Tô Diệu do dự: “Em bằng lái xe tải hả?”
Tất nhiên là , thậm chí đến bằng hạng B còn . Trước khi t.a.i n.ạ.n xảy cô mới thi xong lý thuyết, kỹ thuật lái là do kiếp rèn . Bán Hạ chớp chớp mắt: “Quan trọng gì , cảnh sát giao thông kiểm tra .”
Mấy Tô Diệu: “…” Nghe cũng hợp lý đấy!
Xe tải sân, Bán Hạ đành đỗ xe cổng nhà . Nhà lắp ghép giống như thực phẩm, chắc ai rảnh mà trộm.
Về đến nhà, Bán Hạ lập tức kéo tay Nam Tinh, dùng dị năng giúp xoa dịu mỏi cơ. Dị năng hệ mộc khả năng hồi phục cực mạnh, tới mười phút, Nam Tinh cảm thấy nhẹ tênh, mệt mỏi biến mất.
Anh ôm Bán Hạ một cái nhưng giơ tay lên thấy quần áo bẩn đến mức gần như nhận , liền nhăn mặt : “Vợ ơi, tắm thôi!”
Bán Hạ gọi Kim T.ử và Ngân T.ử , dẫn theo Nam Tinh và hai đứa gian: “Tắm cho Kim T.ử và Ngân T.ử , thì tí nữa tụi nó bốc mùi mất.”
Có thể vì thời gian mới cực hàn, lông Kim T.ử và Ngân T.ử dày dài, lông Ngân T.ử còn rối . Cô lấy một cái hồ bơi bơm dài bốn mét: “Kim Tử, Ngân Tử, đây tắm nào!” Một mèo một ch.ó từ nhỏ sợ nước, lập tức nhảy hồ.
Bán Hạ và Nam Tinh cũng bước theo, Kim T.ử và Ngân T.ử quá to, ngoài hồ chẳng tắm nổi. Trước tiên dùng chậu dội ướt lông, đó xoa đầy sữa tắm…
Nam Tinh lau mồ hôi trán: “Tụi nó tắm một là hết một chai sữa tắm và mười tám tấn nước, hiểu bình thường nuôi nổi.”
Mười tám tấn nước là tính cả một tắm và hai xả sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-123-a.html.]
Bán Hạ nhẹ nhàng xoa lớp đệm thịt chân Ngân Tử, bàn chân to hơn sờ tay: “Người bình thường đến nước uống còn , gì dám xa xỉ đến mức tắm cho thú cưng? Thường thì đợi lúc cực hàn, thả tuyết lăn vài vòng là coi như tắm khô .”
Nam Tinh lúc mới nhận nghĩ đơn giản quá. Tuy bọn họ thiếu nước nhưng ngày thường dùng nước đều tiết kiệm triệt để nước rửa rau, nước tắm đều để dành dùng hai ba , huống gì là gian hàng gian tay như họ?
Một tiếng rưỡi , hai mới tắm xong cho mèo ch.ó. Nhiệt độ bên ngoài lên tới bốn mươi độ, Bán Hạ dùng máy sấy mà thả Kim T.ử Ngân T.ử ngoài gian hong gió cho khô.
Không lười, mà là so với tốc độ cô sấy lông, tốc độ gió hong còn nhanh hơn. Tiếp theo là đến lượt hai họ tự giặt giũ.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Nam Tinh ngại ngùng bộ quần áo dơ bẩn của : “Vợ ơi, giặt máy chắc sạch nổi, là… bỏ luôn nhỉ?”
Trong gian của Bán Hạ đầy ắp quần áo mới: “Anh yên tâm, em gom hết hàng tồn của mấy xưởng may trong thành phố , đồ mới tha hồ mà mặc!”
Ngày hôm , ba nhà hẹn mà cùng ngủ đến tận trưa mới dậy. Bán Hạ liếc nhiệt kế bên cửa sổ: “45 độ ! Chúng tranh thủ thời gian thôi!”
Theo đà tăng nhiệt , chắc tới hai ngày nữa là bước giai đoạn cực nhiệt 55 độ, đến lúc đó đừng ngoài tìm vật tư đ.á.n.h thây ma, chỉ cần ở ngoài lâu thôi là thở cũng thấy khó khăn!
Nam Tinh lấy áo quần từ tủ mặc : “Ừ, ăn trưa xong tụi lắp nhà lắp ghép, thì để đồ ngoài trời lâu dễ hư.”
Một trăm căn nhà lắp ghép, mỗi nhà ba mươi ba căn, mỗi căn dung tích năm mươi mét khối, ba mươi ba căn là một nghìn sáu trăm năm mươi khối! Dọn hết vật tư trong sân nhà lắp ghép , ít nhất cũng còn dư hơn một nghìn hai ba trăm khối, đủ để trữ thêm một đống vật tư mới nữa!