Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 845

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:31:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Thường cảm thấy quá nhớ con gái nên ảo giác.

 

Con gái nhỏ đang ăn ngon mặc ở Đào Dương, thể xuất hiện ở Trường Kinh.

 

Ông lắc đầu, bấm chuông cửa.

 

Vài giây chờ đợi, ông phát hiện căn tứ hợp viện dường như dọn dẹp, xem thật sự ở lâu dài, chắc là quen của Tô Đào, cũng thể thường xuyên qua .

 

Đang suy nghĩ thì ông thở dài, giá mà Đào Dương ở gần chỗ ở của ông ở Trường Kinh, chỉ cách mười phút bộ thì .

 

Lúc , cửa mở , lộ khuôn mặt tươi rạng rỡ của Tô Đào.

 

Hứa Thường ngây , lùi một bước: "Con."

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Sau đó, Alice với chiếc băng đô nhiều màu sắc, giống như một món quà xinh chạy , ngẩng mặt lên gọi: "Ba ba!"

 

Ba ba tan .

 

Hứa Thường như đang trong mơ, con gái ôm chầm lấy.

Ông dám tin, kiềm chế ôm c.h.ặ.t, tầm mắt mờ .

 

Là thật... mơ.

 

Tô Đào mỉm bọn họ, nhưng trong khe hở của ánh nắng, cô phát hiện những sợi tóc bạc ẩn giấu trong mái tóc đen của Bộ trưởng Hứa.

 

Hơi chua xót, ghen tị.

 

Không kiếp cơ hội hưởng tình cha như .

 

Đợi đến khi dỗ Alice ngủ, Hứa Thường mới khỏi phòng, đóng cửa , Tô Đào trong sân mở lời như thế nào.

 

Lý trí mách bảo ông, Tô Đào tuyệt đối bằng phương tiện giao thông bình thường đến Trường Kinh.

 

Hiện tại việc quản lý Trường Kinh nghiêm ngặt, nếu từ cổng thành, ông sẽ ngay lập tức.

 

Vậy chính là năng lực thần kỳ của Tô Đào... thật khó tin.

 

Tô Đào dựa một gốc cây, mỉm hỏi ông:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-845.html.]

"Chú Hứa, món quà chú hài lòng ?"

 

Hứa Thường : "Hài lòng, nhưng cũng chú giật , cứ tưởng đang mơ, căn nhà con mua từ khi nào ?"

 

Ông cố tình bỏ qua chủ đề Tô Đào thế nào đưa con gái đến đây đột ngột như .

 

Nếu Tô Đào với ông, cô sẽ tự , ông tôn trọng và giữ bí mật cho cô.

 

Tô Đào lắc đầu: "Bạn tặng ạ, cũng mới dọn dẹp xong, định thỉnh thoảng đến ở một thời gian."

 

Tim Hứa Thường đập mạnh: "Thỉnh thoảng?"

 

Tô Đào rạng rỡ: "Vâng, thỉnh thoảng ạ."

 

Nói xong cô chỉ cánh cửa bên trái: "Chú mở xem."

 

Hứa Thường như đoán điều gì, tim đập thình thịch, chân nhanh hơn não một bước tới, mở cửa.

 

Cảm giác ch.óng mặt quen thuộc qua , ông thấy trang trại nhỏ quen thuộc, cây cối xanh tươi, gà vịt thành đàn.

Ông há hốc mồm, hồi lâu ngậm .

 

Mãi một lúc lâu mới lui , trở căn tứ hợp viện ở Trường Kinh .

 

Ông Tô Đào, môi run rẩy, nếp nhăn khóe mắt cũng giật giật, cố gắng kìm nén cảm xúc cuồn cuộn, nhưng ngàn lời vạn chữ, cuối cùng chỉ hóa thành hai chữ khàn khàn khó : "Cảm ơn."

 

Khoảnh khắc , Hứa Thường vô cùng ơn.

 

Con gái là quan trọng nhất trong lòng ông, nhưng Trường Kinh cũng cần ông, hai nơi cách xa như , ông đưa lựa chọn.

 

Gia đình và đất nước đều khó xử!

 

Mỗi đêm khuya nhớ , ông đều cảm thấy với con gái, oán trách bản luôn miệng yêu thương, chăm sóc, bên cạnh con gái, nhưng thời gian và tâm sức cống hiến cho đất nước.

 

Ông cảm thấy là một cha .

 

hôm nay, cách xa xôi bỗng chốc trở thành một bước chân, trong nháy mắt giải quyết nỗi đau lớn nhất của ông, thành mong lo cho gia đình lo cho đất nước của ông.

 

Sao thể ơn! Sao thể xúc động!

 

Tô Đào cũng vui, lộ hàm răng trắng bóng: "Chuyện nhỏ thôi, cần khách sáo."

Loading...