Nguyễn Ngưng: “Nói chuyện với xong, cha của tớ rời khỏi căn cứ Tân Hy Vọng, họ đang ở chỗ khác chờ tớ.”
Trình Quý Lịch sửng sốt: “Nhanh như ?”
Nguyễn Ngưng gật đầu: “Thật bọn tớ đợi lâu .”
“Vậy .” Trình Quý Lịch tuy mỉm nhưng ánh mắt đỏ, cô cố gắng kìm nén nước mắt: “Không ngờ tớ còn một bạn là ngoài hành tinh, coi như đời cũng đáng giá.”
Nguyễn Ngưng: “Tớ cũng vui khi thể quen .”
Nguyễn Ngưng , cô lấy ba mươi cuốn sổ chứng nhận cửa hàng ở trung tâm thương mại : “Đây là quà tớ tặng .”
Trình Quý Lịch kinh ngạc đến ngây : “Cậu mua nhiều cửa hàng như ?”
Nguyễn Ngưng : “Chắc chắn sẽ thể giữ tất cả vật tư của tớ, thế nào cũng giao cho cấp , cùng lắm cũng chỉ thể chừa một ít cho bản ăn.”
“Cho nên những cửa hàng mới là quà mà tớ tặng .”
“Cậu năm cái.”
“Anh hai cái.”
“Có cả phần của chị Linh Hạ, Văn Mai, Triệu Na Na nữa, giúp tớ đưa cho bọn họ nhé.”
Trình Quý Lịch sửng sốt: “Cảm ơn, tớ thêm chục bạn như .”
Nguyễn Ngưng vui vẻ.
“Ở đây mười lăm cửa hàng mua tên của Ân Gia Nhu, bây giờ cô đang ở bên ngoài.” Nguyễn Ngưng : “Nếu một ngày nào đó trung tâm chỉ huy sáp nhập các căn cứ lớn, giúp tớ đưa những thứ cho cô .”
Trình Quý Lịch gật đầu.
“Còn một cái là cho bạn trai cũ của tớ.” Nguyễn Ngưng hổ: “Không vì tình cũ nhen nhõm gì, cần nghĩ lung tung, chỉ vì... Ừm, là .”
Nếu Lục Tân Hoa trừng phạt, cô chừa một đường lui cho Lục Trạch, cái nhét thịt bò khô cho cô.”
Trình Quý Lịch: “Cậu yên tâm, tớ sẽ nghĩ lung tung , hơn nữa tớ thông minh lắm, sẽ chuyện cho tớ .”
Nguyễn Ngưng dở dở : “Còn là của Ngô Đại Vĩ, cũng đó, là đối tác của tớ.”
Trình Quý Lịch cầm sổ nhà trong tay, tức giận : “Hiện tại tớ cảm giác thật sự rời , thậm chí còn suy nghĩ cho cả đối tác của .”
Nguyễn Ngưng bật , nghiêng ôm lấy Trình Quý Lịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-453.html.]
Cả sơn động an tĩnh , hai cái cô gái cùng lau nước mắt.
“Mặc dù là chia tay nhưng đối với với chúng đó đều là một khởi đầu mới.”
Nguyễn Ngưng : “Sau khi tớ rời , cuộc sống của sẽ ngày càng hơn, tớ cũng sẽ thể trở hành tinh mà tớ yêu thương.”
Trình Quý Lịch ừ một tiếng.
“Cuối cùng, “Nguyễn Ngưng lấy một tờ giấy trong gian : “Đây là quà mà tớ tặng cho , chỉ là một món quà dệt hoa gấm thôi.”
Trình Quý Lịch tò mò: “Là cái gì ?”
Nguyễn Ngưng: “Giữ bí mật nhé, chỉ cần theo địa chỉ là sẽ .”
Trình Quý Lịch nhận lấy tờ giấy: “Được.”
Nguyễn Ngưng ngừng thở dài trong lòng, cô ôm Trình Quý Lịch cuối.
Cái ôm kéo dài lâu.
dù kéo dài bao lâu thì bọn họ vẫn chia tay .
Nguyễn Ngưng buông cô , mỉm với Trình Quý Lịch: “Tạm biệt, Quý Lịch.”
Trình Quý Lịch cũng lộ nụ rạng rỡ nhất, Nguyễn Ngưng : “Ngưng Ngưng, chúc ngày nào cũng vui vẻ, cuộc sống đầm ấm hạnh phúc.”
Nguyễn Ngưng: “Cậu cũng , ngày nào cũng vui vẻ, đầm ấm và hạnh phúc.”
Ngay đó, Nguyễn Ngưng xuất hiện trong xe RV.
Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan đều ở đó, khi Nguyễn Ngưng xuống xe, cô thấy bọn họ vẫn đang bận rộn trồng một cây ăn quả.
Cây cam trái.
Đây cũng là thế ngoại đào nguyên mà Nguyễn Ngưng tìm , trong hai tháng qua, cô nhổ hết cây giống ở trong gian trồng trọt của Châu Tố Lan trồng ở đây.
Có lẽ ánh sáng chiếu rọi nên đám cây cối, hoa cỏ phát triển .
Cách đó xa là một đàn động vật.
Nguyễn Ngưng đến cạnh hai : “Tất cả đều sắp xếp xong, chúng thôi.”
Châu Tố Lan: “Nhanh thế? Mẹ còn nghĩ hai đứa nhóc các con sẽ ngừng đấy!”