Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:07:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời tiết dần dần ấm lên, thở của mùa hè oi bức.

 

Trang Uyển sớm mở hết cửa sổ khu vực chung, để gió mát lùa thông thoáng.

 

Thấy Tô Đào ngoài, nhịn hỏi: "Cô mấy ngày nay ngoài liên tục, sáng tối về, sắp đuổi kịp chị Bùi , ?"

 

Tô Đào trừ: "Dạo ở nhà lâu quá, giờ nguy hiểm giải trừ, ngoài dạo thôi."

 

nước mắt, ba bãi đỗ xe bỏ hoang của Đông Dương cô đều hết, hệ thống phản ứng gì cả.

 

Hôm nay cô dự định cuối, kiểm tra , nếu vẫn phản ứng, cô sẽ tạm thời từ bỏ.

 

thể liên quan đến những nơi bên ngoài Đông Dương.

 

Hiện tại cô vẫn đủ can đảm khỏi Đông Dương.

 

Quả nhiên dạo cả ngày, vẫn thu hoạch gì.

Tô Đào nghĩ trái nghĩ , cố gắng nhớ tình huống ngày hệ thống đột nhiên đưa nhắc nhở.

Vân Mộng Hạ Vũ

 

khoảnh khắc cô thấy ""Cốt Dực"", hệ thống như kích hoạt , hiện bốn chữ ""bãi đỗ xe bỏ hoang"".

 

Tại thấy ""Cốt Dực"" nhắc nhở?

 

Là bãi đỗ xe bỏ hoang đó liên quan đến ""Cốt Dực"" ?

 

Tô Đào tìm Sầm Thiên Kiêu, hỏi: "Lần đầu tiên các gặp ""Cốt Dực"" ở ?"

 

Sầm Thiên Kiêu run lên con mắt máy : "Ngày hôm đó sẽ bao giờ quên, chính là ở bãi đỗ xe chân núi Bàn Liễu, con súc sinh nhỏ đó gϊếŧ hết tất cả những sống sót trốn ở đó, còn dụ chúng mắc bẫy! Mẹ kiếp! nhất định thấy đám áo blouse trắng chia nhỏ nó!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-62.html.]

Mắt Tô Đào sáng lên, chính là bãi đỗ xe bỏ hoang chân núi Bàn Liễu !

"Gần đây bận ? Không bận thì dẫn một chuyến?"

 

Sầm Thiên Kiêu cau mày: "Cô đến đó gì? Đừng , an , chuyện zombie tiến hóa cô chứ, mọc hai móng vuốt lớn giống như lưỡi hái, chính là con súc sinh đó cho gãy một cánh tay, đại ca dị năng lợi hại như cũng nó phế một cánh tay, nếu dẫn cô , gặp nó, chúng sẽ chôn tại chỗ đấy."

 

Tô Đào : "Để chôn cùng , quyết định nữa."

 

Sầm Thiên Kiêu nghẹn lời.

 

"Nếu cô lý do nhất định , khuyên cô đợi đại ca của trở về, bàn bạc với , xem nhiệm vụ tập thể thể dẫn cô theo, hộ tống cô đến núi Bàn Liễu ."

 

Cũng chỉ thể như .

 

Tô Đào tạm thời gác ý định nhiệm vụ ẩn, ở nhà ăn uống ngủ nghỉ nhàn nhã hai ngày, đó để Trang Uyển giúp thống kê tình hình thu nhập cả tháng ba.

"Tổng cộng là 15 vạn 3 nghìn liên bang tệ, trừ Văn Bội Trân, những khác đều đóng tiền nhà đúng hạn, đòi bà ba , nào bà cũng ngày mai, đó thì tránh mặt luôn, bà chủ Tô, là chúng tìm Hiểu Bác đuổi bà , quá phiền phức, chiếm tiện nghi khắp nơi thì thôi, tiền nhà cũng nợ, cứ bám riết chịu ."

 

Tô Đào cũng bất lực, Văn Bội Trân năm nay hơn năm mươi tuổi, một cô con gái duy nhất lấy một tên côn đồ, nhưng tên côn đồ học từ đại ca xã hội cách chế tạo s.ú.n.g tự chế, trong tận thế kiếm bộn tiền, thỉnh thoảng cho vợ một khoản tiền tiêu vặt khổng lồ.

 

Trong thời loạn lạc tận thế, tiền là thứ rẻ mạt nhất, cho bao nhiêu thật cũng quan trọng.

 

Văn Bội Trân quen tiết kiệm, thể chiếm tiện nghi thì tuyệt đối tiêu tiền.

 

Bạn gái của Hiểu Bác, Dương Cúc là miệng lưỡi sắc bén, riêng rằng Văn Bội Trân là mang tiền xuống mồ để tiêu.

 

mà lời cũng sai.

 

Tô Đào cảm thấy bà cả đời sống thật khổ sở, xoa trán : "Theo quy định, quá mười lăm ngày vẫn thanh toán tiền nhà tháng đó, sẽ buộc trả phòng, cô thông báo cho bà , bà gặp cô, thì cô giấy dán lên cửa phòng bà , mười lăm ngày nếu bà vẫn đóng, thì cô đến báo cho ."

 

Vé máy bay đang chờ.

 

Loading...