Đương nhiên Sở Định Phong cũng tới con tàu Noah, nhưng trong mắt chỗ là một nơi ăn tươi nuốt sống, còn đáng tin cậy bằng Tân Hy Vọng.
Có ở bên cạnh, Ân Gia Nhu và những khác chỉ trò chuyện vài câu mà thảo luận chi tiết hơn.
Sau khi Sở Định Phong chép xong, bọn họ vẫn chia hai nhóm, Ân Gia Nhu và Tô Tuệ áp giải Sở Định Phong về căn cứ Huyết Sắc .
Mấy Lệ Lệ chờ thêm một đêm, sáng mai mới về.
Nguyễn Ngưng theo Ân Gia Nhu, hai nhốt Sở Định Phong trong nhà gỗ nhỏ rời .
Lúc hệ thống hỏi: “Ký chủ, bây giờ tay luôn ?”
Nguyễn Ngưng: “Thời gian ẩn còn bao lâu?”
“Sáu mươi lăm phút.”
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút, : “Chờ thêm nửa tiếng nữa tính tiếp.”
Hiếm khi Sở Định Phong cơ hội ngoài, hôm nay vận động nhiều nên chỉ tùy tiện ăn chút gì đó lấy giường , là đang suy nghĩ cái gì.
Mặc dù Nguyễn Ngưng tò mò lúc nam chính đang nghĩ gì nhưng cũng cần thiết .
Cứ coi như đang hối hận .
Cô lặng lẽ ở bên cạnh đợi nửa tiếng trôi qua.
Lúc trời tối, bên ngoài thỉnh thoảng tiếng trò chuyện, xa hơn một chút tiếng trẻ con đùa vui chơi giờ học.
Nếu mở cánh cửa , bạn sẽ tưởng đang ở một con phố sầm uất.
Sở Định Phong sớm miễn nhiễm với những âm thanh , chán nản giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nguyễn Ngưng đeo vòng cổ , chậm rãi đến cạnh giường, lấy một khẩu s.ú.n.g ở trong gian đặt lên thái dương của .
Thật cô thể dùng d.a.o găm nhưng Nguyễn Ngưng lo lắng một đòn thể g.i.ế.c , đến lúc đó sẽ để hậu quả.
Hơn nữa cô sợ gây tiếng động.
Nòng s.ú.n.g lạnh như băng chạm làn da của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-417.html.]
Một tiếng “bùm” vang lên phá vỡ sự yên lặng của căn cứ Huyết Sắc.
Nguyễn Ngưng hủy bỏ ẩn , dùng công cụ dịch dung để biến thành hình dạng một đàn ông, lấy một chiếc rìu khỏi gian.
Căn nhà gỗ thực khá chắc chắn, nhưng sức mạnh của Nguyễn Ngưng cũng đáng kinh ngạc, cô chỉ dùng một rìu thể c.h.é.m xuyên qua tấm gỗ.
Cô ném rìu xuống đất bò ngoài qua cái lỗ nhỏ.
Bên ngoài lập tức vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, Nguyễn Ngưng b.ắ.n một phát lên trung, tiếng hét lập tức biến mất.
Chẳng bao lâu cô chạy khỏi doanh trại.
Lúc đuổi theo, tố chất cơ thể của Nguyễn Ngưng vượt xa thường, cô dẫn bọn họ chạy về phía thung lũng.
Mà lúc Ân Gia Nhu và Tô Huệ vội vàng chạy tới, chỉ thấy t.h.i t.h.ể của Sở Định Phong đang năm giường.
Vẻ mặt Ân Gia Nhu : “Người c.h.ế.t ?”
Tô Tuệ kiểm tra thở của Sở Định Phong, gật đầu.
“Là ai?!” Sắc mặt Ân Gia Nhu khó coi: “Sao đàn ông thể trộn trong căn cứ chúng , còn đặc biệt tới g.i.ế.c Sở Định Phong?”
Xung quanh quá nhiều , ý cô là bí mật của Sở Định Phong?
Tô Tuệ nên trả lời vấn đề thế nào: “Chỉ huy, chúng cần đuổi theo ?”
Ân Gia Nhu xiết c.h.ặ.t nắm tay: “Đuổi.”
Hai vội vàng đuổi theo hướng của đội tuần tra, nhanh ch.óng đuổi kịp của , nhưng đuổi kịp Nguyễn Ngưng.
Trên thực tế, Nguyễn Ngưng cũng dẫn đội tuần tra chạy quá xa, mục đích cô dẫn đội tuần tra thung lũng quá rõ ràng, cô tin căn cứ Huyết Sắc sẽ từ từ mở rộng phạm vi tìm kiếm, cuối cùng sẽ tìm vùng ốc đảo .
Sau khi xác nhận ai đuổi kịp, Nguyễn Ngưng sử dụng thiết định vị xe RV.
Lúc đường về của Lệ Lệ, bọn họ lái xe RV tới ranh giới thành phố Nam Nguyên, bây giờ họ cách căn cứ Huyết Sắc xa.
Sau khi cởi bỏ lớp ngụy trang, ngẩng đầu lên Nguyễn Ngưng thấy Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan đang cô với ánh mắt trông mong.
Trên mặt cô hiện lên nụ : “Đừng lo lắng, xong .”
Châu Tố Lan trừng mắt: “Thật ?”