Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:22:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nguyễn Ngưng nhảm nữa, “vụt” b*n r* một mũi tên.

Ngay đó, ầm một tiếng, cửa sổ ở lối thoát hiểm vỡ vụn.

Mũi tên nhắm thẳng về phía Ngô Tấn, dựa theo kinh nghiệm luyện tập mấy ngày nay của cô cùng với tăng cường của hệ thống, cô chắc một trăm phần trăm bản thể b.ắ.n trúng tên b**n th** .

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , Ngô Tấn sợ đến mức đồng t.ử giãn , theo bản năng tóm lấy những xung quanh .

Một tiếng hét vang lên từ cầu thang.

Tình cờ cấp cầm nến nên cả hành lang chìm trong bóng tối.

Sáu bên ngoài loạn hết cả lên, giúp đỡ, sợ hãi bỏ chạy, chừng bốn năm phút , Ngô Tấn quỳ xuống đất nhặt nến lên, thắp sáng nó nữa.

Cầm cây nến thô sơ trong tay, mí mắt Ngô Tấn giật mạnh liên hồi, thèm vết thương đang chảy m.á.u của đồng đội , mà chăm chú về phía Nguyễn Ngưng đang .

Sau đó thầm mắng một tiếng nó.

Lúc , Nguyễn Ngưng lắp xong mũi tên thứ hai, cô cầm cung tên, nhàn nhã bọn họ.

Sau khi thấy cảnh , những khác đều nhanh chân cách xa Ngô Tấn tám trăm mét.

Ngay cả một tiếng “ nó” Ngô Tấn cũng mắng .

Bây giờ chỉ đau đầu mà còn sợ Nguyễn Ngưng rằng mà b.ắ.n tên!

Lúc Nguyễn Ngưng đang kết nối với hệ thống: “Lần bên cạnh còn ai để tóm nữa, thể b.ắ.n trúng ?”

Hệ thống suy tính: “Khó lắm, là chúng cứ thử ?”

Nguyễn Ngưng chỉ vì thử một mà hy sinh bản , nhưng nhịn ngứa tay, khi suy nghĩ năm giây, lúc cô chuẩn b.ắ.n tên đột nhiên Ngô Tấn ở bên ngoài la lớn.

“Từ từ!”

Nguyễn Ngưng đợi một lát, rời mắt khỏi ống ngắm.

Ngô Tấn tức giận đập cây nến xuống đất, tia lửa b.ắ.n tung tóe: “Con nó, để xem bây giờ cô b.ắ.n thế nào!”

“Mọi , mau lên, chúng trốn cửa phá cánh cửa thoát hiểm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-85.html.]

Xung quanh tối đen như mực, gì cả.

Nguyễn Ngưng lắng cất cung tên trong gian, đó lấy s.ú.n.g lục : “Mấy chắc chắn ?”

“Thật trong tay vẫn còn một khẩu s.ú.n.g, b.ắ.n xuyên qua cửa gỗ hẳn là thành vấn để.”

Cầu thang đột nhiên im lặng.

Trong bóng tối, nhu nhược : “Đại ca! Chúng mau lên lầu thôi, Tiểu Lâm T.ử còn đang chảy m.á.u.”

, đúng, đúng, chúng nhanh ch.óng tìm t.h.u.ố.c cầm m.á.u, còn mũi tên xử lý thế nào đây, rút hả?”

“Làm bây giờ, Tiểu Lâm T.ử sẽ c.h.ế.t chứ!”

Ngô Tấn vội vàng : “ còn lấy t.h.u.ố.c hạ sốt cho nữa!”

“Mẹ nó!” Ngô Tấn Nguyễn Ngưng bằng ánh mắt ác độc: “Không ngờ phụ nữ tàn nhẫn như !”

Nguyễn ngưng : “Tàm tạm, tàm tạm thôi, hai chúng kẻ tám lạng nửa cân, cũng kéo em của đến chắn tên cho ?”

Bên ngoài rơi im lặng, cho đến khi thấy tiếng kêu đau đớn của Tiêu Lâm Tử.

Ngô Tấn c.ắ.n răng, quan trọng nhất là bản sốt đến mê man , chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng đau, càng ngày càng nặng trĩu hơn.

Ngay cả cũng vững.

Không còn cách nào khác, Ngô Tấn đành : “Chúng thôi.”

Trước khi bỏ , còn quên đầu đe dọa: “Con đ**m , thù tao nhớ kỹ! Đừng để tao tìm cơ hội nếu coi chừng tao sẽ h**p mày mới g**t ch*t mày đấy.”

Nguyễn Ngưng lời nào, khẩu s.ú.n.g trong tay cô im lặng biến thành cây cung liên hợp, b.ắ.n một mũi tên về nơi phát giọng của Ngô Tấn.

“Vụt” một tiếng, cuối cùng b.ắ.n trúng .

Nguyễn Ngưng thấy tiếng kêu đau đớn hoảng loạn, cô nghiêng tai nhưng chỉ thấy tiếng bước chân lộn xộn bỏ chạy lên lầu.

Sợ phục kích, Nguyễn Ngưng bỏ cây cung xuống ngay mà lẳng lặng chờ đợi một lát.

Trong hành lang ai.

 

 

Loading...