Cô còn bằng lòng trả thêm lương cho Trọng Cao Dật, đến một căn phòng nhỏ, cần gì tiền thuê nhà, tầm xa.
Trọng Cao Dật im lặng hai giây, đột nhiên : "Năm ngày sẽ khám bệnh thật , phiền bà chủ Tô và quản lý Trang ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Trang Uyển thấy cách xưng hô ngại ngùng: "Bác sĩ Trọng đừng khách sáo, bình thường cứ gọi là Tiểu Trang là , ngày mai còn phiền khám cho con gái , là nghỉ ngơi , ngủ trưa một lát, lát nưa chúng sẽ đến tìm ăn cơm."
Nghĩ đến việc mặt con gái thể chữa khỏi, Trang Uyển vô cùng kích động, nếu nghĩ đến việc Trọng Cao Dật cần nghỉ ngơi, chị hận thể lập tức đưa con gái đến.
Rời chị còn cảm thán với Tô Đào: "Lúc mười mấy tuổi tận thế, giáo viên hỏi ước mơ của là gì, là bác sĩ, lúc đó cảm thấy bác sĩ thật oai phong, cướp từ tay Diêm Vương, ngầu bao nhiêu, ngờ bác sĩ thời tận thế mới là thật sự kéo từ quỷ môn quan, gạch tên khỏi sổ sinh t.ử."
" , dị năng của bác sĩ Trọng giống với Tiểu Giản ?"
Tô Đào suy nghĩ một chút : "Hình như giống lắm, dị năng của Tiểu Giản chủ yếu là chữa lành vết thương ngoài da và nhiễm trùng, thiếu tướng Thời gọi là "thanh lọc", khi zombie cào c.ắ.n thể loại bỏ virus một cách hiệu quả, bác sĩ Trọng nổi tiếng hơn với "tái sinh", tay chân đứt lìa cũng thể mọc ."
Nói đến đây Tô Đào nhớ đến chân giả mà Thời T.ử Tấn lắp.
Cô thở dài, bảo nhận sự giúp đỡ của của Cố Minh Trì, chắc thà tàn tật cả đời.
Trọng Cao Dật yên lặng ghế sofa đơn khá lâu, môi trường xung quanh khiến như trở hai mươi năm khi học đại học, thực tập ở bệnh viện.
Bệnh viện lúc đó sạch sẽ ngăn nắp, mùa hè điều hòa mở như cần tiền, căn bản chuyện oi bức.
Trọng Cao Dật xoa mặt, nhà vệ sinh tắm nước ấm, sự mệt mỏi suốt quãng đường đến đây lập tức biến mất, chiếc giường nhỏ mềm mại, cảm nhận nhiệt độ thích hợp do điều hòa tỏa , ngủ một giấc ngon lành thoải mái đầu tiên kể từ khi trời bắt đầu nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-125.html.]
Tô Đào thì cùng Trang Uyển đến phòng lấy nước ở cửa, công nhân lấy nước, khiêng từng thùng nước trong suốt lên xe.
Có một công nhân khiêng thèm thuồng, khô cả họng, mồ hôi đầm đìa.
Tô Đào liền nhịn hỏi: "Đông Dương bây giờ thiếu nước đến mức nào ?"
Người công nhân lau mồ hôi trán :
"Nghe nước ngầm khai thác nữa, chỉ thể dựa xử lý nước thải mới miễn cưỡng cung cấp , vợ ngày nào cũng quản cả nướ© ŧıểυ của , tích trữ để đến chỗ nuôi trồng thủy sản đổi lấy nước sạch theo tỷ lệ, dù nhà uống nước hàng ngày tiết kiệm một chút vẫn thể sống , nhưng dám giặt quần áo tắm rửa gì đó."
Nói xong ngửi ngửi : "Đây, bốc mùi , cô chính là bà chủ Tô đúng , nước của cô, mà nhảy tắm, bây giờ thật sự chỗ nào nhiều nước như chỗ cô."
Nói xong, lấy một túi nước khỏi túi quần, :
"Bà chủ Tô, cô xem thể lấy một túi ? Mang về cho vợ rửa mặt gì đó, là đàn ông thô kệch một chút cũng , vợ thì sạch sẽ."
Tô Đào cũng là keo kiệt, liền cho lấy, còn gọi những công nhân khác đến phòng lấy nước lấy thêm, hoặc là rửa mặt luôn ở đó.
Công nhân vô cùng cảm kích, như ăn tết, lúc còn lượt đến cảm ơn.
Trang Uyển mà thở dài: "Sếp, bên ngoài năm nay chắc là khó sống , thể sẽ c.h.ế.t nhiều ."