Tô Đào dùng cả hai chân, ôm như gấu túi: "Thiếu tướng Thời, đổi , đây quan tâm đến cấp , ngày mai sẽ mách Tâm Thiên Kiêu, chia rẽ quan hệ của hai ."
Thời T.ử Tấn ngửi thấy mùi hương thiếu nữ, mặt cứng đờ, tối hậu thư: "Không buông tay, thì xuống nước."
"Anh đồng ý với , sẽ buông."
Vân Mộng Hạ Vũ
Trả lời cô là, cô Thời T.ử Tấn kéo "ùm" một tiếng xuống nước.
Hai mươi phút .
Trang Uyển lau tóc ướt sũng cho Tô Đào, thắc mắc hỏi:
"Sao tự dưng mặc quần áo xuống nước, còn cùng thiếu tướng Thời nữa."
Tô Đào : "Bây giờ đơn phương tuyên bố chiến tranh lạnh với , khi hòa thì đừng nhắc đến mặt ."
Trang Uyển sững , đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, phì :
"Vậy là thiếu tướng Thời đồng ý dẫn cô theo, chắc chắn sẽ đồng ý, là trách nhiệm, nếu dẫn cô , lỡ như chuyện gì, sẽ tự trách cả đời."
Tô Đào "haiz" một tiếng, sấp xuống giường.
Nếu thể tự , cô tự .
cô bản lĩnh, thứ nhất đường, thứ hai thể vượt qua khó khăn, một khi dịch chuyển về Đào Dương, bắt đầu từ đầu.
Người thể giúp cô việc , thật sự chỉ Thời T.ử Tấn.
Còn một tháng nữa, cô vẫn thể năn nỉ thêm.
chiến tranh lạnh là do cô phát động, thể dễ dàng kết thúc.
Chiến tranh lạnh vài ngày , hừ.
Sáng sớm hôm , Tâm Thiên Kiêu liền đón đến.
Bà cụ gần sáu mươi tuổi, nhưng tinh thần vẫn , mang theo túi lớn túi nhỏ mà vẫn nhanh nhẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-109.html.]
Thấy Tô Đào liền híp mắt: "Cô gái xinh quá, bao nhiêu tuổi ?"
Tâm Thiên Kiêu vội vàng giới thiệu: "Mẹ, đây là sếp của Đào Dương, bà chủ Tô."
Bà cụ chắc là mắt kém, tiến gần Tô Đào:
"Ồ! Trông còn trẻ lắm, , con gái kết hôn ? Nhà Thiên Kiêu năm nay 24 tuổi, con thấy nó thế nào, mắt con ?"
Tâm Thiên Kiêu sợ đến mức hồn vía lên mây, theo bản năng lão đại nhà , lòng bàn tay bàn chân đều lạnh ngắt:
"Mẹ! Mẹ! Mẹ hiểu lầm hiểu lầm , bà chủ Tô , đừng gây rối nữa."
Tô Đào: ""?""
Cô cái gì?
Bà cụ "ồ ồ" hai tiếng, đột nhiên vỗ một cái lưng Tâm Thiên Kiêu:
"Đồ vô dụng, con gái đương nhiên đến lượt con."
Đảng Hưng Ngôn chê ế vợ hôm qua bên cạnh nỗi đau của khác.
Trang Uyển dẫn hai thủ tục nhập trọ, còn đến phòng mới, bà cụ thấy hành lang sạch sẽ liền kêu lên:
"Sạch sẽ thật đấy, nhiều năm thấy hành lang nào sạch sẽ như , mấy năm nay ở chung cư, bẩn vô cùng, còn tè bậy, haiz, cái tay nắm cửa chắc là lau hàng ngày, chút bụi bẩn nào, thuê nhân viên dọn dẹp ?"
Trang Uyển : "Vâng, nhân viên dọn dẹp đầu ở đây họ Kỳ, ở cửa tòa nhà chung cư liên lạc của bà , nếu bà phát hiện khu vực chung chỗ nào cần dọn dẹp thì thể liên lạc với bà ."
Bà cụ cảm thán: "Nơi thật, thật, Thiên Kiêu đưa đến hưởng phúc ."
Tâm Thiên Kiêu lúc mới dám thể hiện sự tồn tại của , dỗ dành : "Bên ngoài còn sân thượng vọng lâu, ở đây ít chị em, khi nào rảnh thì quen, lúc rảnh rỗi thì trò chuyện."
Bà cụ đột nhiên buồn bã: "Bạn của mất sớm, nếu cùng đến đây ở, cũng thể hưởng chút phúc ."
Vào phòng, bà cụ thấy nhà bếp bán mở.
"Bốp" một tiếng hất tay Tâm Thiên Kiêu đang đỡ , tự chạy nhanh đến đó, sờ bếp sạch bóng, tủ bếp và thiết gia dụng mới tinh, mắt đỏ hoe.