Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:07:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà ở xã hội phúc lợi khu nhà ở tập thể Đông Dương Mai Hưng Hiền về nhà thấy cha , cau mày hỏi: "Cha ?"

 

Đàm Phương Xuân lau tay tạp đề, với vẻ khó chịu: "Anh hỏi như thể mất ông già , là do ông nợ tiền, tìm đến tận nhà đòi nợ, ông trả , trực tiếp bắt ông ."

 

Sắc mặt Mai Hưng Hiền đổi: "Không thể nào, cha loại nợ tiền trả, ông thà c.h.ế.t đói c.h.ế.t bệnh cũng vay mượn ai một đồng."

 

Đàm Phương Xuân ngẩn , lớn tiếng : "Vậy thì , đừng trách , tin thì hỏi mấy bác hàng xóm xem, họ đều tận mắt thấy ông già đưa , lái xe jeep đến đấy."

 

"Người đến là ai?"

 

" hỏi, cô gái dẫn đầu hung dữ lắm, bên cạnh còn một phụ nữ mang s.ú.n.g, nào dám gặp loại như ."

Mai Hưng Hiền tức giận: "Cô đầu óc vấn đề ? Đòi nợ chỉ đòi tiền, bắt một ông già về để lo cho ông đến hết đời ? Những là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Trước khi ngoài dặn cô trông chừng cha ? Cô trông như đấy ?"

 

Mai Hưng Hiền càng càng tức: "Cô , cái Đào Dương gì đó đang tìm kiến trúc sư quy hoạch, cha chính là nghề ! Nếu thành công, ba suất ở Đào Dương, chúng cần sống ở cái cống rãnh nữa! Chắc chắn là cha bản lĩnh , nên lừa ông !"

 

Đàm Phương Xuân há hốc mồm: "Kiến trúc sư quy hoạch gì cơ?"

 

Cô vẫn luôn tưởng bố chồng là giáo viên mỹ thuật dạy vẽ cho trẻ con.

 

đây là tận thế , vẽ thì tác dụng gì, còn bằng ngoài việc chân tay cho căn cứ còn thiết thực hơn.

mà suất ở Đào Dương đó là chuyện gì?

 

Mấy đến hôm là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?

 

Đàm Phương Xuân đầu óc rối bời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-70.html.]

Mai Hưng Hiền lười với cô, vợ mà cưới tận thế chỉ trình độ tiểu học, tận thế càng cơ hội học hành, với cô về kiến trúc sư quy hoạch chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

 

Anh tức giận qua tại chỗ, đó vội vàng ngoài dò la tung tích của ""kẻ l.ừ.a đ.ả.o"".

 

Tô Đào ngủ một giấc đến tận trưa, bụng đói cồn cào định ngoài tìm đồ ăn, đột nhiên thấy cặp song sinh Chu Hải và Chu Dương trở về.

 

Cô vui mừng hỏi: "Nhiệm vụ thành ? Đội trưởng của các ?"

 

Cặp song sinh vẫn lạnh lùng khép kín như , chỉ ngắn gọn hai chữ: "Chưa."

 

Chưa thành.

 

Thời T.ử Nguyệt vội vàng giải thích: "Anh trai về, chỉ là tìm một lô vật tư để Chu Hải Chu Dương mang về , đúng , trai còn nhờ họ mang cho cô một món quà nhỏ, hehe."

Cô bé tiến lên nắm tay Tô Đào: "Tối qua đến , định cho cô một bất ngờ, nhưng cô ngủ mất , nhưng , chúng nó đang năng động đây."

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Chúng nó?

 

Tô Đào còn kịp phản ứng, thấy T.ử Nguyệt ôm một cái ổ nhỏ từ ghế sô pha, tiếng kêu meo meo nhỏ xíu truyền từ bên trong.

 

Trời ơi.

 

Giọng Tô Đào run lên: "Đây là mèo con ?"

 

Tô Đào từng thấy mèo, ấn tượng về mèo đến từ hình ảnh văn bản và tranh ảnh còn sót từ tận thế.

 

Hai mươi năm khi tận thế bùng nổ, khiến một lượng lớn thú cưng và động vật hoang nhiễm bệnh, hoặc trở thành thức ăn, lượng giảm mạnh, chỉ trong vòng năm năm gần như còn thấy bóng dáng.

 

Loading...