Hệ thống tặng cho cô một tỷ ba trăm tệ để tránh rủi ro, còn giảm bớt cho cô hai trăm triệu tệ.
Sau đó hệ thống nhắc nhở: “Ký chủ, ngài vẫn còn những phần thưởng khác nữa.”
“Ví dụ như vận may đặc biệt, tiền thể đẻ tiền, nếu ngài đầu tư công việc kinh doanh, ngài sẽ tài vận bảo vệ.”
“Đã tập hợp đủ bốn mảnh bản đồ kho báu, ngài sử dụng ngay bây giờ ?”
Nguyễn Ngưng: “Bản đồ kho báu là cái gì , giới hạn thời gian ?”
Hệ thống: “Sau khi sử dụng bản đồ kho báu, kho báu tìm thấy trong vòng mười lăm ngày, nếu nó sẽ trở nên vô hiệu.”
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc: “Vậy tạm thời đừng sử dụng, chờ xử lý thỏa chuyện bên .”
Hệ thống lắng : “Được, ký chủ.”
Mấy ngày , Lệ Lệ bắt đầu hành trình trở về.
Trước khi trở về căn cứ, cô nhờ báo cho Tô Tuệ.
Đây là giao hẹn giữa mấy bọn họ, phục chế đồ đạc thì chuẩn sẵn sàng từ sớm, khi tiến căn cứ đưa Sở Định Phong ngoài, đó mang căn cứ.
Bởi vì liên quan tới bí mật của Sở Định Phong nên chuyện càng ít thì càng .
Không còn cách nào khác, khi nhận thông báo của Lệ Lệ, Tô Tuệ chỉ đành phiền Ân Gia Nhu đang nghỉ ngơi điều dưỡng cùng xử lý chuyện , hai trói Sở Định Phong , áp giải khỏi căn cứ.
Nguyễn Ngưng sử dụng thiết ẩn theo lưng mấy cô .
Khi đến địa điểm hẹn, năm cô gái đang hồi hộp chờ đợi, khi thấy Ân Gia Nhu, Lệ Lệ vui vẻ chạy tới: “Chị Ân.”
Ân Gia Nhu gật đầu.
Lệ Lệ vẫn chuyện cô bệnh, thấy sắc mặt cô liền : “Chị Ân, gần đây chị nghỉ ngơi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-416.html.]
Tô Tuệ ho khan một tiếng: “Làm xong việc , còn những chuyện khác về căn cứ .”
Lệ Lệ gật đầu dẫn hai một cái hang: “Xe giấu bên trong, vất vả lắm chúng em mới mua ba trăm bộ quần áo trẻ em, chỉ cần thời tiết quá lạnh thì mùa đông năm nay sẽ thành vấn đề.”
Ân Gia Nhu : “Vậy phục chế chăn đệm .”
Trong động hơn hai trăm chiếc chăn bông, dùng để hàng mẫu cho Sở Định Phong phục chế.
Mấy ngày nay, khá quen thuộc với công việc , nhanh phục chế từng cái một.
Lệ Lệ đưa cho một chồng sổ và b.út: “Những cái cũng phục chế ba bản.”
Sở Định Phong vùi đầu việc.
Sau khi chuẩn xong những vật dụng cơ bản , Lệ Lệ : “Bây giờ bên chỗ Tân Hy Vọng nhiều thực phẩm đóng hộp dành cho ngày tận thế, chỉ thịt mà còn cả trái cây, em mang một ít về.”
“Những thứ cũng thể để Sở Định Phong chép, căn cứ của chúng sẽ trải qua một năm lành.”
Nói đến đây, mặt Lệ Lệ hiện lên một nụ thật tươi: “Bình thường em dám lấy nhiều đồ , nhưng hiện tại đồ hộp, đều thể ăn thịt và trái cây!”
Một hào hứng : “ từng nếm một thử một loại trái cây đóng hộp, bên trong nhiều đường, ngọt”.
“ , bọn trẻ chắc chắn sẽ thích nó.”
Ân Gia Nhu ngờ còn thu hoạch ngoài ý như , cô cầm đồ hộp lên : “Đây là thứ , từ mà Tân Hy Vọng thứ ?”
“Nghe là một tổ chức của giàu.” Lệ Lệ : “Hình như tên là Thuyền Noah, bên trong là giàu, cuộc sống của họ vô cùng đầy đủ sung túc.”
Lệ Lệ cũng chỉ đồn nên cô suy nghĩ một chút bổ sung: “ rằng con tàu của Noah , nghèo ở đó t.h.ả.m.”
“Làm gì thế ngoại đào nguyên chứ?” Ân Gia Nhu lắc đầu, hỏi chuyện nữa: “Để Sở Định Phong chép , ngày mai chúng cùng chuyển về căn cứ.”
Lệ Lệ nhoẻn miệng : “Được.”