Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 454

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:30:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nguyễn Ngưng: “Sao thể, hiện tại cô là nữ sĩ quan cấp cao.”

Châu Tố Lan mỉm : “Cũng đúng.”

Cả nhà bọn họ cùng xuất phát.

Lần cần khiêm tốn, bọn họ cho thuyền xuôi theo dòng nước, biển.

Châu Tố Lan thả hết tôm cá nuôi trong gian xuống biển.

Vào ngày cuối cùng, cả gia đình tận hưởng việc tắm nắng biển, ăn một bữa thịnh soạn.

0 giờ đêm, hệ thống 00125 tới.

“Chúc mừng ký chủ thuận lợi thành chuyến hành trình xuyên , cánh cửa thời mở cho ngài.”

“Ngài xác nhận về thế giới ban đầu ?”

Nguyễn Ngưng: “Xác nhận.”

Trong gian đột nhiên xuất hiện một cánh cửa ánh sáng.

Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan kinh ngạc: “Ngưng Ngưng, chỉ cần qua cánh cửa là chúng thể trở về ?”

Nguyễn Ngưng gật đầu: “ .”

Lúc hệ thống : “Sau khi ký chủ trở về, tất cả đạo cụ sẽ thu hồi, thể đến thế giới của ký chủ, cho nên ở đây lời từ biệt với ngài.”

“Cuối cùng, thể gọi tên ngài một ?”

Nguyễn Ngưng mỉm : “Đương nhiên là .”

Giọng của hệ thống cũng mang theo nụ : “Ngưng Ngưng, tạm biệt.”

“00125, tạm biệt.”

Cánh cửa ánh sáng biến mất.

Nguyễn Ngưng về hiện thực, điện thoại di động bàn đầu giường vang lên.

Cô mở mắt , đập ngay mắt cô là những tấm màn cửa màu xám và tia ánh nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ.

“Thật sự !”

Hai mắt Nguyễn Ngưng là sáng lên, cô vội vàng cầm điện thoại lên, thấy những tin nhắn .

Trong đó , tiền gửi hiện tại trong thẻ ngân hàng của cô là 1720000000, Nguyễn Ngưng đếm đếm mấy con 0 ở phía , xác nhận đúng là 1 tỷ 720 triệu tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-454.html.]

Không ngờ hệ thống chủ trực tiếp đổi vàng thành tiền mặt, để cô khỏi ngoài bán vàng.

Dịch vụ chu đáo.

Nguyễn Ngưng dậy khỏi giường, mở rèm, bấm điện thoại của Châu Tố Lan.

Điện thoại nhanh trả lời, giọng đó vẻ ngạc nhiên vui vẻ: “Ngưng Ngưng, chúng thật sự về ?”

Nguyễn Ngưng đón ánh nắng: “ .”

“Tốt quá !” Châu Tố Lan hưng phấn : “Mẹ với cha con sẽ tới gặp con ngay.”

Nguyễn Ngưng: “Để con về nhà , con về thăm nhà.”

Châu Tố Lan: “Cũng , với cha con ở nhà nấu món con thích chờ con về.”

Nguyễn Ngưng một tiếng, vui vẻ cúp điện thoại.

Sau khi rửa mặt, cô phòng bếp mở tủ lạnh , thấy bên trong nhiều đồ.

Những thứ đều cô mua khi xuyên , theo thế giới thì chúng mua tối hôm qua.

Nhiều đồ ăn như , chắc chắn ăn hết nên Nguyễn Ngưng lấy một ít hoa quả định hôm nay mang về nhà.

Tuy bây giờ cô là một phú bà nhưng cũng thể quên tinh thần cần cù tiết kiệm.

Sau khi đóng gói trái cây, Nguyễn Ngưng gửi tin nhắn cho bộ phận nhân sự, xin nghỉ phép hôm nay, ngày mai cô sẽ đến công ty từ chức.

Chắc chắn là thể nữa, cô quyết định ngày mai bắt đầu lên kế hoạch cho một chuyến du lịch vòng quanh thế giới, chuyến cô sẽ cân nhắc xem nên về nhà và kế thừa siêu thị nhỏ của Châu Tố Lan.

1,7 tỷ tệ, cô ăn lợi tức còn ngon ?

Hơn nữa, cô chỉ 1,7 tỷ tệ.

Thu dọn đồ đạc xong, Nguyễn Ngưng ôm trái cây xuống lầu.

Lúc đó gần bảy giờ sáng.

Dưới lầu vô cùng náo nhiệt, học sinh tiểu học mang cặp xách chạy nhảy xung quanh, còn những trẻ tuổi thì hối hả , khi Nguyễn Ngưng khỏi khu dân cư, bên ngoài xe cộ qua tấp nập, mua đồ ăn về, mang bữa sáng cho gia đình.

Đã ba năm mới thấy cảnh như , Nguyễn Ngưng cảm thấy thoải mái, vui vẻ.

Ngay cả ánh nắng và gió cũng trông đáng yêu.

Sau khi bắt taxi, Nguyễn Ngưng trở khu dân cư nơi bố cô sống.

Nơi gần thành phố hơn, siêu thị nhỏ của Châu Tố Lan ở ngay đầu ngõ khu dân cư, cô kiểm tra thì phát hiện mở cửa, chắc là Châu Tố Lan mua rau.

 

 

Loading...