Nguyễn Ngưng bật .
Hai còn chuyện bao lâu, Vương Linh Hạ vội vàng .
Nguyễn Ngưng loanh quanh một lúc rời , cô phát hiện cách đó xa còn những tòa nhà khác nên xem thử.
Ngoại trừ cơ sở dân sự, ở phía Tây căn cứ còn bảy tám nhà máy, bởi vì khu vực đó đang trong tình trạng giới nghiêm nên Nguyễn Ngưng cơ hội qua đó xem thử.
Chỉ mới một tháng ngắn ngủi, cô ngờ nó đổi nhanh đến .
Gần ba trăm ngàn chỉ tiêu thụ thực phẩm mà còn tạo những điều kỳ diệu.
Nguyễn Ngưng ngâm nga một bài hát rời khỏi căn cứ, dựng lều ở bên ngoài ngủ một đêm.
Ngày hôm , cô đến hang động sớm hơn giờ hẹn và đặt hai tấn rưỡi bánh quy nén trong.
Đợi chừng hai ba giờ, bên ngoài sơn động tiếng động.
Nguyễn Ngưng đang chơi game, tiếng động, cô cất điện thoại và ghế nhỏ trong, dậy.
Không lâu , hai trong sơn động.
Ánh sáng trong hang tối hơn nhiều, Nguyễn Ngưng nheo mắt , thấy một trong đó là Ngô Đại Vĩ, còn hẳn là ông chủ của Ngô Đại Vĩ, Châu An Viễn.
Khác với những gì cô tưởng tượng, bản Ngô Đại Vĩ bốn mươi tuổi nên cô còn nghĩ chắc Châu An Viễn lớn hơn ông , ngờ đàn ông mặt cùng lắm cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, lẽ còn trẻ hơn một chút.
Bởi vì là ông chủ lớn nên dù đang trong tận thế nhưng cũng nhiều dấu vết cho thấy chịu khổ.
Hèn chi đây ở thành phố Tây Hải, vị phu nhân nhỏ gọi một tiếng “quý ngài Châu”, xưng hô trong tận thế vẻ lịch sự quá nhưng đặt Châu An Viễn khá bình thường?
Nguyễn Ngưng dẫn đầu mỉm chào hỏi: “Chào Châu.”
Châu An Viễn lập tức : “Cô Nguyễn đừng khách sáo, chúng hợp tác một thời gian, cô cứ gọi tên là .”
Nguyễn Ngưng nhưng gì.
Châu An Viễn thầm nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-392.html.]
Ngô Đại Vĩ sớm thèm để ý đến hai họ, ông hấp dẫn bởi đống bánh quy nén chất cao như núi mặt, hai mắt ông sáng rực lên, ông vui đến mức lăn lộn trong đó.
Châu An Viễn cũng ngờ trong tay Nguyễn Ngưng nhiều bánh quy nén như , nhưng nghĩ đến hành trình ở thành phố Tây Hải, ông cảm thấy đây là chuyện hiển nhiên.
Ngô Đại Vĩ đầu vui vẻ : “Em gái, cô định bán đống bánh quy nén thế nào?”
Nguyễn Ngưng : “Ông chủ của , sẽ bán dựa theo giá thị trường của mấy .”
Ngô Đại Vĩ trợn mắt: “Bây giờ nhiều mua bánh quy nén, dù cũng chỉ cần một miếng là thể no bụng, quá đại , những thế ai cũng mang theo chứ như đồ hộp.”
Nguyễn Ngưng gì.
Ngô Đại Vĩ: “Thế , ngày mai bán thử một ít .”
Nguyễn Ngưng: “Được.”
Châu An Viễn ngắt lời trong lúc bọn họ bàn chuyện ăn.
Nguyễn Ngưng và Ngô Đại Vĩ hợp tác với lâu như , chắc chắn giữa họ sẽ sự hiểu ngầm, ngược nếu xen e là .
Chờ hai chuyện xong, Châu An Viễn mới : “Đại Vĩ, đồ mang theo còn giao cho cô Nguyễn.”
Ngô Đại Vĩ vỗ đầu, vội vàng chạy ngoài, đó xách ba chiếc ba lô : “Tất cả chỗ đều là trang sức vàng.”
Nguyễn Ngưng ước lượng cân nặng của nó, vô cùng hài lòng.
Vàng ưu điểm là kích thước nhỏ, giá trị cao, dễ giao dịch.
Ngô Đại Vĩ thầm kinh ngạc, vàng trong ba lô khó nên đặc biệt gọi một nhóm đến giúp vận chuyển lên núi.
Vậy mà Nguyễn Ngưng thể nhấc nó lên dễ dàng như .
Bên , Nguyễn Ngưng đặt ba lô xuống cạnh chân, cô Châu An Viễn hỏi: “Không Châu tìm chuyện gì?”
Châu An Viễn : “ một chuyện nhờ cô Nguyễn.”
Nguyễn Ngưng tò mò, tiếp tục : “Là thế , chắc cô Ngô Đại Vĩ sơ qua chuyện của Khương Phó Hải.”