Có đất thì , nhưng bản chất vẫn là nghèo kiết xác, đến cái giường cũng mua nổi.
Hay là… Cho thuê nhỉ?
[Hiện tại thể cho thuê. Xin ký chủ đảm bảo đủ điều kiện cơ bản: giường x1, bồn rửa x1, bồn vệ sinh x1.]
Tô Đào suýt nữa ngất xỉu.
Ba món trong cửa hàng nội thất cộng cũng ngốn hơn 1.000 liên bang tệ.
Lấy ngần tiền bây giờ?
Cô vò đầu suy nghĩ, cuối cùng quyết định đến chợ đồ cũ của căn cứ thử vận may.
Dù hệ thống cũng bắt buộc mua nội thất trong cửa hàng hệ thống. Cô chỉ cần tìm đồ đạt yêu cầu là !
Nghĩ là , Tô Đào mang theo bộ tài sản 50 tệ, lên đường đến chợ giao dịch.
Để tiết kiệm tiền, cô nhịn đói bộ, còn cố tình bôi thêm bụi đất lên mặt để trông bẩn hơn chút.
Dù căn cứ Đông Dương còn tang thi, nhưng một xã hội sụp đổ, con mới chính là thứ đáng sợ nhất.
Khi đến chợ đồ cũ, trời xế chiều – gần 4 giờ rưỡi.
Khu giao dịch chia hai khu: khu Đông và khu Tây.
Khu Tây an ninh hơn, hàng hóa bán cũng chính quy hơn, đủ thứ từ nội thất, đồ gia dụng, công cụ liên lạc, đến cả… Đồ lót cũ cũng bán.
Càng sâu về phía Đông, khung cảnh càng trở nên khó tin — bán cả con, bán con gái, bán xúc xích ăn dở một nửa, thậm chí cả rao bán sọ đầu tang thi… Khắp nơi là vết bẩn và những thứ bài tiết rõ nguồn gốc.
Có lúc, Tô Đào thật sự cảm thấy thế giới quá méo mó. Vừa chật chội, bẩn thỉu, hỗn loạn tưởng.
Cô khu đồ cũ chuyên bán nội thất, nhưng giường rẻ nhất cũng mất 20 liên bang tệ, mà còn gãy mất một chân — quá đáng. Số tiền còn trong cô, mua thêm bồn vệ sinh và bồn rửa thì chẳng đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-4.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Cuối cùng, cô dừng chân một sạp bán đồ quân dụng thải loại.
Nơi bán là vật dụng cũ của quân đội, phần lớn là hàng hư hỏng, như bình đựng nước, giày hành quân, mũ bảo hiểm, túi ngủ…
Túi ngủ! Dùng tạm giường cũng mà!
“Chú ơi, cái túi ngủ bao nhiêu tiền?”
Ông chủ là một gã đàn ông gầy gò ngoài bốn mươi, đang hút điếu t.h.u.ố.c tự quấn. Nghe hỏi, ông ngẩng đầu, nhướng mày quan sát cô từ xuống , ánh mắt như cây chổi nhúng đầy mỡ lợn:
“20 liên bang tệ. nếu tối nay theo chú, chú tặng luôn cho.”
Tô Đào lúc tuyệt đối thể tỏ yếu thế. Cô âm thầm hít một , mặt lạnh thêm mấy phần:
“Bớt mấy trò rẻ tiền . Muốn chơi thì rẽ trái ba trăm mét, chỉ 10 tệ thể chơi với hai em tới sáng, bỏ thêm 5 tệ thì họ còn phục vụ tận tình hơn . Mà cái túi ngủ ngoài , cũng chẳng ai ngu mà bỏ tiền mua.”
Gã đàn ông dừng rít t.h.u.ố.c, ánh mắt rút về, khẽ hừ một tiếng:
“Gớm, cứng đấy. Cầm .”
Tô Đào chẳng thêm lời nào, nhanh như chớp ôm túi ngủ lên vai, rút lui an .
Sống mười tám năm, Tô Đào bản lĩnh gì ghê gớm, nhưng kỹ năng “giả vờ hổ báo để giữ mạng” thì luyện thành từ lâu .
Bồn cầu đắt nặng, cô thể một vác nổi. Thế là chuyển sang gian hàng nhựa, mua hai chiếc xô nhựa với giá 5 liên bang tệ.
Dù gì hệ thống cũng rõ bồn cầu nhất định khả năng xả nước.
Xô cũng thể dùng như bồn cầu — là dân sống sót tận thế thì đừng quá cầu kỳ.
Đến phần bồn rửa, Tô Đào cũng dùng chiêu cũ — mua hai cái chậu nhựa rửa mặt, cũng hết 5 tệ.
Tất cả đủ, cô hì hục khuân đống đồ cồng kềnh đó về.