽ liều mạng bảo vệ cô, cái gì mà sứ mệnh gánh nặng chứ, đều cút hết sang một bên."
Tô Đào cho buồn : "Sau cũng cần gánh vác gánh nặng nữa, em cùng gánh."...
Trận mưa t.h.u.ố.c tiêu diệt chín mươi phần trăm zombie ở phương Nam, chỉ là những zombie biến dị ẩn nấp trong bóng tối, mà cả những con Liềm Máu gì, zombie bình thường đều thể trốn thoát, tiêu diệt sạch sẽ.
Hơn nữa lô t.h.u.ố.c mới vẫn đang sản xuất mạnh mẽ, theo kế hoạch của nhóm nghiên cứu Thẩm Vấn Trình, t.h.u.ố.c sẽ tiếp tục phun trong nửa năm, kết hợp với việc tiêm chủng vắc-xin diện, quá một năm, loài sẽ kiểm soát virus, bắt đầu cuộc sống mới, xây dựng quê hương.
Các căn cứ lớn đến hỗ trợ cũng thấy cầu vồng rung động lòng bầu trời.
Tinh thần chiến đấu tràn đầy, dường như xoa dịu, đều ngây ngốc lên bầu trời.
Không là ai hô to một tiếng:
"Thành công ! Là t.h.u.ố.c tiêu diệt! Đào Dương thành công! Mạt thế kết thúc !"
Tiếng hô như sấm sét giữa trời quang, hò reo thì hò reo, lớn thì lớn.
Đồng thời tin tức cũng lan truyền khắp nơi, đều rơi lệ xúc động.
Sau khi xuống trực thăng, việc đầu tiên Tô Đào là đồng bộ tin tức vắc-xin đời với Trường Kinh, bắt đầu kế hoạch tiêm chủng dân.
Họp xong đại hội họp tiểu hội, tiểu hội họp xong còn chuyện với ngài tổng thống hai tiếng.
Đến khi kết thúc trời tối, cô mới nhớ cả ngày ăn cơm.
Đói bụng, cô bước nhanh đến nhà ăn, nào ngờ đẩy cửa , đầu liền rơi xuống mưa cánh hoa.
Hiện mắt là con đường trải đầy hoa tươi, cuối đường là chiếc bánh kem năm tầng sang trọng, hai bên bàn bày đầy những món quà lớn nhỏ, trần nhà treo đầy bóng bay đủ màu sắc.
Trang Uyển, Mạnh Thiến, Mã Đại Pháo cùng mấy chục khác bên cạnh, thấy Tô Đào ngơ ngác, lập tức đồng thanh hô to:
"Nhân vật chính đến !"