Căn cứ là do Ân Gia Nhu sáng lập, thể cô chính là cốt lõi tinh thần của bộ căn cứ, bây giờ cô đột nhiên bệnh, ngay cả Tô Tuệ cũng sợ tới mức mặt mày biến sắc.
“Nếu thì hôm nay đừng , dù chỉ là vài mới, ngày nào cũng .” Chị Châu : “Chỉ huy, cô yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc bọn họ thật .”
Tô Tuệ khẽ c.ắ.n môi: “Chỉ huy, chị Châu đúng, cô cứ ở trong lều nghỉ ngơi thật , chuyện sẽ xử lý.”
Ân Gia Nhu vẫn yên tâm, mặt mày tái nhợt, nắm lấy tay Tô Tuệ.
Tô Tuệ đoán ý của cô : “ cũng nữa, chuyện chờ hai ngày nữa hẵng tính, sẽ phái theo dõi bọn họ.”
Những lời khiến chị Châu bối rối.
Tạm thời Tô Tuệ giải thích rõ ràng, chỉ cho chị Châu ánh mắt bảo chờ cô , đó cô đỡ Ân Gia Nhu trong lều.
Ân Gia Nhu uống một ngụm nước.
Tô Tuệ lo lắng, bảo lấy một ít đường đỏ đây, đổ nước sôi , đó đưa cho Ân Gia Nhu, cô uống hết ly nước.
Ân Gia Nhu : “ , chỉ là đầu choáng mà thôi.”
Tô Tuệ vô cùng lo lắng: “Vậy hôm nay cô nghỉ ngơi , sẽ tới đây phiền cô nữa, buổi tối sẽ bảo cô Hầu tới đây chăm sóc cô.”
Cả căn cứ đều Hầu Vũ Hàm và Ân Gia Nhu là chị em .
Ân Gia Nhu lắc đầu: “Đừng gọi cô , thể là cảm, kẻo lây bệnh cho cô lây bệnh cho mấy đứa nhỏ, như là .”
Sau khi do dự một lúc, Tô Tuệ gật đầu.
Đợi cô , Nguyễn Ngưng mới nhíu mày tới gần Ân Gia Nhu.
Mặt mày cô tái nhợt, vẻ mặt hình như đang đau, hai mày nhíu c.h.ặ.t .
Nguyễn Ngưng nghĩ, đây chỉ là cảm lạnh thôi ? Hôm qua rõ ràng vẫn còn bình thường mà.
Chẳng lẽ sẽ c.ắ.n trả gián tiếp mà trực tiếp khác đổ bệnh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-410.html.]
Đơn giản thô bạo như , ngược nghĩ cách giải quyết, Nguyễn Ngưng cũng thể trông cậy hệ thống sẽ đưa cho cô một lọ t.h.u.ố.c c.h.ế.t sống .
Thời gian ẩn chỉ còn hai tiếng, hiện tại cũng tới thời gian kiểm tra Sở Định Phong, Nguyễn Ngưng khỏi lều, đến căn nhà gỗ nơi Sở Định Phong giam giữ.
Chẳng bao lâu phụ trách kiểm tra Sở Định Phong đến, cô dừng chìa khóa mở xích khóa .
Nguyễn Ngưng theo cô gái trong nhà gỗ nhỏ.
Sau khi xác nhận Sở Định Phong vẫn còn ở trong phòng, cô gái phụ trách trông coi nhanh ch.óng ngoài, khóa cửa bên ngoài .
Trong gian nhỏ hẹp chỉ còn hai Nguyễn Ngưng và Sở Định Phong.
Một lúc , Sở Định Phong dậy, lấy bàn ghế, bánh mì, trái cây và nước trái cây ở trong gian , đó bàn ăn bắt đầu ăn bữa tối.
Không tay, ăn cái gì cũng khó, nếu ăn một bữa lớn .
Gần đây thời tiết trở lạnh, khi ăn uống no nê, Sở Định Phong cất bàn , đặt một chiếc giường lớn và ba chiếc chăn ngoài gian, ngơ ngác giường.
Không thể , Sở Định Phong bao giờ bạc đãi bản .
Lúc hệ thống hỏi: “Ký chủ, hôm nay ngài ở đây lâu , định về xe RV hả?”
Nguyễn Ngưng: “Quay về.”
Sáng sớm hôm , Nguyễn Ngưng đến căn cứ Huyết Sắc, bên chỗ Sở Định Phong đổi gì, sắc mặt của Ân Gia Nhu dường như cũng hơn.
Cô tìm Tô Tuệ, hỏi chuyện ngày hôm qua.
Tô Tuệ : “ chị Châu quan sát bọn họ.”
Ân Gia Nhu yên tâm: “Đưa hai cô đến đây, chúng xem xem.”
Tô Tuệ do dự: “Chỉ huy, cô nghỉ ngơi thêm hai ngày , chuyện cần vội.”
Ân Gia Nhu lắc đầu: “Cô yên tâm, , cô cứ đưa hai họ đến đây là .”
Tô Tuệ nhíu mày, cuối cùng lựa chọn theo lời của chỉ huy, chẳng mấy chốc dẫn theo hai cô gái trong lều.