Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 447

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:30:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thông qua màn hình, Nguyễn Ngưng thấy gần hai mươi chiếc thuyền lớn đang giao tranh biển, như thể nếu cẩn thận sẽ phát động chiến tranh.

Tình tiết trong tiểu thuyết gốc, trong nguyên tác mặc dù năng lực cá nhân của Sở Định Phong mạnh nhưng cũng thể tổ chức một hạm đội hùng mạnh như .

“Ai mà lợi hại như , dám khiêu chiến cả nhân vật phản diện cuối cùng?”

Nguyễn Ngưng tò mò, nhưng máy bay lái vô lực, cách xa nhất nó thể bay cũng chỉ thể đạt tới mức .

Bất đắc dĩ, Nguyễn Ngưng chỉ thể thu hồi nó đề phòng mất thiết tàng hình.

Khoảng mười phút , tiếng s.ú.n.g vang như sấm phát từ con tàu Noah.

Tiếng lớn hơn tiếng .

Nguyễn Ngưng thán phục trong lòng, cô trong hai thế lực nào thắng nào thua, chỉ hy vọng dùng đến đạn hạt nhân.

Bởi vì cách đất liền xa nên chỉ mất bốn ngày Nguyễn Ngưng trở cửa sông.

Lần lựa chọn thuyền về phía Tây, dù cô cũng vội, nhất vẫn nên khiêm tốn một chút.

Đường bộ thì khó hơn, mất gần nửa tháng Nguyễn Ngưng mới thể trở về căn cứ Tân Hy Vọng.

Mặc dù trong mắt cha , cô mới xa một tháng, nhưng trong mắt Nguyễn Ngưng, cô sống sót qua ba tận thế, g.i.ế.c tang thi đến mức chai cả tay.

Cuộc hành trình hề dễ, may là kết quả khá .

Sau khi xác minh danh tính ở cổng căn cứ, Nguyễn Ngưng hưng phấn vác ba lô lưng về khu 45.

Trên đường , cô thấy những khác cũng mỉm tươi.

Nguyễn Ngưng đoán chắc chuyện gì đó, thể là thành công khai thác mỏ dầu, hoặc nhà máy sản xuất một nhu yếu phẩm, hoặc hạm đội chở lương thực về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-447.html.]

chắc chắn là chuyện .

Thấy khác vui vẻ, cô cũng vui theo.

Chẳng bao lâu Nguyễn Ngưng một khu 45.

Khi cô rời , Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan còn sống trong một căn lều, bây giờ, một ngôi nhà bằng bùn xây dựng bên cạnh chiếc lều, xem vẫn thể ở nhưng hình dạng.

Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan đều ở đây, chắc là đang kiếm điểm cống hiến.

Nguyễn Ngưng tò mò tới căn nhà bùn xem, phần lớn ở khu 45 đều cô, còn tưởng rằng mới đến xem nhà.

Một bác gái ba mươi tuổi mỉm ngang qua, Nguyễn Ngưng đùa: “Hâm mộ , đây là nhà của .”

Nguyễn Ngưng với bà : “Đây là nhà của cái họ Nguyễn ?”

Bác gái sửng sốt: “Con chủ nhà ?”

Nguyễn Ngưng : “Chúng con , con là con gái của ông .”

Bác gái lập tức ngây : “Con chính là cô con gái vô cùng tương lai của Tố Lan ? Dì về con, là con đang ăn ở bên ngoài với đội nhặt rác, trong tay con nhiều vật tư.”

Nguyễn Ngưng khiêm tốn: “Không , , cũng chỉ là công cho khác thôi.”

Bác gái: “Con cần chối, hiện tại chuyện khá hơn, dì sẽ ghen tị với nhà con nữa.”

Nguyễn Ngưng kinh ngạc, nếu là chắc chắn sẽ ai với cô như .

Thấy vẻ mặt của cô, bác gái lập tức kiêu ngạo : “Con ? Một tuần , hạm đội của chúng về, bọn họ còn mang về nhiều vật tư và dây chuyền sản xuất cùng với máy móc, bắt gọn đám tên tàu Noah.”

Nguyễn Ngưng kinh ngạc đến ngây .

Vẻ mặt bác gái càng kiêu ngạo hơn: “Dì còn bây giờ quân nhân của chúng là vô địch biển! Có thể chúng là bá chủ, đều nhờ chúng đến hòa giải khi tranh cãi xảy . Tiếc là đây con trai dì tham gia quân đội, nếu bây giờ chắc chắn cũng sẽ oai phong.”

 

 

Loading...