Nam Tinh đáp bằng giọng điệu vô cảm: “Cút!”
Bán Hạ len lén sang, hiếm khi thấy tức giận đến mức . cô hiểu rõ, bất cứ đàn ông nào đang định “vận động” cùng vợ mà phá đám thì cũng sẽ nổi điên như .
Tên nhỏ con vội vàng kéo tay trai định rút lui: “Anh, thôi.” Vừa kéo, áy náy Nam Tinh: “Xin , xin , bọn em cố ý… nhà em thực sự hết nước …”
Sắc mặt Nam Tinh càng thêm tối sầm: “Tay chân lành lặn, nước tự tìm? Không nên gọi các là gan to nhát gan nữa, dám diệt tang thi mà dám trộm vật tư!”
“Phi!” Tên cao lớn nhổ bãi nước bọt: “Tang thi hung dữ thế , ai dám đụng ? Muốn c.h.ế.t ?!”
“Hừ!” Từ nhà bên cạnh, Tô Diệu bước tới, gương mặt đầy vẻ mỉa mai: “Biết bọn liều mạng kiếm vật tư mà còn trơ trẽn tới trộm cướp ?”
Nam Tinh buồn đôi co, rút s.ú.n.g điện giật thẳng gã cao lớn đang định lên tiếng: “Nể tình nhà mày còn đứa nhỏ cần sữa, tao tha cho một mạng! Lần còn bén mảng tới, tao g.i.ế.c tha!”
Ánh mắt xoáy sâu tên nhỏ con đang run rẩy, giọng lạnh như băng: “Biết nhà tao nhiều vật tư, chắc hẳn cũng từng thấy tao tay với và tang thi nhỉ? Mày nghĩ chịu nổi mấy nhát d.a.o của tao?”
Tên nhỏ con lập tức sợ mất mật: “Bọn em dám nữa ! Tuyệt đối dám nữa!”
Nói , như ma đuổi, vội vã đỡ tên cao lớn đang bất động bỏ chạy thục mạng, đến cả cây xà beng cũng chẳng buồn nhặt .
Bán Hạ sang Tô Diệu: “Anh Diệu về , ạ!”
Tô Diệu liếc Nam Tinh vẫn đang tỏa áp suất thấp, dù lòng đầy nghi hoặc nhưng hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Ừ, chuyện gì thì cứ gọi .”
Bán Hạ tiện tay ném cây xà beng sân, ôm lấy tay Nam Tinh dỗ dành: “Ông xã, đừng giận nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-134-a.html.]
Nam Tinh hít một sâu, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa: “Không giận nữa, về phòng tiếp tục.”
…
“Bán Hạ,” Thái Viễn đầy vẻ lo lắng: “Tối qua nhà em trộm ? Người và vật tư chứ?”
Tối qua và Triệu Huyền ngủ say nên gì, mãi đến sáng Phương Vân Vân và Tô Tiếu kể mới chuyện.
Bán Hạ mỉm trấn an: “Anh Viễn yên tâm, chỉ là hai tên trộm vặt thôi, dọa một chút là chúng tự chạy.”
Tô Diệu giật giật khóe miệng, thầm nghĩ: Dùng s.ú.n.g điện giật đến bất tỉnh mà gọi là “dọa một chút”? ngoài miệng chỉ : “Vậy ngoài, nên để một trông nhà ?”
Nam Tinh gật đầu: “Lần tới tìm vật tư, mỗi nhà nên phân công ở canh giữ, đề phòng kẻ đ.á.n.h úp.”
Dù cả ba nhà đều hệ thống lưới điện cao thế, nhưng nếu kẻ địch trang đồ cách điện thì ?
Tô Diệu và Thái Viễn đều tán thành: “Được!”
Vật tư tìm chỉ là thứ yếu, bảo vệ nguồn sống tại nhà mới là ưu tiên hàng đầu. Bán Hạ dùng ý thức hỏi Thôn Thiên Thụ: “Thiên Thiên, chuẩn xong ? Xong thì để chị giới thiệu em với bạn bè chị và Nam Tinh nhé!”
Thôn Thiên Thụ hít một thật sâu: “Xong ạ!”
Để gây ấn tượng với những bạn mới, nó còn chuẩn cả một “bất ngờ” nữa. Bán Hạ rạng rỡ sang Tô Diệu, Phương Vân Vân, Tô Tiếu, Thái Viễn và Triệu Huyền: “Em một bạn mới giới thiệu với .”
Tô Tiếu buột miệng: “Bạn á?” Rồi lập tức hối hận giải thích: “Chị ý gì …”
Bán Hạ hiền hòa: “Em hiểu mà, chị chỉ quá ngạc nhiên thôi.”