Nguyễn Ngưng cũng lên lầu, cô dùng chìa khóa mở cửa cuốn của siêu thị nhỏ , ở quầy thu ngân.
Buổi sáng ít siêu thị.
Ngồi nửa tiếng, Châu Tố Lan và Nguyễn Thứ Phong mua đồ ăn về, tay hai họ xách theo bao lớn bao nhỏ, vội vàng bước siêu thị.
Thấy con gái, Châu Tố Lan thở phào nhẹ nhõm: “Sao con về nhà, còn tưởng trong cửa hàng trộm.”
Nguyễn Ngưng chớp chớp mắt: “Có tên trộm nào mà ban ngày ban mặt trộm đồ mà để cửa siêu thị mở ? Sao để A Cửu trông siêu thị?”
A Cửu là nhân viên bán hàng Châu Tố Lan thuê.
Châu Tố Lan : “Mẹ cho con bé nghỉ , bình thường nghỉ ngơi cũng dễ.”
Mở siêu thị giống những công việc khác, quanh năm gần như ngày nghỉ, năm nào Châu Tố Lan cũng nhất quyết mở cửa nửa ngày trong dịp Tết.
Nguyễn Ngưng: “Chúng lên lầu , để con giúp hai xách đồ.”
Ba đóng cửa tiệm , Nguyễn Thứ Phong thấy túi nhựa trong tay Nguyễn Ngưng: “Con còn giúp cha xách đồ? Nếu tự chuyển thì ở đây đợi cha c* li !”
Nguyễn Ngưng với ông .
Hết cách , cô mua nhiều trái cây.
Nguyễn Thứ Phong lắc đầu, giúp Nguyễn Ngưng xách hai bịch trái cây, thì thầm: “Vàng của con thế nào ?”
Nguyễn Ngưng chuyển hết túi sang tay trái, lấy điện thoại mở tin nhắn: “Cha tự xem .”
Nguyễn Thứ Phong dí sát màn hình con mấy , với giọng khó tin: “Đây là?”
Nguyễn Ngưng hì hì: “ , trực tiếp chuyển thành tiền.”
Nguyễn Thứ Phong vui đến mức suýt chút nữa ngất xỉu.
Đây chính là một tỷ bảy đó!
Còn thêm hai chục triệu nữa!
Chỉ riêng 20 triệu ở đằng thôi cũng đủ để ông kiếm lâu.
“Vẫn là con gái của cha tiền đồ.” Nguyễn Thứ Phong khỏi vui vẻ: “Tuổi còn trẻ mà là tỷ phú.”
Nguyễn Ngưng hề kiêu ngạo: “Chỉ là may mắn thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-455.html.]
Hai cha con mỉm , Châu Tố Lan đằng đầu thúc giục: “Hai cha con mấy đang thì thầm cái gì ?”
Nguyễn Ngưng chạy vài bước đến cạnh , đưa điện thoại trong tay cho bà xem.
Ngay lập tức Châu Tố Lan nghi ngờ bản đang mơ.
Sau khi về đến nhà, Nguyễn Thứ Phong nấu ba bát mì để bữa sáng đơn giản.
Ăn xong, Nguyễn Ngưng : “Cha, khi ăn trưa xong, chúng việc lớn ?”
Nguyễn Thứ Phong tò mò hỏi: “Việc lớn gì?”
Nguyễn Ngưng: “Không cha thích mua vé ? Không đúng, cái đó gọi là quả cầu hai màu ?”
“Hôm nay, con mua với cha!”
Nguyễn Thứ Phong lập tức vui mừng : “Thật , vẫn là con gái nhất, hiếu thảo với cha.”
Châu Tố Lan tức giận hai : “Con đừng với cha con, con mới giàu lên mà học đ.á.n.h bạc ?”
Nguyễn Ngưng: “Cái đ.á.n.h bạc, lúc trong điều khoản việc thu hồi giá trị may mắn, cho nên con thử một , lẽ vẫn còn một chút may mắn?”
Hai mắt Châu Tố Lan sáng lên: “Thật giả?”
Nguyễn Ngưng: “ đúng, c.ờ b.ạ.c quả thật , con chỉ thử một thôi.”
Châu Tố Lan vội vàng : “Mẹ với cha con hai .”
Nguyễn Ngưng buồn trong lòng.
Sau bữa trưa, một nhà ba đến một trạm xổ cách nhà xa.
Thật Nguyễn Ngưng đang thử vận may, cô ở trong ngày tận thế sống, tất cả cảnh tượng trong ngày tận thế đó đều dựa theo thế giới , mà cô từng tin tức báo trong một tháng qua, đó cả dãy của tờ vé trúng thưởng.
Cô mang theo nhiều thứ.
Không quá lời khi rằng dù hệ thống tặng vàng cho cô thì cô vẫn thể trở thành tỷ phú trong nháy mắt.
Bây giờ cô 1,7 tỷ , chúng cứ chơi xổ thôi.
Dù cũng hiếm khi một gia đình ba mua vé , ông chủ tiệm vé tò mò hỏi: “Mấy mua bao nhiêu tờ?”
Nguyễn Thứ Phong thở mạnh lấy 200 tệ: “Mua bao nhiêu đây!”